Đêm nay Tô Noãn Cẩn ngủ không ngon, giật mình tỉnh giấc mấy lần, những cảnh tượng màu sắc hiện lên trong đầu như một giấc mộng dài không hồi kết. Hình ảnh trong mộng chắp vá nên cô không thể nắm bắt được. Khi cô tỉnh lại đã là sáng hôm sau, rèm cửa sổ dày và nặng chắn ánh nắng mặt trời nên căn phòng hơi tối. Cô quay đầu lại thì thấy anh vừa tỉnh ngủ, đang tựa vào đầu giường, khóe miệng hơi nhếch, rõ ràng tâm trạng rất tốt, đôi mắt đen nhánh ánh nước khiến anh dịu dàng hơn, đôi lông mày giãn ra vì vui vẻ. Khi bóng dáng anh biến mất ở cửa, Tô Noãn Cẩn cầm gối đầu ném mạnh về phía cửa, chiếc gối trượt dần xuống đất. Đó là chồng của cô – Trì Ý Nam, nhân vật không ai không biết ở thành phố S. Anh là cậu chủ tiếng tăm lừng lẫy, là cháu trai duy nhất của Đại tướng Trì và con trai duy nhất của Ủy viên Chính trị Trì. Xuất thân hiển hách là bệ đỡ cho sự nghiệp của anh, sự thông minh và tỉnh táo khiến anh có được thành tựu trên thương trường từ khi còn trẻ. Thành phố S có câu nói: Muốn vào giới…
Chương 8: 8: Qúa Khứ Đau Buồn 2
Chồng Yêu Khó ChiềuTác giả: Cửu Khanh QuânTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐêm nay Tô Noãn Cẩn ngủ không ngon, giật mình tỉnh giấc mấy lần, những cảnh tượng màu sắc hiện lên trong đầu như một giấc mộng dài không hồi kết. Hình ảnh trong mộng chắp vá nên cô không thể nắm bắt được. Khi cô tỉnh lại đã là sáng hôm sau, rèm cửa sổ dày và nặng chắn ánh nắng mặt trời nên căn phòng hơi tối. Cô quay đầu lại thì thấy anh vừa tỉnh ngủ, đang tựa vào đầu giường, khóe miệng hơi nhếch, rõ ràng tâm trạng rất tốt, đôi mắt đen nhánh ánh nước khiến anh dịu dàng hơn, đôi lông mày giãn ra vì vui vẻ. Khi bóng dáng anh biến mất ở cửa, Tô Noãn Cẩn cầm gối đầu ném mạnh về phía cửa, chiếc gối trượt dần xuống đất. Đó là chồng của cô – Trì Ý Nam, nhân vật không ai không biết ở thành phố S. Anh là cậu chủ tiếng tăm lừng lẫy, là cháu trai duy nhất của Đại tướng Trì và con trai duy nhất của Ủy viên Chính trị Trì. Xuất thân hiển hách là bệ đỡ cho sự nghiệp của anh, sự thông minh và tỉnh táo khiến anh có được thành tựu trên thương trường từ khi còn trẻ. Thành phố S có câu nói: Muốn vào giới… Tô Noãn Cẩn, em đúng là trẻ con."Giọng nói trầm thấp của Trì Ý Nam vang lên từ phía sau, vừa thản nhiên vừa mỉa mai.Cô không dừng tay, dí đầu ngón chân rồi kéo tiếp, cho tới khi đầu tường trụi lủi mới thấy hả giận, vỗ tay quay người lại: "Con rể nhà họ Tô, sao anh không diễn tiếp đi?"Lúc Trì Ý Nam tức giận thì đôi mắt sẽ trở nên u ám như thể sắp có cơn bão ập tới.Tô Noãn Cẩn thấy sảng khoái, không hề sợ hãi, còn khích thêm: “Bây giờ con rể nhà họ Tô không đi xum xoe thì đợi tới lúc nào nữa?"Cô nhìn thẳng vào mắt anh không hề sợ hãi, anh mím môi rồi nắm tay cô, siết thật chặt.Cô không kêu tiếng nào mà nhìn chằm chằm anh như đang đấu xem ai nhận thua trước.Cuối cùng Trì Ý Nam cũng thả lỏng tay, ngón trỏ vuốt mặt cô, giọng dịu dàng đến khó tin: "Sao lại giống trẻ con vậy? Anh đúng là tạo nghiệp nên mới cưới phải người vợ như trẻ con."Đội mắt anh dần sáng hơn, thậm chí còn mang ý cười.Sau đó anh dắt cô về lại dọc theo con đường mòn.Cô chưa từng thấy Trì Ý Nam như vậy, khiến người ta nghi ngờ có phải đêm qua anh bị voi giẫm vào đầu không.Tô Khiếu Vân thấy họ tay trong tay trở về thì vui vẻ bảo họ ngồi xuống.Tô Tử Phán ngồi đối diện Tô Noãn Cẩn, nở nụ cười ngọt ngào gọi cô là chị.Tô Noãn Cẩn ừ nhẹ, sau đó nghe thấy giọng nói hùng hồn của Tô Khiếu Vân: "Tử Phán à, sao không qua chỗ chị ngồi, không nhớ chị à?"Cô không ngờ Tô Khiếu Vân lại chơi chiêu này.Cô không thích Tô Tử Phán nên cứ tránh được thì tránh.Nhưng Tô Tử Phán lại rất thích chị gái hơn mình mười tuổi, mỗi lần về đều quấn lấy cô.Cô kéo ghế ra cho cậu ta ngồi, sờ đầu cậu ta vài cái, nhỏ giọng hỏi vài câu lấy lệ, lúc ngẩng đầu thì thấy ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của Tương Nguyệt Mai.Ha ha, lẽ nào cô ta sợ cô làm hại đứa con bảo bối của mình trước mặt mọi người à? Kể ra thì Tô Tử Phán đúng là đứa con bảo bối của cô ta, nếu không nhờ cậu ta là con trai thì Tô Khiếu Vân đã không cưới cô ta về.Dù sao cưới trà xanh về cũng cần có dũng khí, lời đồn bên ngoài cũng chẳng dễ nghe."Tử Phản có ăn chân gà không?" Tô Noãn Cẩn gắp một cái chân gà bỏ vào bát cậu ta.Trì Ý Nam cũng gặp một cái chân gà cho vào bát Tô Noãn Cẩn.Cô không nhìn thấy mà chỉ nghe thấy tiếng cười hài lòng của Tô Khiếu Vân, bữa ăn này thật sự khó tiêu hóa.Hôm nay là sinh nhật mười tuổi của Tô Tử Phán, họ ở tới tối ăn bánh kem xong mới đi.Tô Tử Phán kéo tay giữ Tô Noãn Cẩn ở lại, cô quay đầu lại nhìn Tương Nguyệt Mai rồi rút tay ra.Trên đường về, cô mệt mỏi, chỉnh ghế rồi nhắm mặt nhưng không ngủ được.Những chuyện xảy ra ở nhà họ Tô hôm nay cứ quanh quẩn trong đầu.Cô nghĩ mình đã đủ mạnh mẽ để chấp nhận mọi thứ, nhưng hóa ra mọi thứ chỉ là ảo tưởng.Càng đến gần nhà họ Tô, những ký ức ám ảnh như rắn độc lại quấn lấy cô.Đầu hơi đau, cô mở mắt ra thì thấy đã về tới Khê Hải.
Tô Noãn Cẩn, em đúng là trẻ con."
Giọng nói trầm thấp của Trì Ý Nam vang lên từ phía sau, vừa thản nhiên vừa mỉa mai.
Cô không dừng tay, dí đầu ngón chân rồi kéo tiếp, cho tới khi đầu tường trụi lủi mới thấy hả giận, vỗ tay quay người lại: "Con rể nhà họ Tô, sao anh không diễn tiếp đi?"
Lúc Trì Ý Nam tức giận thì đôi mắt sẽ trở nên u ám như thể sắp có cơn bão ập tới.
Tô Noãn Cẩn thấy sảng khoái, không hề sợ hãi, còn khích thêm: “Bây giờ con rể nhà họ Tô không đi xum xoe thì đợi tới lúc nào nữa?"
Cô nhìn thẳng vào mắt anh không hề sợ hãi, anh mím môi rồi nắm tay cô, siết thật chặt.
Cô không kêu tiếng nào mà nhìn chằm chằm anh như đang đấu xem ai nhận thua trước.
Cuối cùng Trì Ý Nam cũng thả lỏng tay, ngón trỏ vuốt mặt cô, giọng dịu dàng đến khó tin: "Sao lại giống trẻ con vậy? Anh đúng là tạo nghiệp nên mới cưới phải người vợ như trẻ con."
Đội mắt anh dần sáng hơn, thậm chí còn mang ý cười.
Sau đó anh dắt cô về lại dọc theo con đường mòn.
Cô chưa từng thấy Trì Ý Nam như vậy, khiến người ta nghi ngờ có phải đêm qua anh bị voi giẫm vào đầu không.
Tô Khiếu Vân thấy họ tay trong tay trở về thì vui vẻ bảo họ ngồi xuống.
Tô Tử Phán ngồi đối diện Tô Noãn Cẩn, nở nụ cười ngọt ngào gọi cô là chị.
Tô Noãn Cẩn ừ nhẹ, sau đó nghe thấy giọng nói hùng hồn của Tô Khiếu Vân: "Tử Phán à, sao không qua chỗ chị ngồi, không nhớ chị à?"
Cô không ngờ Tô Khiếu Vân lại chơi chiêu này.
Cô không thích Tô Tử Phán nên cứ tránh được thì tránh.
Nhưng Tô Tử Phán lại rất thích chị gái hơn mình mười tuổi, mỗi lần về đều quấn lấy cô.
Cô kéo ghế ra cho cậu ta ngồi, sờ đầu cậu ta vài cái, nhỏ giọng hỏi vài câu lấy lệ, lúc ngẩng đầu thì thấy ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của Tương Nguyệt Mai.
Ha ha, lẽ nào cô ta sợ cô làm hại đứa con bảo bối của mình trước mặt mọi người à? Kể ra thì Tô Tử Phán đúng là đứa con bảo bối của cô ta, nếu không nhờ cậu ta là con trai thì Tô Khiếu Vân đã không cưới cô ta về.
Dù sao cưới trà xanh về cũng cần có dũng khí, lời đồn bên ngoài cũng chẳng dễ nghe.
"Tử Phản có ăn chân gà không?" Tô Noãn Cẩn gắp một cái chân gà bỏ vào bát cậu ta.
Trì Ý Nam cũng gặp một cái chân gà cho vào bát Tô Noãn Cẩn.
Cô không nhìn thấy mà chỉ nghe thấy tiếng cười hài lòng của Tô Khiếu Vân, bữa ăn này thật sự khó tiêu hóa.
Hôm nay là sinh nhật mười tuổi của Tô Tử Phán, họ ở tới tối ăn bánh kem xong mới đi.
Tô Tử Phán kéo tay giữ Tô Noãn Cẩn ở lại, cô quay đầu lại nhìn Tương Nguyệt Mai rồi rút tay ra.
Trên đường về, cô mệt mỏi, chỉnh ghế rồi nhắm mặt nhưng không ngủ được.
Những chuyện xảy ra ở nhà họ Tô hôm nay cứ quanh quẩn trong đầu.
Cô nghĩ mình đã đủ mạnh mẽ để chấp nhận mọi thứ, nhưng hóa ra mọi thứ chỉ là ảo tưởng.
Càng đến gần nhà họ Tô, những ký ức ám ảnh như rắn độc lại quấn lấy cô.
Đầu hơi đau, cô mở mắt ra thì thấy đã về tới Khê Hải.
Chồng Yêu Khó ChiềuTác giả: Cửu Khanh QuânTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐêm nay Tô Noãn Cẩn ngủ không ngon, giật mình tỉnh giấc mấy lần, những cảnh tượng màu sắc hiện lên trong đầu như một giấc mộng dài không hồi kết. Hình ảnh trong mộng chắp vá nên cô không thể nắm bắt được. Khi cô tỉnh lại đã là sáng hôm sau, rèm cửa sổ dày và nặng chắn ánh nắng mặt trời nên căn phòng hơi tối. Cô quay đầu lại thì thấy anh vừa tỉnh ngủ, đang tựa vào đầu giường, khóe miệng hơi nhếch, rõ ràng tâm trạng rất tốt, đôi mắt đen nhánh ánh nước khiến anh dịu dàng hơn, đôi lông mày giãn ra vì vui vẻ. Khi bóng dáng anh biến mất ở cửa, Tô Noãn Cẩn cầm gối đầu ném mạnh về phía cửa, chiếc gối trượt dần xuống đất. Đó là chồng của cô – Trì Ý Nam, nhân vật không ai không biết ở thành phố S. Anh là cậu chủ tiếng tăm lừng lẫy, là cháu trai duy nhất của Đại tướng Trì và con trai duy nhất của Ủy viên Chính trị Trì. Xuất thân hiển hách là bệ đỡ cho sự nghiệp của anh, sự thông minh và tỉnh táo khiến anh có được thành tựu trên thương trường từ khi còn trẻ. Thành phố S có câu nói: Muốn vào giới… Tô Noãn Cẩn, em đúng là trẻ con."Giọng nói trầm thấp của Trì Ý Nam vang lên từ phía sau, vừa thản nhiên vừa mỉa mai.Cô không dừng tay, dí đầu ngón chân rồi kéo tiếp, cho tới khi đầu tường trụi lủi mới thấy hả giận, vỗ tay quay người lại: "Con rể nhà họ Tô, sao anh không diễn tiếp đi?"Lúc Trì Ý Nam tức giận thì đôi mắt sẽ trở nên u ám như thể sắp có cơn bão ập tới.Tô Noãn Cẩn thấy sảng khoái, không hề sợ hãi, còn khích thêm: “Bây giờ con rể nhà họ Tô không đi xum xoe thì đợi tới lúc nào nữa?"Cô nhìn thẳng vào mắt anh không hề sợ hãi, anh mím môi rồi nắm tay cô, siết thật chặt.Cô không kêu tiếng nào mà nhìn chằm chằm anh như đang đấu xem ai nhận thua trước.Cuối cùng Trì Ý Nam cũng thả lỏng tay, ngón trỏ vuốt mặt cô, giọng dịu dàng đến khó tin: "Sao lại giống trẻ con vậy? Anh đúng là tạo nghiệp nên mới cưới phải người vợ như trẻ con."Đội mắt anh dần sáng hơn, thậm chí còn mang ý cười.Sau đó anh dắt cô về lại dọc theo con đường mòn.Cô chưa từng thấy Trì Ý Nam như vậy, khiến người ta nghi ngờ có phải đêm qua anh bị voi giẫm vào đầu không.Tô Khiếu Vân thấy họ tay trong tay trở về thì vui vẻ bảo họ ngồi xuống.Tô Tử Phán ngồi đối diện Tô Noãn Cẩn, nở nụ cười ngọt ngào gọi cô là chị.Tô Noãn Cẩn ừ nhẹ, sau đó nghe thấy giọng nói hùng hồn của Tô Khiếu Vân: "Tử Phán à, sao không qua chỗ chị ngồi, không nhớ chị à?"Cô không ngờ Tô Khiếu Vân lại chơi chiêu này.Cô không thích Tô Tử Phán nên cứ tránh được thì tránh.Nhưng Tô Tử Phán lại rất thích chị gái hơn mình mười tuổi, mỗi lần về đều quấn lấy cô.Cô kéo ghế ra cho cậu ta ngồi, sờ đầu cậu ta vài cái, nhỏ giọng hỏi vài câu lấy lệ, lúc ngẩng đầu thì thấy ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của Tương Nguyệt Mai.Ha ha, lẽ nào cô ta sợ cô làm hại đứa con bảo bối của mình trước mặt mọi người à? Kể ra thì Tô Tử Phán đúng là đứa con bảo bối của cô ta, nếu không nhờ cậu ta là con trai thì Tô Khiếu Vân đã không cưới cô ta về.Dù sao cưới trà xanh về cũng cần có dũng khí, lời đồn bên ngoài cũng chẳng dễ nghe."Tử Phản có ăn chân gà không?" Tô Noãn Cẩn gắp một cái chân gà bỏ vào bát cậu ta.Trì Ý Nam cũng gặp một cái chân gà cho vào bát Tô Noãn Cẩn.Cô không nhìn thấy mà chỉ nghe thấy tiếng cười hài lòng của Tô Khiếu Vân, bữa ăn này thật sự khó tiêu hóa.Hôm nay là sinh nhật mười tuổi của Tô Tử Phán, họ ở tới tối ăn bánh kem xong mới đi.Tô Tử Phán kéo tay giữ Tô Noãn Cẩn ở lại, cô quay đầu lại nhìn Tương Nguyệt Mai rồi rút tay ra.Trên đường về, cô mệt mỏi, chỉnh ghế rồi nhắm mặt nhưng không ngủ được.Những chuyện xảy ra ở nhà họ Tô hôm nay cứ quanh quẩn trong đầu.Cô nghĩ mình đã đủ mạnh mẽ để chấp nhận mọi thứ, nhưng hóa ra mọi thứ chỉ là ảo tưởng.Càng đến gần nhà họ Tô, những ký ức ám ảnh như rắn độc lại quấn lấy cô.Đầu hơi đau, cô mở mắt ra thì thấy đã về tới Khê Hải.