Tác giả:

Thủ đô vào tháng Chín vẫn còn khá nóng bức, từng cơn gió nhẹ thổi qua khiến hai cánh cửa rách nát trong khu nhà tồi tàn này kêu ken két! Trương Trần ôm một hũ tro cốt trong lòng, quỳ trong khu nhà, đôi mắt tràn ngập suy sụp và phẫn nộ. “Mẹ, con trai Trương Trần bất hiếu tới thăm mẹ đây!” “Mẹ, thời gian trôi nhanh quá, ba năm chớp mắt đã qua rồi! Ba năm nay, một mình mẹ cô quạnh lẻ loi ở chỗ này, chắc hẳn rất cô đơn! Mẹ, con trai bất hiếu tới tạ tội với mẹ đây!” Nói rồi, Trương Trần dập đầu ba cái thật mạnh với hũ tro cốt. Mọi thứ xảy ra ba năm trước vẫn còn hằn sâu trong đầu anh như mới ngày hôm qua thôi. Ba năm trước, nội bộ nhà họ Trương tại thủ đô xảy ra biến cố lớn, mẹ của anh bị đối thủ nhắm tới với thủ đoạn rất độc ác. Mà những lời mẹ nói trước lúc lâm chung, đến nay Trương Trần vẫn nhớ rõ. “Trần Nhi, nhà họ Trương thế lực quá lớn, con không địch nổi đâu. Hứa với mẹ, đừng tìm cách báo thù cho mẹ! Mẹ chỉ cần con yên ổn sống tiếp, như thế mẹ mới thấy yên lòng!” “Sau khi mẹ đi, con…

Chương 89: C89: Tôi là chồng của cô ấy

Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực PhẩmTác giả: Tiểu LongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThủ đô vào tháng Chín vẫn còn khá nóng bức, từng cơn gió nhẹ thổi qua khiến hai cánh cửa rách nát trong khu nhà tồi tàn này kêu ken két! Trương Trần ôm một hũ tro cốt trong lòng, quỳ trong khu nhà, đôi mắt tràn ngập suy sụp và phẫn nộ. “Mẹ, con trai Trương Trần bất hiếu tới thăm mẹ đây!” “Mẹ, thời gian trôi nhanh quá, ba năm chớp mắt đã qua rồi! Ba năm nay, một mình mẹ cô quạnh lẻ loi ở chỗ này, chắc hẳn rất cô đơn! Mẹ, con trai bất hiếu tới tạ tội với mẹ đây!” Nói rồi, Trương Trần dập đầu ba cái thật mạnh với hũ tro cốt. Mọi thứ xảy ra ba năm trước vẫn còn hằn sâu trong đầu anh như mới ngày hôm qua thôi. Ba năm trước, nội bộ nhà họ Trương tại thủ đô xảy ra biến cố lớn, mẹ của anh bị đối thủ nhắm tới với thủ đoạn rất độc ác. Mà những lời mẹ nói trước lúc lâm chung, đến nay Trương Trần vẫn nhớ rõ. “Trần Nhi, nhà họ Trương thế lực quá lớn, con không địch nổi đâu. Hứa với mẹ, đừng tìm cách báo thù cho mẹ! Mẹ chỉ cần con yên ổn sống tiếp, như thế mẹ mới thấy yên lòng!” “Sau khi mẹ đi, con… Trong khách sạn lớn màu xanh da trời, ánh đèn nhiều màu sắc chiếu sáng cả khách sạn, bên dưới còn được trải thảm màu đỏ dày khiến người ta sải bước trên đó mà như đang giãm lên sợi bông. Người phục vụ ở xung quanh đều mặc đồng phục được may riêng. Những người này đều được lựa chọn kỹ càng, ai nấy đều thuộc hàng cực phẩm.“Trương Trần, anh vào trước đi, tôi đi tìm chỗ đỗ xe đã”, Nhược Tuyết nhìn Trương Trần và nói.Trương Trần có chút nghi ngờ nhìn Nhược Tuyết, nói: “Cô... Cô có làm được không đấy?”“Sao lại không được?”, khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhược Tuyết đỏ ửng lên. Cô ta hung hăng liếc nhìn Trương Trần một cái, thầm nghĩ “Cái tên này sao lại không có chút phong độ đàn ông gì vậy?”Trương Trần cũng không nói gì, anh chỉ gật đầu rồi đi vào bên trong.Chỉ nhìn quy cách ở đây đã thấy nó đúng là khách sạn năm sao rồi. Trương Trần vừa bước đến cửa thì có một nhân viên phục vụ xinh đẹp đến tiếp đón.Cô ta quan sát Trương Trần một lượt, mặc dù Trương Trần ăn mặc hơi quê chút nhưng cô ta được đào tạo hẳn hoi nên vẫn nở nụ cười, nói: “Thưa anh! Ở đây là khách sạn năm sao, xin hỏi anh tìm ai a?”“Tôi được cô Nhược Tuyết mời đến, hiện giờ cô ấy đi đậu xe rồi”, Trương Trần lấy ra tấm thiệp mời đưa cho nhân viên nhìn rồi mới được vào.Vừa vào trong thì cảm giác hào hoa tráng lệ như bao trùm hết cả. Trong phòng lớn có treo đèn thủy tinh có trị giá hơn một trăm ngàn tệ, bốn xung quanh đều bày những chai rượu vang đắt đỏ.Trương Trần đi thẳng về phía trước. Anh từng nhìn thấy những nơi lớn hơn thế này nên tất nhiên sẽ không thể hiện ra vẻ quê mùa lạ lãm ở đây.Trong lúc Trương Trần chuẩn bị vào thang máy thì ánh đèn chiếu đến cửa. Ở đó có hai cô gái bước vào, một người trong đó là vợ của anh, Phương Thủy Y.“Sao cô ấy cũng đến đây?”, Trương Trần khẽ chau mày, đợi lúc cửa thang máy mở ra nhưng anh không bước vào.Chỉ thấy Phương Thủy Y đang nói gì đó với cô gái kia, nụ cười trên mặt không được tự nhiên cho lắm. Nhưng lúc này ở cửa lại có hai cô gái bước vào, ánh mắt quét nhìn một cái sau đó vui vẻ chạy về phía Phương Thủy Y.Trương Trần nhìn thấy vậy thì chau mày càng chặt hơn. Đây... Căn bản không giống với đàm phán kinh doanh mà giống với họp lớp hơn.Trương Trần ngiêng tai nghe thử, quả nhiên, chỉ thấy cô gái mặc lễ phục và trang điểm đậm trên mặt nói: “Thủy Y à! Chúng mình từ sau khi tốt nghiệp, lâu lắm không gặp lại nhau rồi nhỉ?”“Ừ ý! Sao các cậu cũng ở đây thế?”, Phương Thủy Y cũng rất vui mừng, cô lên trước ôm chầm lấy mấy người bạn học cũ của mình.Trương Trần cảm thấy có gì đó không đúng lắm. Về lý mà nói thì Phương Thủy Y không có lý do gì phải gạt anh mới phải. Nếu như không muốn nói cho anh biết thì không có phản ứng gì mới đúng chứ.Trương Trần đi về trước hai bước rồi đi đến bên cạnh Phương Thủy Y, nói: “Thủy Y! Sao em lại ở đây, đây là bàn chuyện làm ăn sao?”Trong lòng Phương Thủy Y thấy kinh ngạc, vội xoay người lại thì chỉ thấy Trương Trần mặc bộ đồ âu màu trắng đứng ở đó nhìn cô với vẻ hoài nghỉ.“Trương Trần?”, lúc này Phương Thủy Y kinh hãi hô lên một tiếng rồi mới hỏi lại anh: “Sao anh lại ở đây?”“Có một người bạn mời anh đến đây ăn cơm”, Trương Trần đáp lại, sau đó còn nói thêm một câu: “Nếu như em cần tiền thì em có thể nói với anh”.“Thủy Y! Đây là ai thế?”, một cô gái để kiểu tóc uốn hoa lê, đeo đồ của hãng Chanel bước lại hỏi. Cô †a vừa vào là Trương Trần đã cảm thấy ngột ngạt, mùi nước hoa nồng nặc xông thẳng vào mũi anh.“Tôi là chồng của cô ấy”, Trương Trần trực tiếp trả lời.Cô gái liền chau mày một cái như đang suy. nghĩ gì đó. Rất nhanh, cô ta hét lớn lên: “Anh chính là Trương Trần, chàng rể vô dụng ở Hoài Bắc?”“Ha ha! Đúng là nghe danh không băng gặp mặt. Nhưng đây không phải là nơi anh có thể đến đâu”, cô gái kia tiếp tục nói.Cô ta tên là Tô Hiểu Huệ, là bạn cùng phòng thời đại học của Phương Thủy Y, mối quan hệ trước đây của hai người cũng rất tốt. Lúc này, cô ta kéo tay Phương Thủy Y thở dài nói: “Thủy Y này! Cục cưng của tớ, đúng là thiệt thòi cho cậu rồi. Nhưng cậu yên tâm, cậu sẽ thoát khỏi anh ta nhanh thôi”.Nhìn Tô Hiểu Huệ tự nói một mình, Trương Trần chỉ lạnh lùng nói: “Sao? Khách sạn này là của nhà cô, cô đến được, tôi không đến được chắc?”Mấy cô gái đứng bên cạnh nhìn đám người Trương Trần nói chuyện thì đột nhiên hiểu được gì đó, vội nói: “Thủy Y! Bảo... Người đàn ông của cậu mau đi đi, anh ta không có trong danh sách được mời đâu”.“Thiến Thiến..”, Phương Thủy Y khế gọi một tiếng, sau đó nhìn Trương Trần nói: “Anh về trước được không, tôi bàn xong chuyện làm ăn rồi sẽ về nhà”.

Trong khách sạn lớn màu xanh da trời, ánh đèn nhiều màu sắc chiếu sáng cả khách sạn, bên dưới còn được trải thảm màu đỏ dày khiến người ta sải bước trên đó mà như đang giãm lên sợi bông. Người phục vụ ở xung quanh đều mặc đồng phục được may riêng. Những người này đều được lựa chọn kỹ càng, ai nấy đều thuộc hàng cực phẩm.

“Trương Trần, anh vào trước đi, tôi đi tìm chỗ đỗ xe đã”, Nhược Tuyết nhìn Trương Trần và nói.

Trương Trần có chút nghi ngờ nhìn Nhược Tuyết, nói: “Cô... Cô có làm được không đấy?”

“Sao lại không được?”, khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhược Tuyết đỏ ửng lên. Cô ta hung hăng liếc nhìn Trương Trần một cái, thầm nghĩ “Cái tên này sao lại không có chút phong độ đàn ông gì vậy?”

Trương Trần cũng không nói gì, anh chỉ gật đầu rồi đi vào bên trong.

Chỉ nhìn quy cách ở đây đã thấy nó đúng là khách sạn năm sao rồi. Trương Trần vừa bước đến cửa thì có một nhân viên phục vụ xinh đẹp đến tiếp đón.

Cô ta quan sát Trương Trần một lượt, mặc dù Trương Trần ăn mặc hơi quê chút nhưng cô ta được đào tạo hẳn hoi nên vẫn nở nụ cười, nói: “Thưa anh! Ở đây là khách sạn năm sao, xin hỏi anh tìm ai a?”

“Tôi được cô Nhược Tuyết mời đến, hiện giờ cô ấy đi đậu xe rồi”, Trương Trần lấy ra tấm thiệp mời đưa cho nhân viên nhìn rồi mới được vào.

Vừa vào trong thì cảm giác hào hoa tráng lệ như bao trùm hết cả. Trong phòng lớn có treo đèn thủy tinh có trị giá hơn một trăm ngàn tệ, bốn xung quanh đều bày những chai rượu vang đắt đỏ.

Trương Trần đi thẳng về phía trước. Anh từng nhìn thấy những nơi lớn hơn thế này nên tất nhiên sẽ không thể hiện ra vẻ quê mùa lạ lãm ở đây.

Trong lúc Trương Trần chuẩn bị vào thang máy thì ánh đèn chiếu đến cửa. Ở đó có hai cô gái bước vào, một người trong đó là vợ của anh, Phương Thủy Y.

“Sao cô ấy cũng đến đây?”, Trương Trần khẽ chau mày, đợi lúc cửa thang máy mở ra nhưng anh không bước vào.

Chỉ thấy Phương Thủy Y đang nói gì đó với cô gái kia, nụ cười trên mặt không được tự nhiên cho lắm. Nhưng lúc này ở cửa lại có hai cô gái bước vào, ánh mắt quét nhìn một cái sau đó vui vẻ chạy về phía Phương Thủy Y.

Trương Trần nhìn thấy vậy thì chau mày càng chặt hơn. Đây... Căn bản không giống với đàm phán kinh doanh mà giống với họp lớp hơn.

Trương Trần ngiêng tai nghe thử, quả nhiên, chỉ thấy cô gái mặc lễ phục và trang điểm đậm trên mặt nói: “Thủy Y à! Chúng mình từ sau khi tốt nghiệp, lâu lắm không gặp lại nhau rồi nhỉ?”

“Ừ ý! Sao các cậu cũng ở đây thế?”, Phương Thủy Y cũng rất vui mừng, cô lên trước ôm chầm lấy mấy người bạn học cũ của mình.

Trương Trần cảm thấy có gì đó không đúng lắm. Về lý mà nói thì Phương Thủy Y không có lý do gì phải gạt anh mới phải. Nếu như không muốn nói cho anh biết thì không có phản ứng gì mới đúng chứ.

Trương Trần đi về trước hai bước rồi đi đến bên cạnh Phương Thủy Y, nói: “Thủy Y! Sao em lại ở đây, đây là bàn chuyện làm ăn sao?”

Trong lòng Phương Thủy Y thấy kinh ngạc, vội xoay người lại thì chỉ thấy Trương Trần mặc bộ đồ âu màu trắng đứng ở đó nhìn cô với vẻ hoài nghỉ.

“Trương Trần?”, lúc này Phương Thủy Y kinh hãi hô lên một tiếng rồi mới hỏi lại anh: “Sao anh lại ở đây?”

“Có một người bạn mời anh đến đây ăn cơm”, Trương Trần đáp lại, sau đó còn nói thêm một câu: “Nếu như em cần tiền thì em có thể nói với anh”.

“Thủy Y! Đây là ai thế?”, một cô gái để kiểu tóc uốn hoa lê, đeo đồ của hãng Chanel bước lại hỏi. Cô †a vừa vào là Trương Trần đã cảm thấy ngột ngạt, mùi nước hoa nồng nặc xông thẳng vào mũi anh.

“Tôi là chồng của cô ấy”, Trương Trần trực tiếp trả lời.

Cô gái liền chau mày một cái như đang suy. nghĩ gì đó. Rất nhanh, cô ta hét lớn lên: “Anh chính là Trương Trần, chàng rể vô dụng ở Hoài Bắc?”

“Ha ha! Đúng là nghe danh không băng gặp mặt. Nhưng đây không phải là nơi anh có thể đến đâu”, cô gái kia tiếp tục nói.

Cô ta tên là Tô Hiểu Huệ, là bạn cùng phòng thời đại học của Phương Thủy Y, mối quan hệ trước đây của hai người cũng rất tốt. Lúc này, cô ta kéo tay Phương Thủy Y thở dài nói: “Thủy Y này! Cục cưng của tớ, đúng là thiệt thòi cho cậu rồi. Nhưng cậu yên tâm, cậu sẽ thoát khỏi anh ta nhanh thôi”.

Nhìn Tô Hiểu Huệ tự nói một mình, Trương Trần chỉ lạnh lùng nói: “Sao? Khách sạn này là của nhà cô, cô đến được, tôi không đến được chắc?”

Mấy cô gái đứng bên cạnh nhìn đám người Trương Trần nói chuyện thì đột nhiên hiểu được gì đó, vội nói: “Thủy Y! Bảo... Người đàn ông của cậu mau đi đi, anh ta không có trong danh sách được mời đâu”.

“Thiến Thiến..”, Phương Thủy Y khế gọi một tiếng, sau đó nhìn Trương Trần nói: “Anh về trước được không, tôi bàn xong chuyện làm ăn rồi sẽ về nhà”.

Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực PhẩmTác giả: Tiểu LongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThủ đô vào tháng Chín vẫn còn khá nóng bức, từng cơn gió nhẹ thổi qua khiến hai cánh cửa rách nát trong khu nhà tồi tàn này kêu ken két! Trương Trần ôm một hũ tro cốt trong lòng, quỳ trong khu nhà, đôi mắt tràn ngập suy sụp và phẫn nộ. “Mẹ, con trai Trương Trần bất hiếu tới thăm mẹ đây!” “Mẹ, thời gian trôi nhanh quá, ba năm chớp mắt đã qua rồi! Ba năm nay, một mình mẹ cô quạnh lẻ loi ở chỗ này, chắc hẳn rất cô đơn! Mẹ, con trai bất hiếu tới tạ tội với mẹ đây!” Nói rồi, Trương Trần dập đầu ba cái thật mạnh với hũ tro cốt. Mọi thứ xảy ra ba năm trước vẫn còn hằn sâu trong đầu anh như mới ngày hôm qua thôi. Ba năm trước, nội bộ nhà họ Trương tại thủ đô xảy ra biến cố lớn, mẹ của anh bị đối thủ nhắm tới với thủ đoạn rất độc ác. Mà những lời mẹ nói trước lúc lâm chung, đến nay Trương Trần vẫn nhớ rõ. “Trần Nhi, nhà họ Trương thế lực quá lớn, con không địch nổi đâu. Hứa với mẹ, đừng tìm cách báo thù cho mẹ! Mẹ chỉ cần con yên ổn sống tiếp, như thế mẹ mới thấy yên lòng!” “Sau khi mẹ đi, con… Trong khách sạn lớn màu xanh da trời, ánh đèn nhiều màu sắc chiếu sáng cả khách sạn, bên dưới còn được trải thảm màu đỏ dày khiến người ta sải bước trên đó mà như đang giãm lên sợi bông. Người phục vụ ở xung quanh đều mặc đồng phục được may riêng. Những người này đều được lựa chọn kỹ càng, ai nấy đều thuộc hàng cực phẩm.“Trương Trần, anh vào trước đi, tôi đi tìm chỗ đỗ xe đã”, Nhược Tuyết nhìn Trương Trần và nói.Trương Trần có chút nghi ngờ nhìn Nhược Tuyết, nói: “Cô... Cô có làm được không đấy?”“Sao lại không được?”, khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhược Tuyết đỏ ửng lên. Cô ta hung hăng liếc nhìn Trương Trần một cái, thầm nghĩ “Cái tên này sao lại không có chút phong độ đàn ông gì vậy?”Trương Trần cũng không nói gì, anh chỉ gật đầu rồi đi vào bên trong.Chỉ nhìn quy cách ở đây đã thấy nó đúng là khách sạn năm sao rồi. Trương Trần vừa bước đến cửa thì có một nhân viên phục vụ xinh đẹp đến tiếp đón.Cô ta quan sát Trương Trần một lượt, mặc dù Trương Trần ăn mặc hơi quê chút nhưng cô ta được đào tạo hẳn hoi nên vẫn nở nụ cười, nói: “Thưa anh! Ở đây là khách sạn năm sao, xin hỏi anh tìm ai a?”“Tôi được cô Nhược Tuyết mời đến, hiện giờ cô ấy đi đậu xe rồi”, Trương Trần lấy ra tấm thiệp mời đưa cho nhân viên nhìn rồi mới được vào.Vừa vào trong thì cảm giác hào hoa tráng lệ như bao trùm hết cả. Trong phòng lớn có treo đèn thủy tinh có trị giá hơn một trăm ngàn tệ, bốn xung quanh đều bày những chai rượu vang đắt đỏ.Trương Trần đi thẳng về phía trước. Anh từng nhìn thấy những nơi lớn hơn thế này nên tất nhiên sẽ không thể hiện ra vẻ quê mùa lạ lãm ở đây.Trong lúc Trương Trần chuẩn bị vào thang máy thì ánh đèn chiếu đến cửa. Ở đó có hai cô gái bước vào, một người trong đó là vợ của anh, Phương Thủy Y.“Sao cô ấy cũng đến đây?”, Trương Trần khẽ chau mày, đợi lúc cửa thang máy mở ra nhưng anh không bước vào.Chỉ thấy Phương Thủy Y đang nói gì đó với cô gái kia, nụ cười trên mặt không được tự nhiên cho lắm. Nhưng lúc này ở cửa lại có hai cô gái bước vào, ánh mắt quét nhìn một cái sau đó vui vẻ chạy về phía Phương Thủy Y.Trương Trần nhìn thấy vậy thì chau mày càng chặt hơn. Đây... Căn bản không giống với đàm phán kinh doanh mà giống với họp lớp hơn.Trương Trần ngiêng tai nghe thử, quả nhiên, chỉ thấy cô gái mặc lễ phục và trang điểm đậm trên mặt nói: “Thủy Y à! Chúng mình từ sau khi tốt nghiệp, lâu lắm không gặp lại nhau rồi nhỉ?”“Ừ ý! Sao các cậu cũng ở đây thế?”, Phương Thủy Y cũng rất vui mừng, cô lên trước ôm chầm lấy mấy người bạn học cũ của mình.Trương Trần cảm thấy có gì đó không đúng lắm. Về lý mà nói thì Phương Thủy Y không có lý do gì phải gạt anh mới phải. Nếu như không muốn nói cho anh biết thì không có phản ứng gì mới đúng chứ.Trương Trần đi về trước hai bước rồi đi đến bên cạnh Phương Thủy Y, nói: “Thủy Y! Sao em lại ở đây, đây là bàn chuyện làm ăn sao?”Trong lòng Phương Thủy Y thấy kinh ngạc, vội xoay người lại thì chỉ thấy Trương Trần mặc bộ đồ âu màu trắng đứng ở đó nhìn cô với vẻ hoài nghỉ.“Trương Trần?”, lúc này Phương Thủy Y kinh hãi hô lên một tiếng rồi mới hỏi lại anh: “Sao anh lại ở đây?”“Có một người bạn mời anh đến đây ăn cơm”, Trương Trần đáp lại, sau đó còn nói thêm một câu: “Nếu như em cần tiền thì em có thể nói với anh”.“Thủy Y! Đây là ai thế?”, một cô gái để kiểu tóc uốn hoa lê, đeo đồ của hãng Chanel bước lại hỏi. Cô †a vừa vào là Trương Trần đã cảm thấy ngột ngạt, mùi nước hoa nồng nặc xông thẳng vào mũi anh.“Tôi là chồng của cô ấy”, Trương Trần trực tiếp trả lời.Cô gái liền chau mày một cái như đang suy. nghĩ gì đó. Rất nhanh, cô ta hét lớn lên: “Anh chính là Trương Trần, chàng rể vô dụng ở Hoài Bắc?”“Ha ha! Đúng là nghe danh không băng gặp mặt. Nhưng đây không phải là nơi anh có thể đến đâu”, cô gái kia tiếp tục nói.Cô ta tên là Tô Hiểu Huệ, là bạn cùng phòng thời đại học của Phương Thủy Y, mối quan hệ trước đây của hai người cũng rất tốt. Lúc này, cô ta kéo tay Phương Thủy Y thở dài nói: “Thủy Y này! Cục cưng của tớ, đúng là thiệt thòi cho cậu rồi. Nhưng cậu yên tâm, cậu sẽ thoát khỏi anh ta nhanh thôi”.Nhìn Tô Hiểu Huệ tự nói một mình, Trương Trần chỉ lạnh lùng nói: “Sao? Khách sạn này là của nhà cô, cô đến được, tôi không đến được chắc?”Mấy cô gái đứng bên cạnh nhìn đám người Trương Trần nói chuyện thì đột nhiên hiểu được gì đó, vội nói: “Thủy Y! Bảo... Người đàn ông của cậu mau đi đi, anh ta không có trong danh sách được mời đâu”.“Thiến Thiến..”, Phương Thủy Y khế gọi một tiếng, sau đó nhìn Trương Trần nói: “Anh về trước được không, tôi bàn xong chuyện làm ăn rồi sẽ về nhà”.

Chương 89: C89: Tôi là chồng của cô ấy