Tác giả:

Khi xưa Thẩm Nguyệt là một con ngốc. Nhưng một con ngốc như nàng lại có thể đoạt được người tình trong mộng của vô số nữ nhân Đại Sở, nàng đã được gả cho đại tướng quân đứng đầu Đại Sở, Tần Như Lương. Nghe nói hôn sự này do nàng dựa vào sự ngu ngốc của bản thân mà có được, còn đại tướng quân Tần Như Lương thì đã có người trong lòng từ trước. Vào ngày thành thân, tuyết rơi phủ dày ở kinh thành khiến cho bầu không khí hân hoan trong quý phủ cũng nhạt nhòa đi ít nhiều. Tần Như Lương mặc hỉ phục đứng trong gió tuyết, vai rộng eo hẹp, hỉ phục đỏ diễm lệ càng làm nổi bật lên hình thể cao ráo thẳng tắp cùng khuôn mặt anh tuấn của hắn ta. Nhưng hắn ta lại đang nhìn Thẩm Nguyệt bằng ánh mắt chán ghét, ánh mắt đó khiến cho người ta cảm thấy vô cùng lạnh lẽo. Hắn ta nói: “Cả đời này ta cũng sẽ không thích một con ngốc, nhưng cô cũng đã được gả tới đây rồi, nếu như muốn được sống bình an không lo nghĩ thì cô nên biết điều mà an phận thủ thường”. Thậm chí hắn ta còn không buồn liếc nhìn nàng, vừa…

Chương 1073: C1073: Chương 1073

Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Thu Vị HoàngTác giả: Thiên QuânTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngKhi xưa Thẩm Nguyệt là một con ngốc. Nhưng một con ngốc như nàng lại có thể đoạt được người tình trong mộng của vô số nữ nhân Đại Sở, nàng đã được gả cho đại tướng quân đứng đầu Đại Sở, Tần Như Lương. Nghe nói hôn sự này do nàng dựa vào sự ngu ngốc của bản thân mà có được, còn đại tướng quân Tần Như Lương thì đã có người trong lòng từ trước. Vào ngày thành thân, tuyết rơi phủ dày ở kinh thành khiến cho bầu không khí hân hoan trong quý phủ cũng nhạt nhòa đi ít nhiều. Tần Như Lương mặc hỉ phục đứng trong gió tuyết, vai rộng eo hẹp, hỉ phục đỏ diễm lệ càng làm nổi bật lên hình thể cao ráo thẳng tắp cùng khuôn mặt anh tuấn của hắn ta. Nhưng hắn ta lại đang nhìn Thẩm Nguyệt bằng ánh mắt chán ghét, ánh mắt đó khiến cho người ta cảm thấy vô cùng lạnh lẽo. Hắn ta nói: “Cả đời này ta cũng sẽ không thích một con ngốc, nhưng cô cũng đã được gả tới đây rồi, nếu như muốn được sống bình an không lo nghĩ thì cô nên biết điều mà an phận thủ thường”. Thậm chí hắn ta còn không buồn liếc nhìn nàng, vừa… Tuyên chỉ xong, vườn hoa rơi vào một khoảng im lặng.Thái giám gập thánh chỉ lại, kéo dài giọng: “Tĩnh Nguyệt công chúa, tiếp chỉ!”Cả người Tần Như Lương căng chặt, hắn ta cúi thấp đầu, sắc mặt hơi khó coi. Thẩm Nguyệt giơ hai tay lên trầm giọng đáp: “Tĩnh Nguyệt lĩnh chỉ”.Thái giám nói: “Vậy thì mời công chúa lập tức thu dọn đồ đạc, sau đó vào cung trong hôm nay. Bọn ta cũng có thể báo cáo công tác trước mặt Hoàng thượng”.“Làm phiền công công, hôm nay Tĩnh Nguyệt sẽ vào cung báo cáo”.Thái giám nhìn Tần Như Lương rồi cười đầy sâu xa: “Công chúa đi như thế, không biết lúc nào mới có thể về, có lẽ sẽ hơi vất vả cho phò mã gia khi phải chia tách hai nơi với công chúa”.Nói rồi ông ta dẫn theo mấy thái giám khác rời khỏi Tần phủ.Thẩm Nguyệt siết chặt thánh chỉ trong tay, chậm rãi đứng dậy. Nàng và Tần Như Lương nhìn nhau hồi lâu cũng không nói gì.Sau đó Thẩm Nguyệt xoay người, định đi ngang qua cạnh hắn ta. Tần Như Lương giơ tay ra túm lấy cổ tay nàng.Thẩm Nguyệt nói: “Ta về Trì Xuân Uyển thu dọn đồ đạc”.Nàng muốn đi, nàng muốn rời khỏi Trì Xuân Uyển, rời khỏi căn nhà này.Tần Như Lương biết sớm muộn gì nàng cũng sẽ đi nhưng không ngờ lại đi bằng cách này. Hắn ta có linh cảm, chuyến này Thẩm Nguyệt đi rồi thì dù sau này thế nào, rất có thể nàng sẽ không quay về nơi đây nữa.Hắn ta còn cảm thấy sau khi nàng đi, cái danh phu thê giữa hai người cũng sẽ mất.Hắn ta sẽ mất nàng hoàn toàn, sau này sẽ không còn quan hệ gì với nàng nữa.Tần Như Lương nhíu chặt mày, trầm giọng nói: “Chắc chắn Tô Vũ vẫn chưa biết Hoàng thượng muốn bắt cô vào cung, hắn cũng không muốn cô vào đó như thế, ta đi hỏi ý của hắn thế nào, không chừng còn cách khác”.Nói xong, hắn ta buông nàng ra rồi quay đầu sải bước ra ngoài.Thẩm Nguyệt ở sau lưng hắn ta nói: “Nếu hôm nay ta không vào, đó chính là kháng chỉ. Một khi ta kháng chỉ, không chỉ ta bị kết tội, mà còn liên lụy đến ngươi và toàn bộ già trẻ trong phủ cùng bị kết tội. Còn có cách nào khác, ta có thể ngang nhiên kháng chỉ hay sao?”Tần Như Lương bỗng dừng chân lại.Thẩm Nguyệt khẽ nói: “Bây giờ Tô Vũ còn không lo nổi cho bản thân, sao ta có thể đi quấy rầy hắn trong thời điểm này. Hôm nay ta chỉ có thể vào cung, chờ hắn khỏi rồi lại tiếp tục bày mưu tính kế. Hoàng đế không thể quyết định sống chết của ta, cho nên nghĩ ra cách này để giam lỏng ta, cũng may là được ở cùng Bắp Chân, chỉ cần có thể gần gũi Bắp Chân, chuyện này cũng không phải quá tồi tệ”.Tần Như Lương mím môi, quay đầu nhìn thẳng Thẩm Nguyệt nói: “Nơi đó là hoàng cung, cô sẽ giống như Bắp Chân, một khi đã tiến vào thì khó mà trở ra”. . truyện teen hayThẩm Nguyệt nói: “Nếu muốn trở ra, quả thật rất khó”. Nàng nở nụ cười nhẹ như mây gió với Tần Như Lương, nói ra: “Chờ sau khi ta vào cung sẽ thăm dò tình huống, nói không chừng còn có thể nghĩ ra cách nào đó giúp ta và Bắp Chân có thể thuận lợi thoát ra”.Nghe giống như là an ủi, nhưng trước mắt ngoài tuân theo thánh chỉ, nàng cũng không còn cách nào khác.Thẩm Nguyệt đi ngang qua người Tần Như Lương, chậm rãi ra khỏi phòng khách, tuyết trắng trong sân thấp thoáng bóng dáng của nàng, uyển chuyển mà lóa mắt.

Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Thu Vị HoàngTác giả: Thiên QuânTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngKhi xưa Thẩm Nguyệt là một con ngốc. Nhưng một con ngốc như nàng lại có thể đoạt được người tình trong mộng của vô số nữ nhân Đại Sở, nàng đã được gả cho đại tướng quân đứng đầu Đại Sở, Tần Như Lương. Nghe nói hôn sự này do nàng dựa vào sự ngu ngốc của bản thân mà có được, còn đại tướng quân Tần Như Lương thì đã có người trong lòng từ trước. Vào ngày thành thân, tuyết rơi phủ dày ở kinh thành khiến cho bầu không khí hân hoan trong quý phủ cũng nhạt nhòa đi ít nhiều. Tần Như Lương mặc hỉ phục đứng trong gió tuyết, vai rộng eo hẹp, hỉ phục đỏ diễm lệ càng làm nổi bật lên hình thể cao ráo thẳng tắp cùng khuôn mặt anh tuấn của hắn ta. Nhưng hắn ta lại đang nhìn Thẩm Nguyệt bằng ánh mắt chán ghét, ánh mắt đó khiến cho người ta cảm thấy vô cùng lạnh lẽo. Hắn ta nói: “Cả đời này ta cũng sẽ không thích một con ngốc, nhưng cô cũng đã được gả tới đây rồi, nếu như muốn được sống bình an không lo nghĩ thì cô nên biết điều mà an phận thủ thường”. Thậm chí hắn ta còn không buồn liếc nhìn nàng, vừa… Tuyên chỉ xong, vườn hoa rơi vào một khoảng im lặng.Thái giám gập thánh chỉ lại, kéo dài giọng: “Tĩnh Nguyệt công chúa, tiếp chỉ!”Cả người Tần Như Lương căng chặt, hắn ta cúi thấp đầu, sắc mặt hơi khó coi. Thẩm Nguyệt giơ hai tay lên trầm giọng đáp: “Tĩnh Nguyệt lĩnh chỉ”.Thái giám nói: “Vậy thì mời công chúa lập tức thu dọn đồ đạc, sau đó vào cung trong hôm nay. Bọn ta cũng có thể báo cáo công tác trước mặt Hoàng thượng”.“Làm phiền công công, hôm nay Tĩnh Nguyệt sẽ vào cung báo cáo”.Thái giám nhìn Tần Như Lương rồi cười đầy sâu xa: “Công chúa đi như thế, không biết lúc nào mới có thể về, có lẽ sẽ hơi vất vả cho phò mã gia khi phải chia tách hai nơi với công chúa”.Nói rồi ông ta dẫn theo mấy thái giám khác rời khỏi Tần phủ.Thẩm Nguyệt siết chặt thánh chỉ trong tay, chậm rãi đứng dậy. Nàng và Tần Như Lương nhìn nhau hồi lâu cũng không nói gì.Sau đó Thẩm Nguyệt xoay người, định đi ngang qua cạnh hắn ta. Tần Như Lương giơ tay ra túm lấy cổ tay nàng.Thẩm Nguyệt nói: “Ta về Trì Xuân Uyển thu dọn đồ đạc”.Nàng muốn đi, nàng muốn rời khỏi Trì Xuân Uyển, rời khỏi căn nhà này.Tần Như Lương biết sớm muộn gì nàng cũng sẽ đi nhưng không ngờ lại đi bằng cách này. Hắn ta có linh cảm, chuyến này Thẩm Nguyệt đi rồi thì dù sau này thế nào, rất có thể nàng sẽ không quay về nơi đây nữa.Hắn ta còn cảm thấy sau khi nàng đi, cái danh phu thê giữa hai người cũng sẽ mất.Hắn ta sẽ mất nàng hoàn toàn, sau này sẽ không còn quan hệ gì với nàng nữa.Tần Như Lương nhíu chặt mày, trầm giọng nói: “Chắc chắn Tô Vũ vẫn chưa biết Hoàng thượng muốn bắt cô vào cung, hắn cũng không muốn cô vào đó như thế, ta đi hỏi ý của hắn thế nào, không chừng còn cách khác”.Nói xong, hắn ta buông nàng ra rồi quay đầu sải bước ra ngoài.Thẩm Nguyệt ở sau lưng hắn ta nói: “Nếu hôm nay ta không vào, đó chính là kháng chỉ. Một khi ta kháng chỉ, không chỉ ta bị kết tội, mà còn liên lụy đến ngươi và toàn bộ già trẻ trong phủ cùng bị kết tội. Còn có cách nào khác, ta có thể ngang nhiên kháng chỉ hay sao?”Tần Như Lương bỗng dừng chân lại.Thẩm Nguyệt khẽ nói: “Bây giờ Tô Vũ còn không lo nổi cho bản thân, sao ta có thể đi quấy rầy hắn trong thời điểm này. Hôm nay ta chỉ có thể vào cung, chờ hắn khỏi rồi lại tiếp tục bày mưu tính kế. Hoàng đế không thể quyết định sống chết của ta, cho nên nghĩ ra cách này để giam lỏng ta, cũng may là được ở cùng Bắp Chân, chỉ cần có thể gần gũi Bắp Chân, chuyện này cũng không phải quá tồi tệ”.Tần Như Lương mím môi, quay đầu nhìn thẳng Thẩm Nguyệt nói: “Nơi đó là hoàng cung, cô sẽ giống như Bắp Chân, một khi đã tiến vào thì khó mà trở ra”. . truyện teen hayThẩm Nguyệt nói: “Nếu muốn trở ra, quả thật rất khó”. Nàng nở nụ cười nhẹ như mây gió với Tần Như Lương, nói ra: “Chờ sau khi ta vào cung sẽ thăm dò tình huống, nói không chừng còn có thể nghĩ ra cách nào đó giúp ta và Bắp Chân có thể thuận lợi thoát ra”.Nghe giống như là an ủi, nhưng trước mắt ngoài tuân theo thánh chỉ, nàng cũng không còn cách nào khác.Thẩm Nguyệt đi ngang qua người Tần Như Lương, chậm rãi ra khỏi phòng khách, tuyết trắng trong sân thấp thoáng bóng dáng của nàng, uyển chuyển mà lóa mắt.

Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Thu Vị HoàngTác giả: Thiên QuânTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngKhi xưa Thẩm Nguyệt là một con ngốc. Nhưng một con ngốc như nàng lại có thể đoạt được người tình trong mộng của vô số nữ nhân Đại Sở, nàng đã được gả cho đại tướng quân đứng đầu Đại Sở, Tần Như Lương. Nghe nói hôn sự này do nàng dựa vào sự ngu ngốc của bản thân mà có được, còn đại tướng quân Tần Như Lương thì đã có người trong lòng từ trước. Vào ngày thành thân, tuyết rơi phủ dày ở kinh thành khiến cho bầu không khí hân hoan trong quý phủ cũng nhạt nhòa đi ít nhiều. Tần Như Lương mặc hỉ phục đứng trong gió tuyết, vai rộng eo hẹp, hỉ phục đỏ diễm lệ càng làm nổi bật lên hình thể cao ráo thẳng tắp cùng khuôn mặt anh tuấn của hắn ta. Nhưng hắn ta lại đang nhìn Thẩm Nguyệt bằng ánh mắt chán ghét, ánh mắt đó khiến cho người ta cảm thấy vô cùng lạnh lẽo. Hắn ta nói: “Cả đời này ta cũng sẽ không thích một con ngốc, nhưng cô cũng đã được gả tới đây rồi, nếu như muốn được sống bình an không lo nghĩ thì cô nên biết điều mà an phận thủ thường”. Thậm chí hắn ta còn không buồn liếc nhìn nàng, vừa… Tuyên chỉ xong, vườn hoa rơi vào một khoảng im lặng.Thái giám gập thánh chỉ lại, kéo dài giọng: “Tĩnh Nguyệt công chúa, tiếp chỉ!”Cả người Tần Như Lương căng chặt, hắn ta cúi thấp đầu, sắc mặt hơi khó coi. Thẩm Nguyệt giơ hai tay lên trầm giọng đáp: “Tĩnh Nguyệt lĩnh chỉ”.Thái giám nói: “Vậy thì mời công chúa lập tức thu dọn đồ đạc, sau đó vào cung trong hôm nay. Bọn ta cũng có thể báo cáo công tác trước mặt Hoàng thượng”.“Làm phiền công công, hôm nay Tĩnh Nguyệt sẽ vào cung báo cáo”.Thái giám nhìn Tần Như Lương rồi cười đầy sâu xa: “Công chúa đi như thế, không biết lúc nào mới có thể về, có lẽ sẽ hơi vất vả cho phò mã gia khi phải chia tách hai nơi với công chúa”.Nói rồi ông ta dẫn theo mấy thái giám khác rời khỏi Tần phủ.Thẩm Nguyệt siết chặt thánh chỉ trong tay, chậm rãi đứng dậy. Nàng và Tần Như Lương nhìn nhau hồi lâu cũng không nói gì.Sau đó Thẩm Nguyệt xoay người, định đi ngang qua cạnh hắn ta. Tần Như Lương giơ tay ra túm lấy cổ tay nàng.Thẩm Nguyệt nói: “Ta về Trì Xuân Uyển thu dọn đồ đạc”.Nàng muốn đi, nàng muốn rời khỏi Trì Xuân Uyển, rời khỏi căn nhà này.Tần Như Lương biết sớm muộn gì nàng cũng sẽ đi nhưng không ngờ lại đi bằng cách này. Hắn ta có linh cảm, chuyến này Thẩm Nguyệt đi rồi thì dù sau này thế nào, rất có thể nàng sẽ không quay về nơi đây nữa.Hắn ta còn cảm thấy sau khi nàng đi, cái danh phu thê giữa hai người cũng sẽ mất.Hắn ta sẽ mất nàng hoàn toàn, sau này sẽ không còn quan hệ gì với nàng nữa.Tần Như Lương nhíu chặt mày, trầm giọng nói: “Chắc chắn Tô Vũ vẫn chưa biết Hoàng thượng muốn bắt cô vào cung, hắn cũng không muốn cô vào đó như thế, ta đi hỏi ý của hắn thế nào, không chừng còn cách khác”.Nói xong, hắn ta buông nàng ra rồi quay đầu sải bước ra ngoài.Thẩm Nguyệt ở sau lưng hắn ta nói: “Nếu hôm nay ta không vào, đó chính là kháng chỉ. Một khi ta kháng chỉ, không chỉ ta bị kết tội, mà còn liên lụy đến ngươi và toàn bộ già trẻ trong phủ cùng bị kết tội. Còn có cách nào khác, ta có thể ngang nhiên kháng chỉ hay sao?”Tần Như Lương bỗng dừng chân lại.Thẩm Nguyệt khẽ nói: “Bây giờ Tô Vũ còn không lo nổi cho bản thân, sao ta có thể đi quấy rầy hắn trong thời điểm này. Hôm nay ta chỉ có thể vào cung, chờ hắn khỏi rồi lại tiếp tục bày mưu tính kế. Hoàng đế không thể quyết định sống chết của ta, cho nên nghĩ ra cách này để giam lỏng ta, cũng may là được ở cùng Bắp Chân, chỉ cần có thể gần gũi Bắp Chân, chuyện này cũng không phải quá tồi tệ”.Tần Như Lương mím môi, quay đầu nhìn thẳng Thẩm Nguyệt nói: “Nơi đó là hoàng cung, cô sẽ giống như Bắp Chân, một khi đã tiến vào thì khó mà trở ra”. . truyện teen hayThẩm Nguyệt nói: “Nếu muốn trở ra, quả thật rất khó”. Nàng nở nụ cười nhẹ như mây gió với Tần Như Lương, nói ra: “Chờ sau khi ta vào cung sẽ thăm dò tình huống, nói không chừng còn có thể nghĩ ra cách nào đó giúp ta và Bắp Chân có thể thuận lợi thoát ra”.Nghe giống như là an ủi, nhưng trước mắt ngoài tuân theo thánh chỉ, nàng cũng không còn cách nào khác.Thẩm Nguyệt đi ngang qua người Tần Như Lương, chậm rãi ra khỏi phòng khách, tuyết trắng trong sân thấp thoáng bóng dáng của nàng, uyển chuyển mà lóa mắt.

Chương 1073: C1073: Chương 1073