Khách sạn Sầm Gia, thành phố Dạ Lan. Trong căn phòng lớn được bài trí một màu đỏ rực có một đôi người đang hiện diện ở đây. Người nam khoác lên mình bộ âu phục màu trắng phẳng phiu, vừa lịch lãm vừa phong độ, kết hợp với khuôn mặt điển trai sáng lạn, khiến nhiều thiếu nữ ao ước. Bên cạnh anh là một cô gái mặc váy cưới trắng tinh, trang điểm vô cùng tinh tế nhưng vẫn không che giấu được vết bớt hình cánh sen bên má phải, ngược lại má trái của cô lại trắng trẻo không tì vết. Hai người ngồi cạnh ở trên giường, cô gái nhìn khuôn mặt của chồng mình, đôi mắt anh còn có thêm một gọng kính màu đen. Sở dĩ có gọng kính này bởi vì anh là một tên mù Lúc này, Sầm Cảnh Đình mới mở mắt kính ra, vì không muốn người khác nhìn thấy sự khiếm khuyết của mình nên anh phải dùng kính để che đậy. Đã không còn ai Dương Ái Vân mới có dịp nhìn kỹ người đàn ông này, mi thanh mục tú, đường nét rõ ràng, góc cạnh, sống mũi cao thẳng, hơi thở toát lên sự quý khí khó tả, chỉ trừ đôi mắt không được linh động ra mọi…
Tác giả: