Đêm tối trong một căn phòng sang trọng, ánh đèn mờ yếu ớt chiếu rọi lên hai cơ thể đang quấn lấy nhau trên giường Cô gái nằm bên dưới nắm chặt drap giường, đôi mắt nhắm chặt hàng mi cong vút run rẩy, cô cắn môi dưới chịu đựng những đợt tấn công của người đàn ông với thân hình cao 1m 87 Hắn nắm lấy eo thon, thân hình to lớn đè lên người cô. C.ự vật to dài kia càn rỡ đâm vào Chân mày kiếm nhếch lên, trông bá đạo mà ngông cuồng. Đôi mắt phượng nhíu lại xoáy chặt vào người con gái bên dưới không rời. Từng nhất cử nhất động của cô đều bị ánh mắt sắc bén tựa diều hâu của hắn nhìn thấy không bỏ sót bất cứ điều gì. Sóng mũi cao và đôi môi hé mở, hắn thở gấp khuôn ngực rộng lớn cũng vì thế mà phập phồng Mái tóc của hắn lấm tấm mồ hôi, cánh tay cơ bắp kia nổi đầy gân, nắm chặt lấy eo thon cô gái, th.úc hông kịch liệt Kiều Uyển Nhi co quắp từng ngón chân, cô cảm giác như mình sắp không thở được nữa, nỉ non hướng về phía người đàn ông mà nhỏ nhẹ Ưm...!dừng lại...!á...! Hắn cúi xuống hôn lên từng…
Chương 40: 40: Cùng Nhớ Lại
Cuộc Hôn Nhân Vô NghĩaTác giả: Tiểu Cam CamTruyện Ngôn TìnhĐêm tối trong một căn phòng sang trọng, ánh đèn mờ yếu ớt chiếu rọi lên hai cơ thể đang quấn lấy nhau trên giường Cô gái nằm bên dưới nắm chặt drap giường, đôi mắt nhắm chặt hàng mi cong vút run rẩy, cô cắn môi dưới chịu đựng những đợt tấn công của người đàn ông với thân hình cao 1m 87 Hắn nắm lấy eo thon, thân hình to lớn đè lên người cô. C.ự vật to dài kia càn rỡ đâm vào Chân mày kiếm nhếch lên, trông bá đạo mà ngông cuồng. Đôi mắt phượng nhíu lại xoáy chặt vào người con gái bên dưới không rời. Từng nhất cử nhất động của cô đều bị ánh mắt sắc bén tựa diều hâu của hắn nhìn thấy không bỏ sót bất cứ điều gì. Sóng mũi cao và đôi môi hé mở, hắn thở gấp khuôn ngực rộng lớn cũng vì thế mà phập phồng Mái tóc của hắn lấm tấm mồ hôi, cánh tay cơ bắp kia nổi đầy gân, nắm chặt lấy eo thon cô gái, th.úc hông kịch liệt Kiều Uyển Nhi co quắp từng ngón chân, cô cảm giác như mình sắp không thở được nữa, nỉ non hướng về phía người đàn ông mà nhỏ nhẹ Ưm...!dừng lại...!á...! Hắn cúi xuống hôn lên từng… Hắn ngủ trên giường cô, tay chân còn không an phận mà đặt trên người cô.Kiều Uyển Nhi không những không la thét mà còn không dám gây ra bất kỳ động tác nàoKiểu Uyển Nhi ơi Kiều Uyển Nhi, mày có thể có chút cốt khí được hay không?Hắn chiếm chỗ của mày, còn vô lễ thế này mà ngay cả một chữ cũng không dám nói.Còn định để hắn xem thường đến bao giờ nữa?Cô ngồi đó đấu tranh nội tâm, cuối cùng cũng có can đảm mà nắm lấy cánh tay hắn nhấc lên.Nhưng mà nó nặng quá đi, cô sợ hắn tỉnh giấc nên không dám dùng sức, kết quả là không thể giở lên đượcLục Nghiên Dương đang ngủ ngon, cảm nhận được cánh tay bị dịch chuyển, chân mày nhíu lại, lười biếng hừ giọng rồi siết chặt vòng tay.Hắn cứ thế vùi đầu vào một bên mông đầy đặn của cô, tìm vị trí thoải mái nhất rồi thở đềuKiều Uyển Nhi cạn lời, hắn gác cánh tay nặng như chân giò cô đã không thể nhấc lên, bây giờ lại ôm thế này thì sao cô rời giường được?Vốn cứ nghĩ sau một đêm ngon giấc, chào đón cô chính là ánh nắng bình minh thoải mái dễ chịu.Có ngờ đâu sau khi tỉnh giấc lại lâm vào cảnh tượng đặc sắc’ thế nàyNếu có thể, cô thật sự muốn tự đánh ngất chính mình, chờ hắn đi khỏi rồi thức dậyLục thiếu phu nhân nhìn người chồng đang ngủ say bằng đôi mắt cá chết, đôi môi hồng nhuận hé mở rồi lẩm nhẩm- Chó ch*tLúc này, ánh mắt của Lục Nghiên Dương lim dim mở, doạ cho cô sợ giật mình.Hắn vẫn chưa nghe thấy cô vừa chửi thề đó chứ?Lục tổng vừa mới mở mắt, chưa hoàn toàn tỉnh táo, ánh mắt đờ đẫn nhìn ngó xung quanhMà đối với Kiều Uyển Nhi và mọi người mà nói, dù hắn có tỉnh táo hay không thì sự khó gần đó cũng giống như nhau mà thôi.Ánh mắt cứ như là cả thế giới này đều nợ tiền hắn vậyDưới góc nhìn của hắn, vật thể đầu tiên nhìn thấy chính là cái mông mềm mại mà hắn đang vùi vào.Hắn hừ nhẹ rồi ngồi dậyKiều Uyển Nhi đang không biết hắn có nghe thấy mình chửi thề hay không, tay túm lấy mảng chăn bông, cả người giật thót khi thấy người đàn ông ngồi dậy“ Hic”Thân hình hắn to quá đi, hai người họ ngồi kế bên nhau, sự đe doạ về vóc dáng càng hiện rõCô ngồi còn chưa đến vai hắn, với thân hình ‘đồ sộ’ như thế này nếu hắn vô tình đè lên người thì cô sẽ chết vì ngạt thở mấtĐêm qua ngủ bên cạnh nhau mà không bị gì, nhân phẩm của cô cũng quá cao đi.Kiều tiểu thư cho hayNhưng thực tế đã chứng minh, dù có bị ‘đè’ thì cô vẫn sống sờ sờLục Nghiên Dương chưa tỉnh ngủ, đáy mắt lại hiện lên chút mệt mỏi vì hôm qua lượng công việc phải làm là quá nhiều.Hắn đảo mắt, đánh giá xung quanh, có phần nghiền ngẫm khi thấy không gian xa lạNgẩng đầu liền thấy Kiều Uyển Nhi đang ngồi bên cạnh, bộ dạng hơi thiếu tự nhiênCô tự hỏi lòng mình, tại sao không giả vờ ngủ đi cho rồi, để bây giờ đối diện tình cảnh thế này còn khó xử hơnLục Nghiên Dương thu bàn tay đang đặt lên người cô về, có chút ngại ngùng giơ lên giữa không trung, mà Kiều Uyển Nhi cũng lúng túng không kémCô nắm chặt góc chăn, toàn thân cứng đờ, gương mặt nhỏ xoay đi nơi khác, không dám nhìn thẳng vào mắt hắnHai người không hẹn mà gặp, trong lòng bất giác nhớ đến chuyện đêm trước đó.Tim cô đập thình thịch, giữa cái không gian im lặng này càng khiến cho cô ngại càng thêm ngạiLục Nghiên Dương không nói gì, máy móc đứng lên rồi đi vào phòng tắm.Kiều Uyển Nhi không nhìn hắn, cho đến khi nghe thấy động tĩnh, tiếng bước chân đi xuống giường rồi ngày càng cách xa mình làm cho cô theo quán tính xoay mặt lạiHắn lúc này đã đi đến cửa phòng tắm, bàn tay đặt lên sau gáy tuỳ ý gãi gãi xoa xoaKiều Uyển Nhi vô tình nhìn thấy được tai của người đàn ông đỏ lên, trông chẳng hợp với bóng lưng vạm vỡ của hắn một chút nàoÔi trời ơi, cô nhìn nhầm rồi hay sao? Hắn, chẳng lẽ hắn … hắn đang xấu hổ?.
Hắn ngủ trên giường cô, tay chân còn không an phận mà đặt trên người cô.
Kiều Uyển Nhi không những không la thét mà còn không dám gây ra bất kỳ động tác nào
Kiểu Uyển Nhi ơi Kiều Uyển Nhi, mày có thể có chút cốt khí được hay không?
Hắn chiếm chỗ của mày, còn vô lễ thế này mà ngay cả một chữ cũng không dám nói.
Còn định để hắn xem thường đến bao giờ nữa?
Cô ngồi đó đấu tranh nội tâm, cuối cùng cũng có can đảm mà nắm lấy cánh tay hắn nhấc lên.
Nhưng mà nó nặng quá đi, cô sợ hắn tỉnh giấc nên không dám dùng sức, kết quả là không thể giở lên được
Lục Nghiên Dương đang ngủ ngon, cảm nhận được cánh tay bị dịch chuyển, chân mày nhíu lại, lười biếng hừ giọng rồi siết chặt vòng tay.
Hắn cứ thế vùi đầu vào một bên mông đầy đặn của cô, tìm vị trí thoải mái nhất rồi thở đều
Kiều Uyển Nhi cạn lời, hắn gác cánh tay nặng như chân giò cô đã không thể nhấc lên, bây giờ lại ôm thế này thì sao cô rời giường được?
Vốn cứ nghĩ sau một đêm ngon giấc, chào đón cô chính là ánh nắng bình minh thoải mái dễ chịu.
Có ngờ đâu sau khi tỉnh giấc lại lâm vào cảnh tượng đặc sắc’ thế này
Nếu có thể, cô thật sự muốn tự đánh ngất chính mình, chờ hắn đi khỏi rồi thức dậy
Lục thiếu phu nhân nhìn người chồng đang ngủ say bằng đôi mắt cá chết, đôi môi hồng nhuận hé mở rồi lẩm nhẩm
- Chó ch*t
Lúc này, ánh mắt của Lục Nghiên Dương lim dim mở, doạ cho cô sợ giật mình.
Hắn vẫn chưa nghe thấy cô vừa chửi thề đó chứ?
Lục tổng vừa mới mở mắt, chưa hoàn toàn tỉnh táo, ánh mắt đờ đẫn nhìn ngó xung quanh
Mà đối với Kiều Uyển Nhi và mọi người mà nói, dù hắn có tỉnh táo hay không thì sự khó gần đó cũng giống như nhau mà thôi.
Ánh mắt cứ như là cả thế giới này đều nợ tiền hắn vậy
Dưới góc nhìn của hắn, vật thể đầu tiên nhìn thấy chính là cái mông mềm mại mà hắn đang vùi vào.
Hắn hừ nhẹ rồi ngồi dậy
Kiều Uyển Nhi đang không biết hắn có nghe thấy mình chửi thề hay không, tay túm lấy mảng chăn bông, cả người giật thót khi thấy người đàn ông ngồi dậy
“ Hic”
Thân hình hắn to quá đi, hai người họ ngồi kế bên nhau, sự đe doạ về vóc dáng càng hiện rõ
Cô ngồi còn chưa đến vai hắn, với thân hình ‘đồ sộ’ như thế này nếu hắn vô tình đè lên người thì cô sẽ chết vì ngạt thở mất
Đêm qua ngủ bên cạnh nhau mà không bị gì, nhân phẩm của cô cũng quá cao đi.
Kiều tiểu thư cho hay
Nhưng thực tế đã chứng minh, dù có bị ‘đè’ thì cô vẫn sống sờ sờ
Lục Nghiên Dương chưa tỉnh ngủ, đáy mắt lại hiện lên chút mệt mỏi vì hôm qua lượng công việc phải làm là quá nhiều.
Hắn đảo mắt, đánh giá xung quanh, có phần nghiền ngẫm khi thấy không gian xa lạ
Ngẩng đầu liền thấy Kiều Uyển Nhi đang ngồi bên cạnh, bộ dạng hơi thiếu tự nhiên
Cô tự hỏi lòng mình, tại sao không giả vờ ngủ đi cho rồi, để bây giờ đối diện tình cảnh thế này còn khó xử hơn
Lục Nghiên Dương thu bàn tay đang đặt lên người cô về, có chút ngại ngùng giơ lên giữa không trung, mà Kiều Uyển Nhi cũng lúng túng không kém
Cô nắm chặt góc chăn, toàn thân cứng đờ, gương mặt nhỏ xoay đi nơi khác, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn
Hai người không hẹn mà gặp, trong lòng bất giác nhớ đến chuyện đêm trước đó.
Tim cô đập thình thịch, giữa cái không gian im lặng này càng khiến cho cô ngại càng thêm ngại
Lục Nghiên Dương không nói gì, máy móc đứng lên rồi đi vào phòng tắm.
Kiều Uyển Nhi không nhìn hắn, cho đến khi nghe thấy động tĩnh, tiếng bước chân đi xuống giường rồi ngày càng cách xa mình làm cho cô theo quán tính xoay mặt lại
Hắn lúc này đã đi đến cửa phòng tắm, bàn tay đặt lên sau gáy tuỳ ý gãi gãi xoa xoa
Kiều Uyển Nhi vô tình nhìn thấy được tai của người đàn ông đỏ lên, trông chẳng hợp với bóng lưng vạm vỡ của hắn một chút nào
Ôi trời ơi, cô nhìn nhầm rồi hay sao? Hắn, chẳng lẽ hắn … hắn đang xấu hổ?.
Cuộc Hôn Nhân Vô NghĩaTác giả: Tiểu Cam CamTruyện Ngôn TìnhĐêm tối trong một căn phòng sang trọng, ánh đèn mờ yếu ớt chiếu rọi lên hai cơ thể đang quấn lấy nhau trên giường Cô gái nằm bên dưới nắm chặt drap giường, đôi mắt nhắm chặt hàng mi cong vút run rẩy, cô cắn môi dưới chịu đựng những đợt tấn công của người đàn ông với thân hình cao 1m 87 Hắn nắm lấy eo thon, thân hình to lớn đè lên người cô. C.ự vật to dài kia càn rỡ đâm vào Chân mày kiếm nhếch lên, trông bá đạo mà ngông cuồng. Đôi mắt phượng nhíu lại xoáy chặt vào người con gái bên dưới không rời. Từng nhất cử nhất động của cô đều bị ánh mắt sắc bén tựa diều hâu của hắn nhìn thấy không bỏ sót bất cứ điều gì. Sóng mũi cao và đôi môi hé mở, hắn thở gấp khuôn ngực rộng lớn cũng vì thế mà phập phồng Mái tóc của hắn lấm tấm mồ hôi, cánh tay cơ bắp kia nổi đầy gân, nắm chặt lấy eo thon cô gái, th.úc hông kịch liệt Kiều Uyển Nhi co quắp từng ngón chân, cô cảm giác như mình sắp không thở được nữa, nỉ non hướng về phía người đàn ông mà nhỏ nhẹ Ưm...!dừng lại...!á...! Hắn cúi xuống hôn lên từng… Hắn ngủ trên giường cô, tay chân còn không an phận mà đặt trên người cô.Kiều Uyển Nhi không những không la thét mà còn không dám gây ra bất kỳ động tác nàoKiểu Uyển Nhi ơi Kiều Uyển Nhi, mày có thể có chút cốt khí được hay không?Hắn chiếm chỗ của mày, còn vô lễ thế này mà ngay cả một chữ cũng không dám nói.Còn định để hắn xem thường đến bao giờ nữa?Cô ngồi đó đấu tranh nội tâm, cuối cùng cũng có can đảm mà nắm lấy cánh tay hắn nhấc lên.Nhưng mà nó nặng quá đi, cô sợ hắn tỉnh giấc nên không dám dùng sức, kết quả là không thể giở lên đượcLục Nghiên Dương đang ngủ ngon, cảm nhận được cánh tay bị dịch chuyển, chân mày nhíu lại, lười biếng hừ giọng rồi siết chặt vòng tay.Hắn cứ thế vùi đầu vào một bên mông đầy đặn của cô, tìm vị trí thoải mái nhất rồi thở đềuKiều Uyển Nhi cạn lời, hắn gác cánh tay nặng như chân giò cô đã không thể nhấc lên, bây giờ lại ôm thế này thì sao cô rời giường được?Vốn cứ nghĩ sau một đêm ngon giấc, chào đón cô chính là ánh nắng bình minh thoải mái dễ chịu.Có ngờ đâu sau khi tỉnh giấc lại lâm vào cảnh tượng đặc sắc’ thế nàyNếu có thể, cô thật sự muốn tự đánh ngất chính mình, chờ hắn đi khỏi rồi thức dậyLục thiếu phu nhân nhìn người chồng đang ngủ say bằng đôi mắt cá chết, đôi môi hồng nhuận hé mở rồi lẩm nhẩm- Chó ch*tLúc này, ánh mắt của Lục Nghiên Dương lim dim mở, doạ cho cô sợ giật mình.Hắn vẫn chưa nghe thấy cô vừa chửi thề đó chứ?Lục tổng vừa mới mở mắt, chưa hoàn toàn tỉnh táo, ánh mắt đờ đẫn nhìn ngó xung quanhMà đối với Kiều Uyển Nhi và mọi người mà nói, dù hắn có tỉnh táo hay không thì sự khó gần đó cũng giống như nhau mà thôi.Ánh mắt cứ như là cả thế giới này đều nợ tiền hắn vậyDưới góc nhìn của hắn, vật thể đầu tiên nhìn thấy chính là cái mông mềm mại mà hắn đang vùi vào.Hắn hừ nhẹ rồi ngồi dậyKiều Uyển Nhi đang không biết hắn có nghe thấy mình chửi thề hay không, tay túm lấy mảng chăn bông, cả người giật thót khi thấy người đàn ông ngồi dậy“ Hic”Thân hình hắn to quá đi, hai người họ ngồi kế bên nhau, sự đe doạ về vóc dáng càng hiện rõCô ngồi còn chưa đến vai hắn, với thân hình ‘đồ sộ’ như thế này nếu hắn vô tình đè lên người thì cô sẽ chết vì ngạt thở mấtĐêm qua ngủ bên cạnh nhau mà không bị gì, nhân phẩm của cô cũng quá cao đi.Kiều tiểu thư cho hayNhưng thực tế đã chứng minh, dù có bị ‘đè’ thì cô vẫn sống sờ sờLục Nghiên Dương chưa tỉnh ngủ, đáy mắt lại hiện lên chút mệt mỏi vì hôm qua lượng công việc phải làm là quá nhiều.Hắn đảo mắt, đánh giá xung quanh, có phần nghiền ngẫm khi thấy không gian xa lạNgẩng đầu liền thấy Kiều Uyển Nhi đang ngồi bên cạnh, bộ dạng hơi thiếu tự nhiênCô tự hỏi lòng mình, tại sao không giả vờ ngủ đi cho rồi, để bây giờ đối diện tình cảnh thế này còn khó xử hơnLục Nghiên Dương thu bàn tay đang đặt lên người cô về, có chút ngại ngùng giơ lên giữa không trung, mà Kiều Uyển Nhi cũng lúng túng không kémCô nắm chặt góc chăn, toàn thân cứng đờ, gương mặt nhỏ xoay đi nơi khác, không dám nhìn thẳng vào mắt hắnHai người không hẹn mà gặp, trong lòng bất giác nhớ đến chuyện đêm trước đó.Tim cô đập thình thịch, giữa cái không gian im lặng này càng khiến cho cô ngại càng thêm ngạiLục Nghiên Dương không nói gì, máy móc đứng lên rồi đi vào phòng tắm.Kiều Uyển Nhi không nhìn hắn, cho đến khi nghe thấy động tĩnh, tiếng bước chân đi xuống giường rồi ngày càng cách xa mình làm cho cô theo quán tính xoay mặt lạiHắn lúc này đã đi đến cửa phòng tắm, bàn tay đặt lên sau gáy tuỳ ý gãi gãi xoa xoaKiều Uyển Nhi vô tình nhìn thấy được tai của người đàn ông đỏ lên, trông chẳng hợp với bóng lưng vạm vỡ của hắn một chút nàoÔi trời ơi, cô nhìn nhầm rồi hay sao? Hắn, chẳng lẽ hắn … hắn đang xấu hổ?.