Đêm nay Tô Noãn Cẩn ngủ không ngon, giật mình tỉnh giấc mấy lần, những cảnh tượng màu sắc hiện lên trong đầu như một giấc mộng dài không hồi kết. Hình ảnh trong mộng chắp vá nên cô không thể nắm bắt được. Khi cô tỉnh lại đã là sáng hôm sau, rèm cửa sổ dày và nặng chắn ánh nắng mặt trời nên căn phòng hơi tối. Cô quay đầu lại thì thấy anh vừa tỉnh ngủ, đang tựa vào đầu giường, khóe miệng hơi nhếch, rõ ràng tâm trạng rất tốt, đôi mắt đen nhánh ánh nước khiến anh dịu dàng hơn, đôi lông mày giãn ra vì vui vẻ. Khi bóng dáng anh biến mất ở cửa, Tô Noãn Cẩn cầm gối đầu ném mạnh về phía cửa, chiếc gối trượt dần xuống đất. Đó là chồng của cô – Trì Ý Nam, nhân vật không ai không biết ở thành phố S. Anh là cậu chủ tiếng tăm lừng lẫy, là cháu trai duy nhất của Đại tướng Trì và con trai duy nhất của Ủy viên Chính trị Trì. Xuất thân hiển hách là bệ đỡ cho sự nghiệp của anh, sự thông minh và tỉnh táo khiến anh có được thành tựu trên thương trường từ khi còn trẻ. Thành phố S có câu nói: Muốn vào giới…
Chương 11: 11: Mong Muốn Có Con 2
Chồng Yêu Khó ChiềuTác giả: Cửu Khanh QuânTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐêm nay Tô Noãn Cẩn ngủ không ngon, giật mình tỉnh giấc mấy lần, những cảnh tượng màu sắc hiện lên trong đầu như một giấc mộng dài không hồi kết. Hình ảnh trong mộng chắp vá nên cô không thể nắm bắt được. Khi cô tỉnh lại đã là sáng hôm sau, rèm cửa sổ dày và nặng chắn ánh nắng mặt trời nên căn phòng hơi tối. Cô quay đầu lại thì thấy anh vừa tỉnh ngủ, đang tựa vào đầu giường, khóe miệng hơi nhếch, rõ ràng tâm trạng rất tốt, đôi mắt đen nhánh ánh nước khiến anh dịu dàng hơn, đôi lông mày giãn ra vì vui vẻ. Khi bóng dáng anh biến mất ở cửa, Tô Noãn Cẩn cầm gối đầu ném mạnh về phía cửa, chiếc gối trượt dần xuống đất. Đó là chồng của cô – Trì Ý Nam, nhân vật không ai không biết ở thành phố S. Anh là cậu chủ tiếng tăm lừng lẫy, là cháu trai duy nhất của Đại tướng Trì và con trai duy nhất của Ủy viên Chính trị Trì. Xuất thân hiển hách là bệ đỡ cho sự nghiệp của anh, sự thông minh và tỉnh táo khiến anh có được thành tựu trên thương trường từ khi còn trẻ. Thành phố S có câu nói: Muốn vào giới… Anh gằn từng chữ: "Tô Noãn Cẩn, nói xem thế nào là không liên quan tới anh? Em không sinh con chẳng lẽ lại không liên quan tới anh sao? Hay là từ khi kết hôn với anh em đã không định sinh con? À, suýt thì anh đã quên em không tình nguyện kết hôn.Bây giờ em đang tính làm thế nào để ly hôn đúng không?"Giọng Trì Ý Nam khàn khàn như muốn ép cô đến nghẹt thở, xem ra là giận thật rồi.Trong đôi mắt là bão tố, ngón tay anh siết chặt khiến cằm cô đau, buộc phải nhìn thẳng vào anh: "Sao không nói gì, Tô Noãn Cẩn, anh nhó em nhanh mồm nhanh miệng lắm mà, nói đi!l"Lực siết ở căm mạnh hơn, cô như nghe thấy tiếng xương gãy nhưng vẫn cắn răng không nên tiếng nào, cuối cùng dùng toàn bộ súc lực hét lên: "Trì Ý Nam, anh nói rất đúng, mỗi giây mỗi phút tôi đều muốn ly hôn, kết hôn với anh đúng là cực hình!"Cô vừa nói xong, bát thuốc bị anh quăng mạnh, đập vào bức tường trắng rồi vỡ nát rơi xuống đất.Một vệt đen xuất hiện trên bức tường trắng, nước thuốc chảy dọc theo tường, mùi thuốc Đông y tràn ngập không khí.Bầu không khí hết sức căng thẳng nhưng Tô Noãn Cẩn không hề thấy sợ, cô quật cường nhìn anh, không ai nhượng bộ.Trì Ý Nam cười lạnh, vỗ nhẹ lên má cô, cúi người cắn vành tai cô: "Cực hình, ha ha...!cực hình sao? Tô Noãn Cẩn, tôi muốn giày vò em cả đời, em đừng hòng thoát khỏi vị trí cô Trì này."Tiếng của sập mạnh vào tường, tiếng bước chân xuống tầng, rồi tiếng động cơ ô tô.Tô Noãn Cẩn mềm nhũn nằm trên giường, lau mồ hôi trên trán.Đối đầu với Trì Ý Nam phải có dũng khí, bởi vì không ai biết được kẻ điên sẽ làm gì.Đêm nay anh đã kìm nén hơn vài năm trước nhiều, cô vốn tưởng anh sẽ đánh cô nhưng anh chỉ bỏ đi.Có lẽ anh vẫn chưa phát hiện mình vấn còn đang mặc đồ ngủ, chắc tức cô đến mức hồ đồ rồi.Trì Ý Nam bỏ đi, Tô Noãn Cẩn tưởng mình sẽ ngủ ngon nhưng lại mất ngủ một cách khó hiểu, nhớ tới lần cãi nhau kịch liệt nhất của họ vào ba năm trước.Dù dã qua rất lâu nhưng cô vẫn nhớ rõ những gì đã xảy ra, thậm chí nhớ cảm giác lỗ tai ong lên khi bị anh tát.Lúc ấy cũng giống hôm nay, họ cãi nhau vì một bữa tiệc, sau lần đó anh không còn dẫn cô đi tiệc cùng nữa.Cũng từ sau lần đó cô biết Trì Ý Nam là một tên điên, tới nỗi muốn kiểm soát mọi thứ của cô, không chấp nhận cô nói "không".Cô vốn là người thông minh nhưng phải dần kìm nén và thuận theo anh, thỉnh thoảng lại chạm vào giới hạn chịu đựng của anh.Cằm còn đau, Tô Noãn Cẩn nghĩ sáng mai chắc sẽ bầm tím, phải ở nhà vài ngày thì thấy rất hận anh.Lần cãi nhau này Trì Ý Nam không về nhà ba ngày.Tô Noãn Cẩn ăn cơm một mình trong ba ngày liên tiếp, dì Tuyết nói bóng gió khuyên cô nhượng bộ, dù sao họ đã kết hôn, nếu ly hôn thì cũng không tốt cho cô.Cô gật đầu nhưng thầm cười giễu.Thói đời chính là vậy, đàn ông đi tiếp bước nữa dễ hơn phụ nữ nhiều, thậm chí một số người còn có thành kiến với phụ nữ từng ly hôn.
Anh gằn từng chữ: "Tô Noãn Cẩn, nói xem thế nào là không liên quan tới anh? Em không sinh con chẳng lẽ lại không liên quan tới anh sao? Hay là từ khi kết hôn với anh em đã không định sinh con? À, suýt thì anh đã quên em không tình nguyện kết hôn.
Bây giờ em đang tính làm thế nào để ly hôn đúng không?"
Giọng Trì Ý Nam khàn khàn như muốn ép cô đến nghẹt thở, xem ra là giận thật rồi.
Trong đôi mắt là bão tố, ngón tay anh siết chặt khiến cằm cô đau, buộc phải nhìn thẳng vào anh: "Sao không nói gì, Tô Noãn Cẩn, anh nhó em nhanh mồm nhanh miệng lắm mà, nói đi!l"
Lực siết ở căm mạnh hơn, cô như nghe thấy tiếng xương gãy nhưng vẫn cắn răng không nên tiếng nào, cuối cùng dùng toàn bộ súc lực hét lên: "Trì Ý Nam, anh nói rất đúng, mỗi giây mỗi phút tôi đều muốn ly hôn, kết hôn với anh đúng là cực hình!"
Cô vừa nói xong, bát thuốc bị anh quăng mạnh, đập vào bức tường trắng rồi vỡ nát rơi xuống đất.
Một vệt đen xuất hiện trên bức tường trắng, nước thuốc chảy dọc theo tường, mùi thuốc Đông y tràn ngập không khí.
Bầu không khí hết sức căng thẳng nhưng Tô Noãn Cẩn không hề thấy sợ, cô quật cường nhìn anh, không ai nhượng bộ.
Trì Ý Nam cười lạnh, vỗ nhẹ lên má cô, cúi người cắn vành tai cô: "Cực hình, ha ha...!cực hình sao? Tô Noãn Cẩn, tôi muốn giày vò em cả đời, em đừng hòng thoát khỏi vị trí cô Trì này."
Tiếng của sập mạnh vào tường, tiếng bước chân xuống tầng, rồi tiếng động cơ ô tô.
Tô Noãn Cẩn mềm nhũn nằm trên giường, lau mồ hôi trên trán.
Đối đầu với Trì Ý Nam phải có dũng khí, bởi vì không ai biết được kẻ điên sẽ làm gì.
Đêm nay anh đã kìm nén hơn vài năm trước nhiều, cô vốn tưởng anh sẽ đánh cô nhưng anh chỉ bỏ đi.
Có lẽ anh vẫn chưa phát hiện mình vấn còn đang mặc đồ ngủ, chắc tức cô đến mức hồ đồ rồi.
Trì Ý Nam bỏ đi, Tô Noãn Cẩn tưởng mình sẽ ngủ ngon nhưng lại mất ngủ một cách khó hiểu, nhớ tới lần cãi nhau kịch liệt nhất của họ vào ba năm trước.
Dù dã qua rất lâu nhưng cô vẫn nhớ rõ những gì đã xảy ra, thậm chí nhớ cảm giác lỗ tai ong lên khi bị anh tát.
Lúc ấy cũng giống hôm nay, họ cãi nhau vì một bữa tiệc, sau lần đó anh không còn dẫn cô đi tiệc cùng nữa.
Cũng từ sau lần đó cô biết Trì Ý Nam là một tên điên, tới nỗi muốn kiểm soát mọi thứ của cô, không chấp nhận cô nói "không".
Cô vốn là người thông minh nhưng phải dần kìm nén và thuận theo anh, thỉnh thoảng lại chạm vào giới hạn chịu đựng của anh.
Cằm còn đau, Tô Noãn Cẩn nghĩ sáng mai chắc sẽ bầm tím, phải ở nhà vài ngày thì thấy rất hận anh.
Lần cãi nhau này Trì Ý Nam không về nhà ba ngày.
Tô Noãn Cẩn ăn cơm một mình trong ba ngày liên tiếp, dì Tuyết nói bóng gió khuyên cô nhượng bộ, dù sao họ đã kết hôn, nếu ly hôn thì cũng không tốt cho cô.
Cô gật đầu nhưng thầm cười giễu.
Thói đời chính là vậy, đàn ông đi tiếp bước nữa dễ hơn phụ nữ nhiều, thậm chí một số người còn có thành kiến với phụ nữ từng ly hôn.
Chồng Yêu Khó ChiềuTác giả: Cửu Khanh QuânTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐêm nay Tô Noãn Cẩn ngủ không ngon, giật mình tỉnh giấc mấy lần, những cảnh tượng màu sắc hiện lên trong đầu như một giấc mộng dài không hồi kết. Hình ảnh trong mộng chắp vá nên cô không thể nắm bắt được. Khi cô tỉnh lại đã là sáng hôm sau, rèm cửa sổ dày và nặng chắn ánh nắng mặt trời nên căn phòng hơi tối. Cô quay đầu lại thì thấy anh vừa tỉnh ngủ, đang tựa vào đầu giường, khóe miệng hơi nhếch, rõ ràng tâm trạng rất tốt, đôi mắt đen nhánh ánh nước khiến anh dịu dàng hơn, đôi lông mày giãn ra vì vui vẻ. Khi bóng dáng anh biến mất ở cửa, Tô Noãn Cẩn cầm gối đầu ném mạnh về phía cửa, chiếc gối trượt dần xuống đất. Đó là chồng của cô – Trì Ý Nam, nhân vật không ai không biết ở thành phố S. Anh là cậu chủ tiếng tăm lừng lẫy, là cháu trai duy nhất của Đại tướng Trì và con trai duy nhất của Ủy viên Chính trị Trì. Xuất thân hiển hách là bệ đỡ cho sự nghiệp của anh, sự thông minh và tỉnh táo khiến anh có được thành tựu trên thương trường từ khi còn trẻ. Thành phố S có câu nói: Muốn vào giới… Anh gằn từng chữ: "Tô Noãn Cẩn, nói xem thế nào là không liên quan tới anh? Em không sinh con chẳng lẽ lại không liên quan tới anh sao? Hay là từ khi kết hôn với anh em đã không định sinh con? À, suýt thì anh đã quên em không tình nguyện kết hôn.Bây giờ em đang tính làm thế nào để ly hôn đúng không?"Giọng Trì Ý Nam khàn khàn như muốn ép cô đến nghẹt thở, xem ra là giận thật rồi.Trong đôi mắt là bão tố, ngón tay anh siết chặt khiến cằm cô đau, buộc phải nhìn thẳng vào anh: "Sao không nói gì, Tô Noãn Cẩn, anh nhó em nhanh mồm nhanh miệng lắm mà, nói đi!l"Lực siết ở căm mạnh hơn, cô như nghe thấy tiếng xương gãy nhưng vẫn cắn răng không nên tiếng nào, cuối cùng dùng toàn bộ súc lực hét lên: "Trì Ý Nam, anh nói rất đúng, mỗi giây mỗi phút tôi đều muốn ly hôn, kết hôn với anh đúng là cực hình!"Cô vừa nói xong, bát thuốc bị anh quăng mạnh, đập vào bức tường trắng rồi vỡ nát rơi xuống đất.Một vệt đen xuất hiện trên bức tường trắng, nước thuốc chảy dọc theo tường, mùi thuốc Đông y tràn ngập không khí.Bầu không khí hết sức căng thẳng nhưng Tô Noãn Cẩn không hề thấy sợ, cô quật cường nhìn anh, không ai nhượng bộ.Trì Ý Nam cười lạnh, vỗ nhẹ lên má cô, cúi người cắn vành tai cô: "Cực hình, ha ha...!cực hình sao? Tô Noãn Cẩn, tôi muốn giày vò em cả đời, em đừng hòng thoát khỏi vị trí cô Trì này."Tiếng của sập mạnh vào tường, tiếng bước chân xuống tầng, rồi tiếng động cơ ô tô.Tô Noãn Cẩn mềm nhũn nằm trên giường, lau mồ hôi trên trán.Đối đầu với Trì Ý Nam phải có dũng khí, bởi vì không ai biết được kẻ điên sẽ làm gì.Đêm nay anh đã kìm nén hơn vài năm trước nhiều, cô vốn tưởng anh sẽ đánh cô nhưng anh chỉ bỏ đi.Có lẽ anh vẫn chưa phát hiện mình vấn còn đang mặc đồ ngủ, chắc tức cô đến mức hồ đồ rồi.Trì Ý Nam bỏ đi, Tô Noãn Cẩn tưởng mình sẽ ngủ ngon nhưng lại mất ngủ một cách khó hiểu, nhớ tới lần cãi nhau kịch liệt nhất của họ vào ba năm trước.Dù dã qua rất lâu nhưng cô vẫn nhớ rõ những gì đã xảy ra, thậm chí nhớ cảm giác lỗ tai ong lên khi bị anh tát.Lúc ấy cũng giống hôm nay, họ cãi nhau vì một bữa tiệc, sau lần đó anh không còn dẫn cô đi tiệc cùng nữa.Cũng từ sau lần đó cô biết Trì Ý Nam là một tên điên, tới nỗi muốn kiểm soát mọi thứ của cô, không chấp nhận cô nói "không".Cô vốn là người thông minh nhưng phải dần kìm nén và thuận theo anh, thỉnh thoảng lại chạm vào giới hạn chịu đựng của anh.Cằm còn đau, Tô Noãn Cẩn nghĩ sáng mai chắc sẽ bầm tím, phải ở nhà vài ngày thì thấy rất hận anh.Lần cãi nhau này Trì Ý Nam không về nhà ba ngày.Tô Noãn Cẩn ăn cơm một mình trong ba ngày liên tiếp, dì Tuyết nói bóng gió khuyên cô nhượng bộ, dù sao họ đã kết hôn, nếu ly hôn thì cũng không tốt cho cô.Cô gật đầu nhưng thầm cười giễu.Thói đời chính là vậy, đàn ông đi tiếp bước nữa dễ hơn phụ nữ nhiều, thậm chí một số người còn có thành kiến với phụ nữ từng ly hôn.