Tác giả:

Lâm Nhĩ Gia bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, y ở trên giường sờ so4ng nửa ngày cũng chạm đến di động, vẫn nhắm mắt mà bắt máy, cha già Lâm Thành Hải thanhh âm vô cùng trông mong mà truyền tới. "Gia Gia, tối hôm qua đàm phán cùng Thiệu tổng thế nào? Cậu ta đồng ý gia hạn thêm vài ngày không?" "......" Lâm Nhĩ Gia mở choàng mắt, vọt ngồi dậy. Sau đó y hết sức sợ hãi phát hiện, chính mình đang ngồi ở căn phòng xa lạ, ngồi trên chiếc giường xa lạ, nằm trong ổ chăn xa lạ, thắt lưng đau không chịu nổi, tuyến thể sau gáy hơi hơi nóng lên. Lúc tối hôm qua, đúng lúc bị chủ nợ Thiệu tổng đang trong thời kỳ nhạy cảm bắt được, hắn không chút khách khí một lòng đánh dấu y đến lần thứ N, cái loại cảm giác sung sướng khó lòng chống cự lại khó mở miệng kia đến giờ vẫn còn thập phần rõ ràng. "Ba......" Y ấp úng mở miệng, "Tối hôm qua uống nhiều, không biết đàm phán ổn không, lát nữa con nghe ngóng xong sẽ gọi lại cho ba." Cúp điện thoại, Y lục lọi quần l0t mặc vào, ngồi ở bên giường hung hăng che…

Chương 20: Chương 20

Sau Khi Tỉnh Rượu Cùng Chủ Nợ Kết HônTác giả: Cao Mộc NgưTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịLâm Nhĩ Gia bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, y ở trên giường sờ so4ng nửa ngày cũng chạm đến di động, vẫn nhắm mắt mà bắt máy, cha già Lâm Thành Hải thanhh âm vô cùng trông mong mà truyền tới. "Gia Gia, tối hôm qua đàm phán cùng Thiệu tổng thế nào? Cậu ta đồng ý gia hạn thêm vài ngày không?" "......" Lâm Nhĩ Gia mở choàng mắt, vọt ngồi dậy. Sau đó y hết sức sợ hãi phát hiện, chính mình đang ngồi ở căn phòng xa lạ, ngồi trên chiếc giường xa lạ, nằm trong ổ chăn xa lạ, thắt lưng đau không chịu nổi, tuyến thể sau gáy hơi hơi nóng lên. Lúc tối hôm qua, đúng lúc bị chủ nợ Thiệu tổng đang trong thời kỳ nhạy cảm bắt được, hắn không chút khách khí một lòng đánh dấu y đến lần thứ N, cái loại cảm giác sung sướng khó lòng chống cự lại khó mở miệng kia đến giờ vẫn còn thập phần rõ ràng. "Ba......" Y ấp úng mở miệng, "Tối hôm qua uống nhiều, không biết đàm phán ổn không, lát nữa con nghe ngóng xong sẽ gọi lại cho ba." Cúp điện thoại, Y lục lọi quần l0t mặc vào, ngồi ở bên giường hung hăng che… Phòng làm việc của Thiệu Giang Tự rộng lớn sáng ngời, khiến người khác đi vào ngồi xuống, tâm trạng liền tốt hơn.Lâm Nhĩ Gia dứt khoác chắp tay sau lưng như ông cụ, ở bên trong phòng tản bộ một vòngTrừ một số sách vở chuyên nghành và văn học nguyên bản kinh điển y đọc không hiểu ra, ở góc phòng dựa vào tường, Lâm Nhĩ Gia phát hiện một ô tủ không quá thu hút, bên trong bày trí ngăn nắp sách giáo khoa của Thiệu Giang Tự khi hắn còn học cấp ba.Y ngồi xổm xuống tiện tay rút ra một cuốn sách toán, lật ra xem.Dù sao toán học chính là môn Thiệu Giang Tự lúc học cấp ba thích nhất cũng am hiểu nhất, người nọ làm đề toán học quả thực hạ bút như thần, thời điểm đó đúng là mê chết hắn.Tùy ý lật vài trang, mấy tờ giấy kẹp trong sách đột ngột rớt ra, rơi lả tả trên sàn nhà.Lâm Nhĩ Gia cúi người nhặt lên, nhìn kỹ, này không phải là máy bay giấy năm đó y ở cửa sau lớp học triển khai bày trò ném cho Thiệu Giang Tự sao.Trên mặt mỗi trang giấy đều viết lít nhít ba chữ "Thiệu Giang Tự", đều là tác phẩm y làm trong tiết tự học, cũng là y năm đó thủ đoạn không lịch sự dùng cái này để trêu ghẹo tên ngốc Thiệu Giang Tự.Lâm Nhĩ Gia hung hăng chê cười chính mình năm đó một phen, đột nhiên nhớ tới y hai ngày trước, sau khi uống say hình như lặp lại nghề cũ đã viết một bức thư tình, y không nhịn được đỡ trán, thật sự là mặt dày hết chỗ nói.Y đang muốn đem mấy tờ giấy kia gấp lại kẹp vào trong sách toán, sau đó đặt lại hết về chỗ cũ.Tầm nhìn chợt thoáng thấy mặt sau giấy hình như cũng có chữ.Y nhớ bản thân năm đó chỉ viết có một mặt thôi mà?Y đem từng trang giấy lật sang mặt sau.Sau đó không thể tin được nhìn thấy, mặt trái mấy cái máy bay giấy y triển khai bày trò khiêu khích Thiệu Giang Tự, trên mỗi trang giấy, đều có người dùng nét chữ rắn rỏi mạnh mẽ viết đầy ——"Lâm Nhĩ Gia".(dịch tới đây run tay luôn mấy mẹ.)Nét bút này y rất quen thuộc, ngòi bút sắc bén phóng khoáng xinh đẹp, y vừa nhìn liền biết ai viết, này toàn bộ là do Thiệu Giang Tự y khốn khổ theo đuổi hai năm trời cũng không có kết quả viết ra.Đây......!Đây làm sao có thể?Thiệu Giang Tự rõ ràng không thích y.Lâm Nhĩ Gia làm sao cũng không nghĩ ra được --- Sau khi y mỗi lần trêu chọc Thiệu Giang Tự xong, tâm mãn ý nguyện lén quay về lớp, còn người nọ mặt không chút thay đổi đem tờ giấy vừa nãy kẹp vào trong sách, rồi lại lấy ra xem.Nhìn chằm chằm tờ giấy viết tỉ mỉ tên mình một lúc lâu, sau đó hắn lật mặt sau tờ giấy, đặt bút xuống viết"Lâm Nhĩ Gia".Ngồi xổm thẩn thờ trước giá sách cả buổi, đầu ngón tay Lâm Nhĩ bắt đầu đổ mồ hôi, ý thức xoay qua xoay loại thình lình ngừng hoạt động.Y đờ đẫn đem sách toán kèm mấy trang giấy nọ nguyên vẹn đặt lại vào giá sách, ngồi xuống trước bàn làm việc của Thiệu Giang Tự.Rất mâu thuẫn, không chút logic.Y nghĩ muốn nát óc cũng muốn không rõ chuyện này.Y chậm rãi lật một chồng tài liệu trên bàn, rất nhanh lật đến đại tác phẩm của bản thân sau khi uống say mơ về năm mười bảy tuổi, thế nhưng cũng không có bị Thiệu Giang Tự vứt đi.Y từ từ đem trang giấy kia lật ra sau, phát hiện người nọ không biết khi nào đã viết đầy tên y thêm lần nữa.Trước sau như một, mặt trước viết kín "Thiệu Giang Tự", mặt sau tất cả là "Lâm Nhĩ Gia".Lâm Nhĩ Gia ngồi ở đây, thời khắc trong lòng vô kiên bất tồi, gào thét bảo y tỉnh táo, bức tường bảo vệ dường như đã buông lỏng vài viên gạch, hương thơm gỗ nhai bách ngấm vào, đâm xuyên Tiểu Lâm Nhĩ Gia ngủ mê nhiều năm bên trong.Thời điểm Thiệu Giang Tự tỉnh dậy, đưa tay sờ sờ bên cạnh, phát hiện không có một bóng người, bỗng nhiên mở mắt.Hắn bất an nhìn khắp nơi, thấy Omega của hắn đang nằm trên ghế dài dựa vào cửa sổ, trong lòng ngực ôm cứng ngắc máy tính bảng, cầm bút viết, ở ánh đèn nhu hòa nghiêm túc tô tô vẽ vẽ gì đó."Gia Gia......" Hắn gọi y.Lâm Nhĩ Gia ngẩng đầu lên, cười dịu dàng, "Tỉnh ngủ rồi?"Alpha thời kỳ nhạy cảm phá lệ dính người.Thiệu Giang Tự thấp giọng nói: "Lại đây ôm một cái......!Nhớ em."Lâm Nhĩ Gia lập tức tung tăng chạy tới, tiện tay vứt máy tính bảng sang một bên, mang theo một chút hơi thở lạnh lạnh chui vào lòng hắn.Thiệu Giang Tự hít một hơi thật sâu mùi tin tức tố của y, yêu thương hôn nhẹ lên mặt y, thỏa mãn nở nụ cười."Đang vẽ cái gì?" Hắn hỏi Lâm Nhĩ Gia.Lâm Nhĩ Gia chi tiết trả lời: "Lúc anh ngủ, em giải quyết công việt tuần này một chút......!Vừa nãy là đang vẽ anh." Y quay người đem máy tính bảng đến, mở màn hình đưa lên trước mặt Thiệu Giang Tự, "Xem, giống không?"Trong tranh, thiếu niên sống lưng thẳng tắp mặc đồng phục Ninh Thị, sườn mặt ưu việt, sắc mặt lãnh đạm, đang cầm bút làm toán, bên cạnh là một chiếc máy bay giấy."Giống." Thiệu Giang Tự ôn nhu nói, "Sao lại vẽ anh lúc trước? Anh còn nghĩ em sẽ vẽ anh của hiện tại.""Anh lúc trước làm em điên đảo tâm trí.Em ăn cơm, đi ngủ, đi WC, giây phút nào cũng nghĩ đến anh." Lâm Nhĩ Gia chớp chớp hai mắt, "Bây giờ anh đã bị em ăn sạch, cũng không còn gì mới mẻ nữa."Thiệu Giang Tự hừ một tiếng, "Không vui."Hiếm khi xem được tổng tài tinh anh nói chuyện nhẹ nhàng khác với mọi khi, Lâm Nhĩ Gia có cảm giác mới lạ.Y tắt máy tính bảng, cười cười mỉm tiến gần hắn, ở khóe miệng Thiệu Giang Tự hôn một cái, "Như vậy vui vẻ hơn chút nào chưa?"Thiệu Giang Tự ôn nhu gật đầu, "Vui vẻ."Lâm Nhĩ Gia đùa nghịch với tóc mái hắn, "Vậy em hỏi anh một câu.""Được." Vâng lời răm rắp."Chính là......" Lâm Nhĩ Gia nhếch miệng, "Năm đó khi em theo đuổi anh, anh thật ra đối với em cũng......!có một chút rung động?"Lời nói thốt ra, trong phòng cũng yên tĩnh theo, Thiệu Giang Tự ánh mắt dịu dàng nhìn y, không nói gì.Lâm Nhĩ Gia bỗng nhiên có điểm lúng túng, "Cái đó, em tùy tiện hỏi, không muốn nói cũng không sao....""Có." Thiệu Giang Tự đột nhiên đánh gãy lời y, chậm rãi nói, "Kỳ thật anh khi đó giống bức tranh em vẽ, bị em nhìn chằm chằm, một câu giảng bài nghe cũng không lọt, một số tính cũng không ra."Nghe vậy, Tiểu Lâm Nhĩ Gia trong lòng được đánh thức hình như lại bắt đầu nhảy nhót quay cuồng.Lâm Nhĩ Gia nhìn hắn, bỗng cười thành tiếng.Y lại tiến gần hôn nhẹ Thiệu Giang Tự, trong lòng nghĩ, được thôi.Vậy từ bây giờ tại thời điểm này em sẽ tha thứ cho anh, nể tình anh cũng động lòng đối với em, chuyện sau đó coi như anh nhất thời hồ đồ, chà đạp lên tình cảm của em..

Phòng làm việc của Thiệu Giang Tự rộng lớn sáng ngời, khiến người khác đi vào ngồi xuống, tâm trạng liền tốt hơn.

Lâm Nhĩ Gia dứt khoác chắp tay sau lưng như ông cụ, ở bên trong phòng tản bộ một vòng

Trừ một số sách vở chuyên nghành và văn học nguyên bản kinh điển y đọc không hiểu ra, ở góc phòng dựa vào tường, Lâm Nhĩ Gia phát hiện một ô tủ không quá thu hút, bên trong bày trí ngăn nắp sách giáo khoa của Thiệu Giang Tự khi hắn còn học cấp ba.

Y ngồi xổm xuống tiện tay rút ra một cuốn sách toán, lật ra xem.

Dù sao toán học chính là môn Thiệu Giang Tự lúc học cấp ba thích nhất cũng am hiểu nhất, người nọ làm đề toán học quả thực hạ bút như thần, thời điểm đó đúng là mê chết hắn.

Tùy ý lật vài trang, mấy tờ giấy kẹp trong sách đột ngột rớt ra, rơi lả tả trên sàn nhà.

Lâm Nhĩ Gia cúi người nhặt lên, nhìn kỹ, này không phải là máy bay giấy năm đó y ở cửa sau lớp học triển khai bày trò ném cho Thiệu Giang Tự sao.

Trên mặt mỗi trang giấy đều viết lít nhít ba chữ "Thiệu Giang Tự", đều là tác phẩm y làm trong tiết tự học, cũng là y năm đó thủ đoạn không lịch sự dùng cái này để trêu ghẹo tên ngốc Thiệu Giang Tự.

Lâm Nhĩ Gia hung hăng chê cười chính mình năm đó một phen, đột nhiên nhớ tới y hai ngày trước, sau khi uống say hình như lặp lại nghề cũ đã viết một bức thư tình, y không nhịn được đỡ trán, thật sự là mặt dày hết chỗ nói.

Y đang muốn đem mấy tờ giấy kia gấp lại kẹp vào trong sách toán, sau đó đặt lại hết về chỗ cũ.

Tầm nhìn chợt thoáng thấy mặt sau giấy hình như cũng có chữ.

Y nhớ bản thân năm đó chỉ viết có một mặt thôi mà?

Y đem từng trang giấy lật sang mặt sau.

Sau đó không thể tin được nhìn thấy, mặt trái mấy cái máy bay giấy y triển khai bày trò khiêu khích Thiệu Giang Tự, trên mỗi trang giấy, đều có người dùng nét chữ rắn rỏi mạnh mẽ viết đầy ——"Lâm Nhĩ Gia".

(dịch tới đây run tay luôn mấy mẹ.)

Nét bút này y rất quen thuộc, ngòi bút sắc bén phóng khoáng xinh đẹp, y vừa nhìn liền biết ai viết, này toàn bộ là do Thiệu Giang Tự y khốn khổ theo đuổi hai năm trời cũng không có kết quả viết ra.

Đây......!Đây làm sao có thể?

Thiệu Giang Tự rõ ràng không thích y.

Lâm Nhĩ Gia làm sao cũng không nghĩ ra được --- Sau khi y mỗi lần trêu chọc Thiệu Giang Tự xong, tâm mãn ý nguyện lén quay về lớp, còn người nọ mặt không chút thay đổi đem tờ giấy vừa nãy kẹp vào trong sách, rồi lại lấy ra xem.

Nhìn chằm chằm tờ giấy viết tỉ mỉ tên mình một lúc lâu, sau đó hắn lật mặt sau tờ giấy, đặt bút xuống viết"Lâm Nhĩ Gia".

Ngồi xổm thẩn thờ trước giá sách cả buổi, đầu ngón tay Lâm Nhĩ bắt đầu đổ mồ hôi, ý thức xoay qua xoay loại thình lình ngừng hoạt động.

Y đờ đẫn đem sách toán kèm mấy trang giấy nọ nguyên vẹn đặt lại vào giá sách, ngồi xuống trước bàn làm việc của Thiệu Giang Tự.

Rất mâu thuẫn, không chút logic.

Y nghĩ muốn nát óc cũng muốn không rõ chuyện này.

Y chậm rãi lật một chồng tài liệu trên bàn, rất nhanh lật đến đại tác phẩm của bản thân sau khi uống say mơ về năm mười bảy tuổi, thế nhưng cũng không có bị Thiệu Giang Tự vứt đi.

Y từ từ đem trang giấy kia lật ra sau, phát hiện người nọ không biết khi nào đã viết đầy tên y thêm lần nữa.

Trước sau như một, mặt trước viết kín "Thiệu Giang Tự", mặt sau tất cả là "Lâm Nhĩ Gia".

Lâm Nhĩ Gia ngồi ở đây, thời khắc trong lòng vô kiên bất tồi, gào thét bảo y tỉnh táo, bức tường bảo vệ dường như đã buông lỏng vài viên gạch, hương thơm gỗ nhai bách ngấm vào, đâm xuyên Tiểu Lâm Nhĩ Gia ngủ mê nhiều năm bên trong.

Thời điểm Thiệu Giang Tự tỉnh dậy, đưa tay sờ sờ bên cạnh, phát hiện không có một bóng người, bỗng nhiên mở mắt.

Hắn bất an nhìn khắp nơi, thấy Omega của hắn đang nằm trên ghế dài dựa vào cửa sổ, trong lòng ngực ôm cứng ngắc máy tính bảng, cầm bút viết, ở ánh đèn nhu hòa nghiêm túc tô tô vẽ vẽ gì đó.

"Gia Gia......" Hắn gọi y.

Lâm Nhĩ Gia ngẩng đầu lên, cười dịu dàng, "Tỉnh ngủ rồi?"

Alpha thời kỳ nhạy cảm phá lệ dính người.

Thiệu Giang Tự thấp giọng nói: "Lại đây ôm một cái......!Nhớ em."

Lâm Nhĩ Gia lập tức tung tăng chạy tới, tiện tay vứt máy tính bảng sang một bên, mang theo một chút hơi thở lạnh lạnh chui vào lòng hắn.

Thiệu Giang Tự hít một hơi thật sâu mùi tin tức tố của y, yêu thương hôn nhẹ lên mặt y, thỏa mãn nở nụ cười.

"Đang vẽ cái gì?" Hắn hỏi Lâm Nhĩ Gia.

Lâm Nhĩ Gia chi tiết trả lời: "Lúc anh ngủ, em giải quyết công việt tuần này một chút......!Vừa nãy là đang vẽ anh." Y quay người đem máy tính bảng đến, mở màn hình đưa lên trước mặt Thiệu Giang Tự, "Xem, giống không?"

Trong tranh, thiếu niên sống lưng thẳng tắp mặc đồng phục Ninh Thị, sườn mặt ưu việt, sắc mặt lãnh đạm, đang cầm bút làm toán, bên cạnh là một chiếc máy bay giấy.

"Giống." Thiệu Giang Tự ôn nhu nói, "Sao lại vẽ anh lúc trước? Anh còn nghĩ em sẽ vẽ anh của hiện tại."

"Anh lúc trước làm em điên đảo tâm trí.

Em ăn cơm, đi ngủ, đi WC, giây phút nào cũng nghĩ đến anh." Lâm Nhĩ Gia chớp chớp hai mắt, "Bây giờ anh đã bị em ăn sạch, cũng không còn gì mới mẻ nữa."

Thiệu Giang Tự hừ một tiếng, "Không vui."

Hiếm khi xem được tổng tài tinh anh nói chuyện nhẹ nhàng khác với mọi khi, Lâm Nhĩ Gia có cảm giác mới lạ.

Y tắt máy tính bảng, cười cười mỉm tiến gần hắn, ở khóe miệng Thiệu Giang Tự hôn một cái, "Như vậy vui vẻ hơn chút nào chưa?"

Thiệu Giang Tự ôn nhu gật đầu, "Vui vẻ."

Lâm Nhĩ Gia đùa nghịch với tóc mái hắn, "Vậy em hỏi anh một câu."

"Được." Vâng lời răm rắp.

"Chính là......" Lâm Nhĩ Gia nhếch miệng, "Năm đó khi em theo đuổi anh, anh thật ra đối với em cũng......!có một chút rung động?"

Lời nói thốt ra, trong phòng cũng yên tĩnh theo, Thiệu Giang Tự ánh mắt dịu dàng nhìn y, không nói gì.

Lâm Nhĩ Gia bỗng nhiên có điểm lúng túng, "Cái đó, em tùy tiện hỏi, không muốn nói cũng không sao...."

"Có." Thiệu Giang Tự đột nhiên đánh gãy lời y, chậm rãi nói, "Kỳ thật anh khi đó giống bức tranh em vẽ, bị em nhìn chằm chằm, một câu giảng bài nghe cũng không lọt, một số tính cũng không ra."

Nghe vậy, Tiểu Lâm Nhĩ Gia trong lòng được đánh thức hình như lại bắt đầu nhảy nhót quay cuồng.

Lâm Nhĩ Gia nhìn hắn, bỗng cười thành tiếng.

Y lại tiến gần hôn nhẹ Thiệu Giang Tự, trong lòng nghĩ, được thôi.

Vậy từ bây giờ tại thời điểm này em sẽ tha thứ cho anh, nể tình anh cũng động lòng đối với em, chuyện sau đó coi như anh nhất thời hồ đồ, chà đạp lên tình cảm của em..

Sau Khi Tỉnh Rượu Cùng Chủ Nợ Kết HônTác giả: Cao Mộc NgưTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịLâm Nhĩ Gia bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, y ở trên giường sờ so4ng nửa ngày cũng chạm đến di động, vẫn nhắm mắt mà bắt máy, cha già Lâm Thành Hải thanhh âm vô cùng trông mong mà truyền tới. "Gia Gia, tối hôm qua đàm phán cùng Thiệu tổng thế nào? Cậu ta đồng ý gia hạn thêm vài ngày không?" "......" Lâm Nhĩ Gia mở choàng mắt, vọt ngồi dậy. Sau đó y hết sức sợ hãi phát hiện, chính mình đang ngồi ở căn phòng xa lạ, ngồi trên chiếc giường xa lạ, nằm trong ổ chăn xa lạ, thắt lưng đau không chịu nổi, tuyến thể sau gáy hơi hơi nóng lên. Lúc tối hôm qua, đúng lúc bị chủ nợ Thiệu tổng đang trong thời kỳ nhạy cảm bắt được, hắn không chút khách khí một lòng đánh dấu y đến lần thứ N, cái loại cảm giác sung sướng khó lòng chống cự lại khó mở miệng kia đến giờ vẫn còn thập phần rõ ràng. "Ba......" Y ấp úng mở miệng, "Tối hôm qua uống nhiều, không biết đàm phán ổn không, lát nữa con nghe ngóng xong sẽ gọi lại cho ba." Cúp điện thoại, Y lục lọi quần l0t mặc vào, ngồi ở bên giường hung hăng che… Phòng làm việc của Thiệu Giang Tự rộng lớn sáng ngời, khiến người khác đi vào ngồi xuống, tâm trạng liền tốt hơn.Lâm Nhĩ Gia dứt khoác chắp tay sau lưng như ông cụ, ở bên trong phòng tản bộ một vòngTrừ một số sách vở chuyên nghành và văn học nguyên bản kinh điển y đọc không hiểu ra, ở góc phòng dựa vào tường, Lâm Nhĩ Gia phát hiện một ô tủ không quá thu hút, bên trong bày trí ngăn nắp sách giáo khoa của Thiệu Giang Tự khi hắn còn học cấp ba.Y ngồi xổm xuống tiện tay rút ra một cuốn sách toán, lật ra xem.Dù sao toán học chính là môn Thiệu Giang Tự lúc học cấp ba thích nhất cũng am hiểu nhất, người nọ làm đề toán học quả thực hạ bút như thần, thời điểm đó đúng là mê chết hắn.Tùy ý lật vài trang, mấy tờ giấy kẹp trong sách đột ngột rớt ra, rơi lả tả trên sàn nhà.Lâm Nhĩ Gia cúi người nhặt lên, nhìn kỹ, này không phải là máy bay giấy năm đó y ở cửa sau lớp học triển khai bày trò ném cho Thiệu Giang Tự sao.Trên mặt mỗi trang giấy đều viết lít nhít ba chữ "Thiệu Giang Tự", đều là tác phẩm y làm trong tiết tự học, cũng là y năm đó thủ đoạn không lịch sự dùng cái này để trêu ghẹo tên ngốc Thiệu Giang Tự.Lâm Nhĩ Gia hung hăng chê cười chính mình năm đó một phen, đột nhiên nhớ tới y hai ngày trước, sau khi uống say hình như lặp lại nghề cũ đã viết một bức thư tình, y không nhịn được đỡ trán, thật sự là mặt dày hết chỗ nói.Y đang muốn đem mấy tờ giấy kia gấp lại kẹp vào trong sách toán, sau đó đặt lại hết về chỗ cũ.Tầm nhìn chợt thoáng thấy mặt sau giấy hình như cũng có chữ.Y nhớ bản thân năm đó chỉ viết có một mặt thôi mà?Y đem từng trang giấy lật sang mặt sau.Sau đó không thể tin được nhìn thấy, mặt trái mấy cái máy bay giấy y triển khai bày trò khiêu khích Thiệu Giang Tự, trên mỗi trang giấy, đều có người dùng nét chữ rắn rỏi mạnh mẽ viết đầy ——"Lâm Nhĩ Gia".(dịch tới đây run tay luôn mấy mẹ.)Nét bút này y rất quen thuộc, ngòi bút sắc bén phóng khoáng xinh đẹp, y vừa nhìn liền biết ai viết, này toàn bộ là do Thiệu Giang Tự y khốn khổ theo đuổi hai năm trời cũng không có kết quả viết ra.Đây......!Đây làm sao có thể?Thiệu Giang Tự rõ ràng không thích y.Lâm Nhĩ Gia làm sao cũng không nghĩ ra được --- Sau khi y mỗi lần trêu chọc Thiệu Giang Tự xong, tâm mãn ý nguyện lén quay về lớp, còn người nọ mặt không chút thay đổi đem tờ giấy vừa nãy kẹp vào trong sách, rồi lại lấy ra xem.Nhìn chằm chằm tờ giấy viết tỉ mỉ tên mình một lúc lâu, sau đó hắn lật mặt sau tờ giấy, đặt bút xuống viết"Lâm Nhĩ Gia".Ngồi xổm thẩn thờ trước giá sách cả buổi, đầu ngón tay Lâm Nhĩ bắt đầu đổ mồ hôi, ý thức xoay qua xoay loại thình lình ngừng hoạt động.Y đờ đẫn đem sách toán kèm mấy trang giấy nọ nguyên vẹn đặt lại vào giá sách, ngồi xuống trước bàn làm việc của Thiệu Giang Tự.Rất mâu thuẫn, không chút logic.Y nghĩ muốn nát óc cũng muốn không rõ chuyện này.Y chậm rãi lật một chồng tài liệu trên bàn, rất nhanh lật đến đại tác phẩm của bản thân sau khi uống say mơ về năm mười bảy tuổi, thế nhưng cũng không có bị Thiệu Giang Tự vứt đi.Y từ từ đem trang giấy kia lật ra sau, phát hiện người nọ không biết khi nào đã viết đầy tên y thêm lần nữa.Trước sau như một, mặt trước viết kín "Thiệu Giang Tự", mặt sau tất cả là "Lâm Nhĩ Gia".Lâm Nhĩ Gia ngồi ở đây, thời khắc trong lòng vô kiên bất tồi, gào thét bảo y tỉnh táo, bức tường bảo vệ dường như đã buông lỏng vài viên gạch, hương thơm gỗ nhai bách ngấm vào, đâm xuyên Tiểu Lâm Nhĩ Gia ngủ mê nhiều năm bên trong.Thời điểm Thiệu Giang Tự tỉnh dậy, đưa tay sờ sờ bên cạnh, phát hiện không có một bóng người, bỗng nhiên mở mắt.Hắn bất an nhìn khắp nơi, thấy Omega của hắn đang nằm trên ghế dài dựa vào cửa sổ, trong lòng ngực ôm cứng ngắc máy tính bảng, cầm bút viết, ở ánh đèn nhu hòa nghiêm túc tô tô vẽ vẽ gì đó."Gia Gia......" Hắn gọi y.Lâm Nhĩ Gia ngẩng đầu lên, cười dịu dàng, "Tỉnh ngủ rồi?"Alpha thời kỳ nhạy cảm phá lệ dính người.Thiệu Giang Tự thấp giọng nói: "Lại đây ôm một cái......!Nhớ em."Lâm Nhĩ Gia lập tức tung tăng chạy tới, tiện tay vứt máy tính bảng sang một bên, mang theo một chút hơi thở lạnh lạnh chui vào lòng hắn.Thiệu Giang Tự hít một hơi thật sâu mùi tin tức tố của y, yêu thương hôn nhẹ lên mặt y, thỏa mãn nở nụ cười."Đang vẽ cái gì?" Hắn hỏi Lâm Nhĩ Gia.Lâm Nhĩ Gia chi tiết trả lời: "Lúc anh ngủ, em giải quyết công việt tuần này một chút......!Vừa nãy là đang vẽ anh." Y quay người đem máy tính bảng đến, mở màn hình đưa lên trước mặt Thiệu Giang Tự, "Xem, giống không?"Trong tranh, thiếu niên sống lưng thẳng tắp mặc đồng phục Ninh Thị, sườn mặt ưu việt, sắc mặt lãnh đạm, đang cầm bút làm toán, bên cạnh là một chiếc máy bay giấy."Giống." Thiệu Giang Tự ôn nhu nói, "Sao lại vẽ anh lúc trước? Anh còn nghĩ em sẽ vẽ anh của hiện tại.""Anh lúc trước làm em điên đảo tâm trí.Em ăn cơm, đi ngủ, đi WC, giây phút nào cũng nghĩ đến anh." Lâm Nhĩ Gia chớp chớp hai mắt, "Bây giờ anh đã bị em ăn sạch, cũng không còn gì mới mẻ nữa."Thiệu Giang Tự hừ một tiếng, "Không vui."Hiếm khi xem được tổng tài tinh anh nói chuyện nhẹ nhàng khác với mọi khi, Lâm Nhĩ Gia có cảm giác mới lạ.Y tắt máy tính bảng, cười cười mỉm tiến gần hắn, ở khóe miệng Thiệu Giang Tự hôn một cái, "Như vậy vui vẻ hơn chút nào chưa?"Thiệu Giang Tự ôn nhu gật đầu, "Vui vẻ."Lâm Nhĩ Gia đùa nghịch với tóc mái hắn, "Vậy em hỏi anh một câu.""Được." Vâng lời răm rắp."Chính là......" Lâm Nhĩ Gia nhếch miệng, "Năm đó khi em theo đuổi anh, anh thật ra đối với em cũng......!có một chút rung động?"Lời nói thốt ra, trong phòng cũng yên tĩnh theo, Thiệu Giang Tự ánh mắt dịu dàng nhìn y, không nói gì.Lâm Nhĩ Gia bỗng nhiên có điểm lúng túng, "Cái đó, em tùy tiện hỏi, không muốn nói cũng không sao....""Có." Thiệu Giang Tự đột nhiên đánh gãy lời y, chậm rãi nói, "Kỳ thật anh khi đó giống bức tranh em vẽ, bị em nhìn chằm chằm, một câu giảng bài nghe cũng không lọt, một số tính cũng không ra."Nghe vậy, Tiểu Lâm Nhĩ Gia trong lòng được đánh thức hình như lại bắt đầu nhảy nhót quay cuồng.Lâm Nhĩ Gia nhìn hắn, bỗng cười thành tiếng.Y lại tiến gần hôn nhẹ Thiệu Giang Tự, trong lòng nghĩ, được thôi.Vậy từ bây giờ tại thời điểm này em sẽ tha thứ cho anh, nể tình anh cũng động lòng đối với em, chuyện sau đó coi như anh nhất thời hồ đồ, chà đạp lên tình cảm của em..

Chương 20: Chương 20