Gần đây Khúc Yến rất đau khổ, nói chính xác thì một tháng trước, Omega của Đánh bắt đầu chiến tranh lạnh với Hỏa. Cậu không cho quái vật vào mình, nói rằng pheromone mùi hôi của hôi, mặc dù đó chỉ là nói mới thôi, nhưng điều này đã tạo ra Khúc Yến buồn bã. Vợ Kiểm nói pheromone của quý có mùi hôi, quýt còn có thể làm được gì ở đây! Khúc Yến đờ đẫn ngồi trong văn phòng, nhìn Wechat của vợ mình thở dài, buổi sáng nay Thịnh Trạch Thâm không gửi tin nhắn cho ngọc. Khúc Yến không rời suy nghĩ, tại sao vợ mình lại bận rộn hơn cả chủ tịch là mình nữa vậy? Áp suất không khí của công ty gần đây rất thấp, tất cả đều là do Khúc Yến, đánh cứ giống như quả bom nổ chậm vậy, mỗi khi nhân viên viết sai tài liệu hay văn kiện gì đó, nhẹ thì bắt người ta làm lại, nặng nề thì sẽ luôn có người ta. 1 (truyện chỉ được đăng tại w@ttp@d: BBTiu4, những nơi khác đều là re-up!) Mọi người thả nước bọt, cùng nhau nhìn Diệp Thành. Diệp Thành là nhân viên cũ, xưa anh là trợ lý của ba Khúc Yến, còn bây giờ thì anh là…

Chương 5

Định Lý Nhịp Tim AboTác giả: Sương Mù Có ĐộcTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịGần đây Khúc Yến rất đau khổ, nói chính xác thì một tháng trước, Omega của Đánh bắt đầu chiến tranh lạnh với Hỏa. Cậu không cho quái vật vào mình, nói rằng pheromone mùi hôi của hôi, mặc dù đó chỉ là nói mới thôi, nhưng điều này đã tạo ra Khúc Yến buồn bã. Vợ Kiểm nói pheromone của quý có mùi hôi, quýt còn có thể làm được gì ở đây! Khúc Yến đờ đẫn ngồi trong văn phòng, nhìn Wechat của vợ mình thở dài, buổi sáng nay Thịnh Trạch Thâm không gửi tin nhắn cho ngọc. Khúc Yến không rời suy nghĩ, tại sao vợ mình lại bận rộn hơn cả chủ tịch là mình nữa vậy? Áp suất không khí của công ty gần đây rất thấp, tất cả đều là do Khúc Yến, đánh cứ giống như quả bom nổ chậm vậy, mỗi khi nhân viên viết sai tài liệu hay văn kiện gì đó, nhẹ thì bắt người ta làm lại, nặng nề thì sẽ luôn có người ta. 1 (truyện chỉ được đăng tại w@ttp@d: BBTiu4, những nơi khác đều là re-up!) Mọi người thả nước bọt, cùng nhau nhìn Diệp Thành. Diệp Thành là nhân viên cũ, xưa anh là trợ lý của ba Khúc Yến, còn bây giờ thì anh là… Giọng nói này, giọng điệu này, ngoài mẹ Khúc Yến ra còn có ai nữa?Thịnh Trạch Thâm ngoan ngoãn đáp: "Dạ, mẹ."Tống Tuyết Vân nghe xong thì cười không ngớt."Thằng nhóc thối đó không bắt nạt con chứ?" Tống Tuyết Vân lại hỏi.Khúc Yến nghĩ thầm, đây rõ ràng là mẹ của hắn mà, sao lại có thể như vậy được chứ.Khúc Yến: "Mẹ, mẹ đang nói gì vậy? Sao con có thể bắt nạt em ấy được, con thương em ấy còn không hết nữa, mẹ đừng lo lắng, con dâu của mẹ vẫn ổn!"Câu nói này làm cho Thịnh Trạch Thâm đỏ cả mặt, trước mặt người lớn mà hắn dám nói như vậy.Nhưng bản thân Khúc Yến không cảm thấy gì, tình cảm của hắn đối với Thịnh Trạch Thâm không phải chỉ thể hiện qua hành động mà còn phải qua lời nói.Tống Tuyết Vân cảm thấy sau khi con trai mình kết hôn thì rất biết quan tâm người khác, khi nghe hai người cười nói vui vẻ như vậy, bà cũng yên tâm."Buổi trưa hôm nay đến gặp mẹ, mẹ sẽ làm cho con chút gì đó ăn." Tống Tuyết Vân nói.Đương nhiên là Thịnh Trạch Thâm đồng ý rồi, Tống Tuyết Vân thật sự rất tốt với cậu, đã lâu rồi cậu vẫn chưa gặp bà nên muốn đến thăm bà một chút."Dạ được, hôm nay con xin nghỉ buổi sáng, con sẽ đi với Khúc Yến ạ."Tống Tuyết Vân kéo Thịnh Trạch Thâm trò chuyện thêm vài câu, chủ yếu là nói về Thịnh Trạch Thâm, hỏi cậu có bị bệnh hay gì không, hỏi cậu làm việc như thế nào.Thịnh Trạch Thâm kiên nhẫn trả lời, thỉnh thoảng cậu sẽ kể vài câu chuyện cười để Tống Tuyết Vân vui vẻ.Khúc Yến lặng lẽ đứng bên cạnh nhìn cậu, hắn không thể nói được gì, thỉnh thoảng sẽ đút cho Thịnh Trạch Thâm vài miếng bánh mì.Lúc đầu, Thịnh Trạch Thâm cũng từ chối, bảo hắn đừng làm phiền cậu nói chuyện.Nhưng Khúc Yến nhất quyết muốn đút cậu ăn, Thịnh Trạch Thâm không còn cách nào khác đành phải chiều theo hắn, cậu bị đút đến hai má phồng lên, hắn sợ cậu bị nghẹn nên đưa cho cậu ly sữa.Hai má cậu hơi phồng lên, giống như một chú chuột hamster nhỏ giấu thức ăn vậy.Thịnh Trạch Thâm biết cuộc gọi này khó mà kết thúc được, vì vậy cậu đành phải nói lời tạm biệt với mẹ của Khúc Yến.Tống Tuyết Vân biết là do thằng con trai mình đang gây rắc rối rồi. Bà nói đôi ba câu, vừa nói vừa mắng con trai mình là thằng nhóc thối.Dù là vì bản năng hay do bản chất không thể không thuần phục trước Alpha, có một số Omega sinh ra đã không thể sống thiếu Alpha.Nhưng Khúc Yến thì lại khác, hắn mới là người không thể rời khỏi Thịnh Trạch Thâm dù chỉ một giây.Bà nói với Thịnh Trạch Thâm: "Thâm Thâm, buổi trưa nhớ đến sớm, mẹ đợi con." Nói xong bà cúp điện thoại.(truyện chỉ được đăng tại w@ttp@d: BBTiu4, những nơi khác đều là re-up!)Sau khi cúp điện thoại, Thịnh Trạch Thâm giơ chân lên đá Khúc Yến.Khúc Yến không tức giận, với sức của Omega nhà mình, hắn cho rằng cậu chỉ đang làm nũng mà thôi.Khúc Yến vẫn muốn tiếp tục đút cho cậu ăn, nhưng Thịnh Trạch Thâm quay đầu né tránh, nói không ăn."Bé à, anh nghĩ em đã bị sụt cân rồi, dạo này em hơi biếng ăn đó, anh thấy chúng ta nên đến bệnh viện khám một chút." Khúc Yến đau lòng nhìn Thịnh Trạch Thâm.Trong mắt Khúc Yến, Thịnh Trạch Thâm là một báu vật mong manh, cho dù có bảo vệ cỡ nào cũng không thấy đủ."Em không sao." Thịnh Trạch Thâm cảm thấy Khúc Yến đang làm quá lên, chỉ vài chuyện lặt vặt thôi mà hắn cũng muốn đưa cậu đến bệnh viện.Mặc dù biết Khúc Yến là vì quan tâm mình, nhưng cậu không thích đến bệnh viện, Khúc Yến biết cậu không muốn đến bệnh viện chỉ vì mấy chuyện nhỏ nhặt nên khá khó chịu.Khúc Yến không thích thái độ không quan tâm đến sức khỏe của Thịnh Trạch Thâm, cho nên giọng điệu càng ngày càng nặng nề."Cục cưng, em phải đến bệnh viện, anh biết là em không thích, nhưng nếu có chuyện gì xảy ra thì sao, ngoan nhé." Khúc Yến nghiêm túc nói."Tại sao anh lại lớn tiếng với em?" Thịnh Trạch Thâm có hơi không hài lòng.3"Anh sai rồi, anh không nên to tiếng với em." Khúc Yến chỉ có thể dỗ dành cậu."Nhưng em đã biếng ăn gần cả tháng nay rồi, dù trước đây em cũng ăn không nhiều cho lắm, nhưng bây giờ em đang bị sụt cân." Khúc Yến lo lắng nói.Thịnh Trạch Thâm nhìn vẻ mặt lo lắng của Alpha, cậu không nói gì, ra hiệu cho Khúc Yến cầm ly sữa lại.Khúc Yến đưa ly sữa lên miệng Thịnh Trạch Thâm, Thịnh Trạch Thâm nắm lấy tay Khúc Yến uống ly sữa.Cậu còn hôn lên miệng Khúc Yến một cái, một nụ hôn thơm mùi sữa.Khúc Yến lập tức túm lấy Thịnh Trạch Thâm, ôm cậu thật chặt vào lòng.Lúc này hắn mới miễn cưỡng tin câu nói "Không sao" của Thịnh Trạch Thâm.Nhưng không bao lâu nữa thôi, Khúc Yến sẽ biết câu nói "Không sao" này mang lại cho hắn biết bao bất ngờ.

Giọng nói này, giọng điệu này, ngoài mẹ Khúc Yến ra còn có ai nữa?

Thịnh Trạch Thâm ngoan ngoãn đáp: "Dạ, mẹ."

Tống Tuyết Vân nghe xong thì cười không ngớt.

"Thằng nhóc thối đó không bắt nạt con chứ?" Tống Tuyết Vân lại hỏi.

Khúc Yến nghĩ thầm, đây rõ ràng là mẹ của hắn mà, sao lại có thể như vậy được chứ.

Khúc Yến: "Mẹ, mẹ đang nói gì vậy? Sao con có thể bắt nạt em ấy được, con thương em ấy còn không hết nữa, mẹ đừng lo lắng, con dâu của mẹ vẫn ổn!"

Câu nói này làm cho Thịnh Trạch Thâm đỏ cả mặt, trước mặt người lớn mà hắn dám nói như vậy.

Nhưng bản thân Khúc Yến không cảm thấy gì, tình cảm của hắn đối với Thịnh Trạch Thâm không phải chỉ thể hiện qua hành động mà còn phải qua lời nói.

Tống Tuyết Vân cảm thấy sau khi con trai mình kết hôn thì rất biết quan tâm người khác, khi nghe hai người cười nói vui vẻ như vậy, bà cũng yên tâm.

"Buổi trưa hôm nay đến gặp mẹ, mẹ sẽ làm cho con chút gì đó ăn." Tống Tuyết Vân nói.

Đương nhiên là Thịnh Trạch Thâm đồng ý rồi, Tống Tuyết Vân thật sự rất tốt với cậu, đã lâu rồi cậu vẫn chưa gặp bà nên muốn đến thăm bà một chút.

"Dạ được, hôm nay con xin nghỉ buổi sáng, con sẽ đi với Khúc Yến ạ."

Tống Tuyết Vân kéo Thịnh Trạch Thâm trò chuyện thêm vài câu, chủ yếu là nói về Thịnh Trạch Thâm, hỏi cậu có bị bệnh hay gì không, hỏi cậu làm việc như thế nào.

Thịnh Trạch Thâm kiên nhẫn trả lời, thỉnh thoảng cậu sẽ kể vài câu chuyện cười để Tống Tuyết Vân vui vẻ.

Khúc Yến lặng lẽ đứng bên cạnh nhìn cậu, hắn không thể nói được gì, thỉnh thoảng sẽ đút cho Thịnh Trạch Thâm vài miếng bánh mì.

Lúc đầu, Thịnh Trạch Thâm cũng từ chối, bảo hắn đừng làm phiền cậu nói chuyện.

Nhưng Khúc Yến nhất quyết muốn đút cậu ăn, Thịnh Trạch Thâm không còn cách nào khác đành phải chiều theo hắn, cậu bị đút đến hai má phồng lên, hắn sợ cậu bị nghẹn nên đưa cho cậu ly sữa.

Hai má cậu hơi phồng lên, giống như một chú chuột hamster nhỏ giấu thức ăn vậy.

Thịnh Trạch Thâm biết cuộc gọi này khó mà kết thúc được, vì vậy cậu đành phải nói lời tạm biệt với mẹ của Khúc Yến.

Tống Tuyết Vân biết là do thằng con trai mình đang gây rắc rối rồi. Bà nói đôi ba câu, vừa nói vừa mắng con trai mình là thằng nhóc thối.

Dù là vì bản năng hay do bản chất không thể không thuần phục trước Alpha, có một số Omega sinh ra đã không thể sống thiếu Alpha.

Nhưng Khúc Yến thì lại khác, hắn mới là người không thể rời khỏi Thịnh Trạch Thâm dù chỉ một giây.

Bà nói với Thịnh Trạch Thâm: "Thâm Thâm, buổi trưa nhớ đến sớm, mẹ đợi con." Nói xong bà cúp điện thoại.

(truyện chỉ được đăng tại w@ttp@d: BBTiu4, những nơi khác đều là re-up!)

Sau khi cúp điện thoại, Thịnh Trạch Thâm giơ chân lên đá Khúc Yến.

Khúc Yến không tức giận, với sức của Omega nhà mình, hắn cho rằng cậu chỉ đang làm nũng mà thôi.

Khúc Yến vẫn muốn tiếp tục đút cho cậu ăn, nhưng Thịnh Trạch Thâm quay đầu né tránh, nói không ăn.

"Bé à, anh nghĩ em đã bị sụt cân rồi, dạo này em hơi biếng ăn đó, anh thấy chúng ta nên đến bệnh viện khám một chút." Khúc Yến đau lòng nhìn Thịnh Trạch Thâm.

Trong mắt Khúc Yến, Thịnh Trạch Thâm là một báu vật mong manh, cho dù có bảo vệ cỡ nào cũng không thấy đủ.

"Em không sao." Thịnh Trạch Thâm cảm thấy Khúc Yến đang làm quá lên, chỉ vài chuyện lặt vặt thôi mà hắn cũng muốn đưa cậu đến bệnh viện.

Mặc dù biết Khúc Yến là vì quan tâm mình, nhưng cậu không thích đến bệnh viện, Khúc Yến biết cậu không muốn đến bệnh viện chỉ vì mấy chuyện nhỏ nhặt nên khá khó chịu.

Khúc Yến không thích thái độ không quan tâm đến sức khỏe của Thịnh Trạch Thâm, cho nên giọng điệu càng ngày càng nặng nề.

"Cục cưng, em phải đến bệnh viện, anh biết là em không thích, nhưng nếu có chuyện gì xảy ra thì sao, ngoan nhé." Khúc Yến nghiêm túc nói.

"Tại sao anh lại lớn tiếng với em?" Thịnh Trạch Thâm có hơi không hài lòng.

3

"Anh sai rồi, anh không nên to tiếng với em." Khúc Yến chỉ có thể dỗ dành cậu.

"Nhưng em đã biếng ăn gần cả tháng nay rồi, dù trước đây em cũng ăn không nhiều cho lắm, nhưng bây giờ em đang bị sụt cân." Khúc Yến lo lắng nói.

Thịnh Trạch Thâm nhìn vẻ mặt lo lắng của Alpha, cậu không nói gì, ra hiệu cho Khúc Yến cầm ly sữa lại.

Khúc Yến đưa ly sữa lên miệng Thịnh Trạch Thâm, Thịnh Trạch Thâm nắm lấy tay Khúc Yến uống ly sữa.

Cậu còn hôn lên miệng Khúc Yến một cái, một nụ hôn thơm mùi sữa.

Khúc Yến lập tức túm lấy Thịnh Trạch Thâm, ôm cậu thật chặt vào lòng.

Lúc này hắn mới miễn cưỡng tin câu nói "Không sao" của Thịnh Trạch Thâm.

Nhưng không bao lâu nữa thôi, Khúc Yến sẽ biết câu nói "Không sao" này mang lại cho hắn biết bao bất ngờ.

Định Lý Nhịp Tim AboTác giả: Sương Mù Có ĐộcTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịGần đây Khúc Yến rất đau khổ, nói chính xác thì một tháng trước, Omega của Đánh bắt đầu chiến tranh lạnh với Hỏa. Cậu không cho quái vật vào mình, nói rằng pheromone mùi hôi của hôi, mặc dù đó chỉ là nói mới thôi, nhưng điều này đã tạo ra Khúc Yến buồn bã. Vợ Kiểm nói pheromone của quý có mùi hôi, quýt còn có thể làm được gì ở đây! Khúc Yến đờ đẫn ngồi trong văn phòng, nhìn Wechat của vợ mình thở dài, buổi sáng nay Thịnh Trạch Thâm không gửi tin nhắn cho ngọc. Khúc Yến không rời suy nghĩ, tại sao vợ mình lại bận rộn hơn cả chủ tịch là mình nữa vậy? Áp suất không khí của công ty gần đây rất thấp, tất cả đều là do Khúc Yến, đánh cứ giống như quả bom nổ chậm vậy, mỗi khi nhân viên viết sai tài liệu hay văn kiện gì đó, nhẹ thì bắt người ta làm lại, nặng nề thì sẽ luôn có người ta. 1 (truyện chỉ được đăng tại w@ttp@d: BBTiu4, những nơi khác đều là re-up!) Mọi người thả nước bọt, cùng nhau nhìn Diệp Thành. Diệp Thành là nhân viên cũ, xưa anh là trợ lý của ba Khúc Yến, còn bây giờ thì anh là… Giọng nói này, giọng điệu này, ngoài mẹ Khúc Yến ra còn có ai nữa?Thịnh Trạch Thâm ngoan ngoãn đáp: "Dạ, mẹ."Tống Tuyết Vân nghe xong thì cười không ngớt."Thằng nhóc thối đó không bắt nạt con chứ?" Tống Tuyết Vân lại hỏi.Khúc Yến nghĩ thầm, đây rõ ràng là mẹ của hắn mà, sao lại có thể như vậy được chứ.Khúc Yến: "Mẹ, mẹ đang nói gì vậy? Sao con có thể bắt nạt em ấy được, con thương em ấy còn không hết nữa, mẹ đừng lo lắng, con dâu của mẹ vẫn ổn!"Câu nói này làm cho Thịnh Trạch Thâm đỏ cả mặt, trước mặt người lớn mà hắn dám nói như vậy.Nhưng bản thân Khúc Yến không cảm thấy gì, tình cảm của hắn đối với Thịnh Trạch Thâm không phải chỉ thể hiện qua hành động mà còn phải qua lời nói.Tống Tuyết Vân cảm thấy sau khi con trai mình kết hôn thì rất biết quan tâm người khác, khi nghe hai người cười nói vui vẻ như vậy, bà cũng yên tâm."Buổi trưa hôm nay đến gặp mẹ, mẹ sẽ làm cho con chút gì đó ăn." Tống Tuyết Vân nói.Đương nhiên là Thịnh Trạch Thâm đồng ý rồi, Tống Tuyết Vân thật sự rất tốt với cậu, đã lâu rồi cậu vẫn chưa gặp bà nên muốn đến thăm bà một chút."Dạ được, hôm nay con xin nghỉ buổi sáng, con sẽ đi với Khúc Yến ạ."Tống Tuyết Vân kéo Thịnh Trạch Thâm trò chuyện thêm vài câu, chủ yếu là nói về Thịnh Trạch Thâm, hỏi cậu có bị bệnh hay gì không, hỏi cậu làm việc như thế nào.Thịnh Trạch Thâm kiên nhẫn trả lời, thỉnh thoảng cậu sẽ kể vài câu chuyện cười để Tống Tuyết Vân vui vẻ.Khúc Yến lặng lẽ đứng bên cạnh nhìn cậu, hắn không thể nói được gì, thỉnh thoảng sẽ đút cho Thịnh Trạch Thâm vài miếng bánh mì.Lúc đầu, Thịnh Trạch Thâm cũng từ chối, bảo hắn đừng làm phiền cậu nói chuyện.Nhưng Khúc Yến nhất quyết muốn đút cậu ăn, Thịnh Trạch Thâm không còn cách nào khác đành phải chiều theo hắn, cậu bị đút đến hai má phồng lên, hắn sợ cậu bị nghẹn nên đưa cho cậu ly sữa.Hai má cậu hơi phồng lên, giống như một chú chuột hamster nhỏ giấu thức ăn vậy.Thịnh Trạch Thâm biết cuộc gọi này khó mà kết thúc được, vì vậy cậu đành phải nói lời tạm biệt với mẹ của Khúc Yến.Tống Tuyết Vân biết là do thằng con trai mình đang gây rắc rối rồi. Bà nói đôi ba câu, vừa nói vừa mắng con trai mình là thằng nhóc thối.Dù là vì bản năng hay do bản chất không thể không thuần phục trước Alpha, có một số Omega sinh ra đã không thể sống thiếu Alpha.Nhưng Khúc Yến thì lại khác, hắn mới là người không thể rời khỏi Thịnh Trạch Thâm dù chỉ một giây.Bà nói với Thịnh Trạch Thâm: "Thâm Thâm, buổi trưa nhớ đến sớm, mẹ đợi con." Nói xong bà cúp điện thoại.(truyện chỉ được đăng tại w@ttp@d: BBTiu4, những nơi khác đều là re-up!)Sau khi cúp điện thoại, Thịnh Trạch Thâm giơ chân lên đá Khúc Yến.Khúc Yến không tức giận, với sức của Omega nhà mình, hắn cho rằng cậu chỉ đang làm nũng mà thôi.Khúc Yến vẫn muốn tiếp tục đút cho cậu ăn, nhưng Thịnh Trạch Thâm quay đầu né tránh, nói không ăn."Bé à, anh nghĩ em đã bị sụt cân rồi, dạo này em hơi biếng ăn đó, anh thấy chúng ta nên đến bệnh viện khám một chút." Khúc Yến đau lòng nhìn Thịnh Trạch Thâm.Trong mắt Khúc Yến, Thịnh Trạch Thâm là một báu vật mong manh, cho dù có bảo vệ cỡ nào cũng không thấy đủ."Em không sao." Thịnh Trạch Thâm cảm thấy Khúc Yến đang làm quá lên, chỉ vài chuyện lặt vặt thôi mà hắn cũng muốn đưa cậu đến bệnh viện.Mặc dù biết Khúc Yến là vì quan tâm mình, nhưng cậu không thích đến bệnh viện, Khúc Yến biết cậu không muốn đến bệnh viện chỉ vì mấy chuyện nhỏ nhặt nên khá khó chịu.Khúc Yến không thích thái độ không quan tâm đến sức khỏe của Thịnh Trạch Thâm, cho nên giọng điệu càng ngày càng nặng nề."Cục cưng, em phải đến bệnh viện, anh biết là em không thích, nhưng nếu có chuyện gì xảy ra thì sao, ngoan nhé." Khúc Yến nghiêm túc nói."Tại sao anh lại lớn tiếng với em?" Thịnh Trạch Thâm có hơi không hài lòng.3"Anh sai rồi, anh không nên to tiếng với em." Khúc Yến chỉ có thể dỗ dành cậu."Nhưng em đã biếng ăn gần cả tháng nay rồi, dù trước đây em cũng ăn không nhiều cho lắm, nhưng bây giờ em đang bị sụt cân." Khúc Yến lo lắng nói.Thịnh Trạch Thâm nhìn vẻ mặt lo lắng của Alpha, cậu không nói gì, ra hiệu cho Khúc Yến cầm ly sữa lại.Khúc Yến đưa ly sữa lên miệng Thịnh Trạch Thâm, Thịnh Trạch Thâm nắm lấy tay Khúc Yến uống ly sữa.Cậu còn hôn lên miệng Khúc Yến một cái, một nụ hôn thơm mùi sữa.Khúc Yến lập tức túm lấy Thịnh Trạch Thâm, ôm cậu thật chặt vào lòng.Lúc này hắn mới miễn cưỡng tin câu nói "Không sao" của Thịnh Trạch Thâm.Nhưng không bao lâu nữa thôi, Khúc Yến sẽ biết câu nói "Không sao" này mang lại cho hắn biết bao bất ngờ.

Chương 5