Tác giả:

Khi xưa Thẩm Nguyệt là một con ngốc. Nhưng một con ngốc như nàng lại có thể đoạt được người tình trong mộng của vô số nữ nhân Đại Sở, nàng đã được gả cho đại tướng quân đứng đầu Đại Sở, Tần Như Lương. Nghe nói hôn sự này do nàng dựa vào sự ngu ngốc của bản thân mà có được, còn đại tướng quân Tần Như Lương thì đã có người trong lòng từ trước. Vào ngày thành thân, tuyết rơi phủ dày ở kinh thành khiến cho bầu không khí hân hoan trong quý phủ cũng nhạt nhòa đi ít nhiều. Tần Như Lương mặc hỉ phục đứng trong gió tuyết, vai rộng eo hẹp, hỉ phục đỏ diễm lệ càng làm nổi bật lên hình thể cao ráo thẳng tắp cùng khuôn mặt anh tuấn của hắn ta. Nhưng hắn ta lại đang nhìn Thẩm Nguyệt bằng ánh mắt chán ghét, ánh mắt đó khiến cho người ta cảm thấy vô cùng lạnh lẽo. Hắn ta nói: “Cả đời này ta cũng sẽ không thích một con ngốc, nhưng cô cũng đã được gả tới đây rồi, nếu như muốn được sống bình an không lo nghĩ thì cô nên biết điều mà an phận thủ thường”. Thậm chí hắn ta còn không buồn liếc nhìn nàng, vừa…

Chương 905: C905: Chương 905

Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Thu Vị HoàngTác giả: Thiên QuânTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngKhi xưa Thẩm Nguyệt là một con ngốc. Nhưng một con ngốc như nàng lại có thể đoạt được người tình trong mộng của vô số nữ nhân Đại Sở, nàng đã được gả cho đại tướng quân đứng đầu Đại Sở, Tần Như Lương. Nghe nói hôn sự này do nàng dựa vào sự ngu ngốc của bản thân mà có được, còn đại tướng quân Tần Như Lương thì đã có người trong lòng từ trước. Vào ngày thành thân, tuyết rơi phủ dày ở kinh thành khiến cho bầu không khí hân hoan trong quý phủ cũng nhạt nhòa đi ít nhiều. Tần Như Lương mặc hỉ phục đứng trong gió tuyết, vai rộng eo hẹp, hỉ phục đỏ diễm lệ càng làm nổi bật lên hình thể cao ráo thẳng tắp cùng khuôn mặt anh tuấn của hắn ta. Nhưng hắn ta lại đang nhìn Thẩm Nguyệt bằng ánh mắt chán ghét, ánh mắt đó khiến cho người ta cảm thấy vô cùng lạnh lẽo. Hắn ta nói: “Cả đời này ta cũng sẽ không thích một con ngốc, nhưng cô cũng đã được gả tới đây rồi, nếu như muốn được sống bình an không lo nghĩ thì cô nên biết điều mà an phận thủ thường”. Thậm chí hắn ta còn không buồn liếc nhìn nàng, vừa… Rõ ràng khóe mắt đã cay cay nhưng Thẩm Nguyệt vẫn mỉm cười, nàng nói: “Chàng không sao thì tốt”.Sau đó lại là một tràng dài im lặng.Kể từ cái hôm đánh ngất Tô Vũ rồi chạy về kinh thành lúc nửa đêm, Thẩm Nguyệt chưa từng gặp lại hắn.Rõ ràng nàng có rất nhiều chuyện muốn nói, rõ ràng nàng nhớ mong da diết, nhưng đến khi đối diện với nhau, Thẩm Nguyệt lại chẳng biết nên làm thế nào mới phải.Nàng không biết nên bắt đầu nói từ đâu, dường như mọi ngôn từ đều không thể biểu đạt nổi.Trong lòng lúc này rất loạn, nàng không biết, liệu tiếng tim đập thình thịch không ngừng của mình có bị Tô Vũ nghe thấy hay không.Cho dù không nói câu nào mà chỉ im lặng đứng cùng hắn một lát thôi, Thẩm Nguyệt cũng đã thấy thỏa mãn lắm rồi.Tô Vũ giơ tay vén mấy sợi tóc rối bên tai Thẩm Nguyệt như trước kia.Lúc hắn hơi cúi người, vẻ mặt nghiêm túc tới mức khiến vành tai Thẩm Nguyệt nhanh chóng đỏ ửng.Bất kể đã trôi qua bao lâu, nàng vẫn giữ nguyên dáng vẻ như hồi mới động lòng khi đứng trước hắn.Nhưng Tô Vũ còn chưa kịp nói thêm đôi câu với Thẩm Nguyệt thì đã nghe thấy những tiếng bước chân nho nhỏ truyền đến từ nơi xa, hắn thoáng sững lại, sau đó thở dài bên tai nàng: “Chắc không kịp ôn chuyện rồi, có người đang tới”.Thẩm Nguyệt sững sờ.Hẳn đây là những người đã theo đuôi nàng trước đó, khó khăn lắm nàng mới cắt đuôi được bọn họ, có lẽ đối phương đã phát hiện ra điều gì nên mới quay lại tìm nàng.Thẩm Nguyệt nhìn bức tường cao cao, nắm chặt lấy cánh tay Tô Vũ: “Chàng đi trước đi, ta ở lại đây không sao đâu”.Tô Vũ cúi đầu nhìn nàng: “Nàng nỡ lòng để ta đi ư?”Thẩm Nguyệt nhìn thẳng vào đôi mắt hắn, bên trong hiện lên sự quả quyết, hồi lâu nàng mới thốt thành câu: “Không nỡ, nhưng chàng bắt buộc phải đi, nếu không sẽ chẳng kịp nữa”.Tô Vũ nói: “Nhưng ta cũng không nỡ rời đi”.Nói rồi, hắn nắm lấy tay Thẩm Nguyệt, dẫn nàng chạy nhanh ra khỏi ngõ cụt.Giờ phút này, Thẩm Nguyệt cũng nghe thấy những tiếng bước chân đang tiến sát lại gần, đám người kia đang tìm tới gần chỗ họ.Khoảng cách gần đến mức như chỉ cách nhau đúng một bức tường, chỉ cần đám người kia chạy qua góc cua là sẽ phát hiện ra bọn họ.Đầu óc Thẩm Nguyệt như căng ra, nàng giãy khỏi tay Tô Vũ nhưng không ngờ Tô Vũ lại càng nắm chặt hơn.Thẩm Nguyệt vội nói: “Bọn họ vẫn chưa tìm tới mà chàng lại muốn chủ động chạm mặt trước ư?”Rời khỏi đoạn ngõ cụt này thì chỉ còn lại một con đường duy nhất, nếu như giữa đường chạm mặt đối phương, vậy thì coi như xong.Thẩm Nguyệt vừa dứt lời, Tô Vũ đã đột ngột nắm lấy tay nàng, nhanh chóng kéo nàng vào trong một sân nhà của một hộ dân bên ngoài ngõ hẻm.Sân vốn là cửa có cài then, nhưng hắn vừa khẽ cử động tay đã làm gãy then cài.

Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Thu Vị HoàngTác giả: Thiên QuânTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngKhi xưa Thẩm Nguyệt là một con ngốc. Nhưng một con ngốc như nàng lại có thể đoạt được người tình trong mộng của vô số nữ nhân Đại Sở, nàng đã được gả cho đại tướng quân đứng đầu Đại Sở, Tần Như Lương. Nghe nói hôn sự này do nàng dựa vào sự ngu ngốc của bản thân mà có được, còn đại tướng quân Tần Như Lương thì đã có người trong lòng từ trước. Vào ngày thành thân, tuyết rơi phủ dày ở kinh thành khiến cho bầu không khí hân hoan trong quý phủ cũng nhạt nhòa đi ít nhiều. Tần Như Lương mặc hỉ phục đứng trong gió tuyết, vai rộng eo hẹp, hỉ phục đỏ diễm lệ càng làm nổi bật lên hình thể cao ráo thẳng tắp cùng khuôn mặt anh tuấn của hắn ta. Nhưng hắn ta lại đang nhìn Thẩm Nguyệt bằng ánh mắt chán ghét, ánh mắt đó khiến cho người ta cảm thấy vô cùng lạnh lẽo. Hắn ta nói: “Cả đời này ta cũng sẽ không thích một con ngốc, nhưng cô cũng đã được gả tới đây rồi, nếu như muốn được sống bình an không lo nghĩ thì cô nên biết điều mà an phận thủ thường”. Thậm chí hắn ta còn không buồn liếc nhìn nàng, vừa… Rõ ràng khóe mắt đã cay cay nhưng Thẩm Nguyệt vẫn mỉm cười, nàng nói: “Chàng không sao thì tốt”.Sau đó lại là một tràng dài im lặng.Kể từ cái hôm đánh ngất Tô Vũ rồi chạy về kinh thành lúc nửa đêm, Thẩm Nguyệt chưa từng gặp lại hắn.Rõ ràng nàng có rất nhiều chuyện muốn nói, rõ ràng nàng nhớ mong da diết, nhưng đến khi đối diện với nhau, Thẩm Nguyệt lại chẳng biết nên làm thế nào mới phải.Nàng không biết nên bắt đầu nói từ đâu, dường như mọi ngôn từ đều không thể biểu đạt nổi.Trong lòng lúc này rất loạn, nàng không biết, liệu tiếng tim đập thình thịch không ngừng của mình có bị Tô Vũ nghe thấy hay không.Cho dù không nói câu nào mà chỉ im lặng đứng cùng hắn một lát thôi, Thẩm Nguyệt cũng đã thấy thỏa mãn lắm rồi.Tô Vũ giơ tay vén mấy sợi tóc rối bên tai Thẩm Nguyệt như trước kia.Lúc hắn hơi cúi người, vẻ mặt nghiêm túc tới mức khiến vành tai Thẩm Nguyệt nhanh chóng đỏ ửng.Bất kể đã trôi qua bao lâu, nàng vẫn giữ nguyên dáng vẻ như hồi mới động lòng khi đứng trước hắn.Nhưng Tô Vũ còn chưa kịp nói thêm đôi câu với Thẩm Nguyệt thì đã nghe thấy những tiếng bước chân nho nhỏ truyền đến từ nơi xa, hắn thoáng sững lại, sau đó thở dài bên tai nàng: “Chắc không kịp ôn chuyện rồi, có người đang tới”.Thẩm Nguyệt sững sờ.Hẳn đây là những người đã theo đuôi nàng trước đó, khó khăn lắm nàng mới cắt đuôi được bọn họ, có lẽ đối phương đã phát hiện ra điều gì nên mới quay lại tìm nàng.Thẩm Nguyệt nhìn bức tường cao cao, nắm chặt lấy cánh tay Tô Vũ: “Chàng đi trước đi, ta ở lại đây không sao đâu”.Tô Vũ cúi đầu nhìn nàng: “Nàng nỡ lòng để ta đi ư?”Thẩm Nguyệt nhìn thẳng vào đôi mắt hắn, bên trong hiện lên sự quả quyết, hồi lâu nàng mới thốt thành câu: “Không nỡ, nhưng chàng bắt buộc phải đi, nếu không sẽ chẳng kịp nữa”.Tô Vũ nói: “Nhưng ta cũng không nỡ rời đi”.Nói rồi, hắn nắm lấy tay Thẩm Nguyệt, dẫn nàng chạy nhanh ra khỏi ngõ cụt.Giờ phút này, Thẩm Nguyệt cũng nghe thấy những tiếng bước chân đang tiến sát lại gần, đám người kia đang tìm tới gần chỗ họ.Khoảng cách gần đến mức như chỉ cách nhau đúng một bức tường, chỉ cần đám người kia chạy qua góc cua là sẽ phát hiện ra bọn họ.Đầu óc Thẩm Nguyệt như căng ra, nàng giãy khỏi tay Tô Vũ nhưng không ngờ Tô Vũ lại càng nắm chặt hơn.Thẩm Nguyệt vội nói: “Bọn họ vẫn chưa tìm tới mà chàng lại muốn chủ động chạm mặt trước ư?”Rời khỏi đoạn ngõ cụt này thì chỉ còn lại một con đường duy nhất, nếu như giữa đường chạm mặt đối phương, vậy thì coi như xong.Thẩm Nguyệt vừa dứt lời, Tô Vũ đã đột ngột nắm lấy tay nàng, nhanh chóng kéo nàng vào trong một sân nhà của một hộ dân bên ngoài ngõ hẻm.Sân vốn là cửa có cài then, nhưng hắn vừa khẽ cử động tay đã làm gãy then cài.

Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Thu Vị HoàngTác giả: Thiên QuânTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngKhi xưa Thẩm Nguyệt là một con ngốc. Nhưng một con ngốc như nàng lại có thể đoạt được người tình trong mộng của vô số nữ nhân Đại Sở, nàng đã được gả cho đại tướng quân đứng đầu Đại Sở, Tần Như Lương. Nghe nói hôn sự này do nàng dựa vào sự ngu ngốc của bản thân mà có được, còn đại tướng quân Tần Như Lương thì đã có người trong lòng từ trước. Vào ngày thành thân, tuyết rơi phủ dày ở kinh thành khiến cho bầu không khí hân hoan trong quý phủ cũng nhạt nhòa đi ít nhiều. Tần Như Lương mặc hỉ phục đứng trong gió tuyết, vai rộng eo hẹp, hỉ phục đỏ diễm lệ càng làm nổi bật lên hình thể cao ráo thẳng tắp cùng khuôn mặt anh tuấn của hắn ta. Nhưng hắn ta lại đang nhìn Thẩm Nguyệt bằng ánh mắt chán ghét, ánh mắt đó khiến cho người ta cảm thấy vô cùng lạnh lẽo. Hắn ta nói: “Cả đời này ta cũng sẽ không thích một con ngốc, nhưng cô cũng đã được gả tới đây rồi, nếu như muốn được sống bình an không lo nghĩ thì cô nên biết điều mà an phận thủ thường”. Thậm chí hắn ta còn không buồn liếc nhìn nàng, vừa… Rõ ràng khóe mắt đã cay cay nhưng Thẩm Nguyệt vẫn mỉm cười, nàng nói: “Chàng không sao thì tốt”.Sau đó lại là một tràng dài im lặng.Kể từ cái hôm đánh ngất Tô Vũ rồi chạy về kinh thành lúc nửa đêm, Thẩm Nguyệt chưa từng gặp lại hắn.Rõ ràng nàng có rất nhiều chuyện muốn nói, rõ ràng nàng nhớ mong da diết, nhưng đến khi đối diện với nhau, Thẩm Nguyệt lại chẳng biết nên làm thế nào mới phải.Nàng không biết nên bắt đầu nói từ đâu, dường như mọi ngôn từ đều không thể biểu đạt nổi.Trong lòng lúc này rất loạn, nàng không biết, liệu tiếng tim đập thình thịch không ngừng của mình có bị Tô Vũ nghe thấy hay không.Cho dù không nói câu nào mà chỉ im lặng đứng cùng hắn một lát thôi, Thẩm Nguyệt cũng đã thấy thỏa mãn lắm rồi.Tô Vũ giơ tay vén mấy sợi tóc rối bên tai Thẩm Nguyệt như trước kia.Lúc hắn hơi cúi người, vẻ mặt nghiêm túc tới mức khiến vành tai Thẩm Nguyệt nhanh chóng đỏ ửng.Bất kể đã trôi qua bao lâu, nàng vẫn giữ nguyên dáng vẻ như hồi mới động lòng khi đứng trước hắn.Nhưng Tô Vũ còn chưa kịp nói thêm đôi câu với Thẩm Nguyệt thì đã nghe thấy những tiếng bước chân nho nhỏ truyền đến từ nơi xa, hắn thoáng sững lại, sau đó thở dài bên tai nàng: “Chắc không kịp ôn chuyện rồi, có người đang tới”.Thẩm Nguyệt sững sờ.Hẳn đây là những người đã theo đuôi nàng trước đó, khó khăn lắm nàng mới cắt đuôi được bọn họ, có lẽ đối phương đã phát hiện ra điều gì nên mới quay lại tìm nàng.Thẩm Nguyệt nhìn bức tường cao cao, nắm chặt lấy cánh tay Tô Vũ: “Chàng đi trước đi, ta ở lại đây không sao đâu”.Tô Vũ cúi đầu nhìn nàng: “Nàng nỡ lòng để ta đi ư?”Thẩm Nguyệt nhìn thẳng vào đôi mắt hắn, bên trong hiện lên sự quả quyết, hồi lâu nàng mới thốt thành câu: “Không nỡ, nhưng chàng bắt buộc phải đi, nếu không sẽ chẳng kịp nữa”.Tô Vũ nói: “Nhưng ta cũng không nỡ rời đi”.Nói rồi, hắn nắm lấy tay Thẩm Nguyệt, dẫn nàng chạy nhanh ra khỏi ngõ cụt.Giờ phút này, Thẩm Nguyệt cũng nghe thấy những tiếng bước chân đang tiến sát lại gần, đám người kia đang tìm tới gần chỗ họ.Khoảng cách gần đến mức như chỉ cách nhau đúng một bức tường, chỉ cần đám người kia chạy qua góc cua là sẽ phát hiện ra bọn họ.Đầu óc Thẩm Nguyệt như căng ra, nàng giãy khỏi tay Tô Vũ nhưng không ngờ Tô Vũ lại càng nắm chặt hơn.Thẩm Nguyệt vội nói: “Bọn họ vẫn chưa tìm tới mà chàng lại muốn chủ động chạm mặt trước ư?”Rời khỏi đoạn ngõ cụt này thì chỉ còn lại một con đường duy nhất, nếu như giữa đường chạm mặt đối phương, vậy thì coi như xong.Thẩm Nguyệt vừa dứt lời, Tô Vũ đã đột ngột nắm lấy tay nàng, nhanh chóng kéo nàng vào trong một sân nhà của một hộ dân bên ngoài ngõ hẻm.Sân vốn là cửa có cài then, nhưng hắn vừa khẽ cử động tay đã làm gãy then cài.

Chương 905: C905: Chương 905