Tác giả:

Tường vân đầy trời, chư thần bốn phương hiện ra. Hồ ly nhỏ bé bị thần uy áp chế đến mức nằm sấp trên mặt đất, nhưng vẫn bất khuất ngẩng đầu lên, nhìn những người cao cao tại thượng, lớn tiếng chất vấn: “Ta là thật lòng yêu hắn thì ta có tội gì?!” “Nam nữ yêu nhau vốn là chuyện thường tình, vì sao lại nói chúng ta đã sai?!” “Thân là thần, nhưng ngay cả yêu một người cũng không biết, ngay cả tình yêu thế gian cũng không hiểu, thì làm sao có thể thương yêu vạn vật thế gian?!” Tiểu hồ ly thần sắc ngạo nghễ nhìn chư thần bốn phương, giọng nói kích động, nói năng thật có khí phách. Còn nàng đứng ở trên chín tầng mây trời, chỉ cảm thấy giống như đã từng quen thuộc. Yêu hồ liều lĩnh một hồi, dám cùng thượng thần tranh luận, chết chín lần cũng không hối hận. Khoảng thời gian niên thiếu ngông cuồng kia, tựa như đã lãng quên từ lâu, lâu đến nỗi nàng cũng phân biệt được mọi thứ là thực hay mơ. Khi đó, nàng vẫn còn là một con chuột bạch nhỏ bé, sống vô tự lự trên núi, không biết yêu hận tình sầu,…

Chương 25: Kết thúc

Tình Thâm Duyên Cạn, Ngã Phật Từ BiTác giả: Nhược TrầnTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhTường vân đầy trời, chư thần bốn phương hiện ra. Hồ ly nhỏ bé bị thần uy áp chế đến mức nằm sấp trên mặt đất, nhưng vẫn bất khuất ngẩng đầu lên, nhìn những người cao cao tại thượng, lớn tiếng chất vấn: “Ta là thật lòng yêu hắn thì ta có tội gì?!” “Nam nữ yêu nhau vốn là chuyện thường tình, vì sao lại nói chúng ta đã sai?!” “Thân là thần, nhưng ngay cả yêu một người cũng không biết, ngay cả tình yêu thế gian cũng không hiểu, thì làm sao có thể thương yêu vạn vật thế gian?!” Tiểu hồ ly thần sắc ngạo nghễ nhìn chư thần bốn phương, giọng nói kích động, nói năng thật có khí phách. Còn nàng đứng ở trên chín tầng mây trời, chỉ cảm thấy giống như đã từng quen thuộc. Yêu hồ liều lĩnh một hồi, dám cùng thượng thần tranh luận, chết chín lần cũng không hối hận. Khoảng thời gian niên thiếu ngông cuồng kia, tựa như đã lãng quên từ lâu, lâu đến nỗi nàng cũng phân biệt được mọi thứ là thực hay mơ. Khi đó, nàng vẫn còn là một con chuột bạch nhỏ bé, sống vô tự lự trên núi, không biết yêu hận tình sầu,… Nhìn đôi thanh niên nam nữ dựa sát vào nhau, Phật Tổ chậm rãi khép tấm gương trần thế lại.Một giọt ánh vàng từ khóe mắt ngài ấy trượt xuống, rơi vào lòng bàn tay, hòa vào giọt nước mắt năm đó trước khi Bạch Y Thần Nữ qua đời lưu lại, bị ngài ấy ấn ở giữa hai hàng mày, hóa thành một nốt ruồi chu sa trên trán.Chúng sinh bình đẳng, ngài ấy yêu vạn vật thế gian, tự nhiên cũng… Yêu nàng ấy.Chính văn hoàn thành

Nhìn đôi thanh niên nam nữ dựa sát vào nhau, Phật Tổ chậm rãi khép tấm gương trần thế lại.

Một giọt ánh vàng từ khóe mắt ngài ấy trượt xuống, rơi vào lòng bàn tay, hòa vào giọt nước mắt năm đó trước khi Bạch Y Thần Nữ qua đời lưu lại, bị ngài ấy ấn ở giữa hai hàng mày, hóa thành một nốt ruồi chu sa trên trán.

Chúng sinh bình đẳng, ngài ấy yêu vạn vật thế gian, tự nhiên cũng… Yêu nàng ấy.

Chính văn hoàn thành

Tình Thâm Duyên Cạn, Ngã Phật Từ BiTác giả: Nhược TrầnTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhTường vân đầy trời, chư thần bốn phương hiện ra. Hồ ly nhỏ bé bị thần uy áp chế đến mức nằm sấp trên mặt đất, nhưng vẫn bất khuất ngẩng đầu lên, nhìn những người cao cao tại thượng, lớn tiếng chất vấn: “Ta là thật lòng yêu hắn thì ta có tội gì?!” “Nam nữ yêu nhau vốn là chuyện thường tình, vì sao lại nói chúng ta đã sai?!” “Thân là thần, nhưng ngay cả yêu một người cũng không biết, ngay cả tình yêu thế gian cũng không hiểu, thì làm sao có thể thương yêu vạn vật thế gian?!” Tiểu hồ ly thần sắc ngạo nghễ nhìn chư thần bốn phương, giọng nói kích động, nói năng thật có khí phách. Còn nàng đứng ở trên chín tầng mây trời, chỉ cảm thấy giống như đã từng quen thuộc. Yêu hồ liều lĩnh một hồi, dám cùng thượng thần tranh luận, chết chín lần cũng không hối hận. Khoảng thời gian niên thiếu ngông cuồng kia, tựa như đã lãng quên từ lâu, lâu đến nỗi nàng cũng phân biệt được mọi thứ là thực hay mơ. Khi đó, nàng vẫn còn là một con chuột bạch nhỏ bé, sống vô tự lự trên núi, không biết yêu hận tình sầu,… Nhìn đôi thanh niên nam nữ dựa sát vào nhau, Phật Tổ chậm rãi khép tấm gương trần thế lại.Một giọt ánh vàng từ khóe mắt ngài ấy trượt xuống, rơi vào lòng bàn tay, hòa vào giọt nước mắt năm đó trước khi Bạch Y Thần Nữ qua đời lưu lại, bị ngài ấy ấn ở giữa hai hàng mày, hóa thành một nốt ruồi chu sa trên trán.Chúng sinh bình đẳng, ngài ấy yêu vạn vật thế gian, tự nhiên cũng… Yêu nàng ấy.Chính văn hoàn thành

Chương 25: Kết thúc