Ngu Bạch Đường tỉnh giấc vì nóng. Trong giấc mơ, cậu đang đi trong khu rừng mưa rậm rạp oi bức, những dây leo thô ráp như có ý thức riêng lao đến từ tứ phía, quấn lấy cánh tay và eo cậu, siết chặt đến mức khó thở. Ngu Bạch Đường cố gắng giãy giụa, cuối cùng cũng thoát khỏi giấc mơ kỳ lạ, thở hổn hển mở mắt ra. Đầu tiên thức tỉnh là thính giác, trong căn phòng yên tĩnh, hai tiếng hít thở đan xen nhau, Ngu Bạch Đường nheo mắt, lờ mờ nhận ra một chỗ nhô cao hình người ở chỗ cậu vừa nằm. Ai vậy?! Hắn ta vào đây bằng cách nào, muốn làm gì? Tim Ngu Bạch Đường đập nhanh, cậu lặng lẽ di chuyển ra ngoài, tay trái mò mẫm tìm kiếm điện thoại để báo cảnh sát, lại không biết chạm vào đâu mà đèn đầu giường sáng lên. Ngu Bạch Đường theo phản xạ nhắm mắt lại rồi mở ra, trên khuôn mặt lạnh lùng hiện lên vẻ kinh ngạc, tiếp theo là tức giận. Đây không phải là nơi cậu đã sống mười tám năm. Căn phòng ngủ trước mắt lộng lẫy và sang trọng, đèn chùm pha lê trên đầu, chiếc đệm giường rộng rãi êm ái bên dưới,…

Truyện chữ