Tác giả:

Thủ đô vào tháng Chín vẫn còn khá nóng bức, từng cơn gió nhẹ thổi qua khiến hai cánh cửa rách nát trong khu nhà tồi tàn này kêu ken két! Trương Trần ôm một hũ tro cốt trong lòng, quỳ trong khu nhà, đôi mắt tràn ngập suy sụp và phẫn nộ. “Mẹ, con trai Trương Trần bất hiếu tới thăm mẹ đây!” “Mẹ, thời gian trôi nhanh quá, ba năm chớp mắt đã qua rồi! Ba năm nay, một mình mẹ cô quạnh lẻ loi ở chỗ này, chắc hẳn rất cô đơn! Mẹ, con trai bất hiếu tới tạ tội với mẹ đây!” Nói rồi, Trương Trần dập đầu ba cái thật mạnh với hũ tro cốt. Mọi thứ xảy ra ba năm trước vẫn còn hằn sâu trong đầu anh như mới ngày hôm qua thôi. Ba năm trước, nội bộ nhà họ Trương tại thủ đô xảy ra biến cố lớn, mẹ của anh bị đối thủ nhắm tới với thủ đoạn rất độc ác. Mà những lời mẹ nói trước lúc lâm chung, đến nay Trương Trần vẫn nhớ rõ. “Trần Nhi, nhà họ Trương thế lực quá lớn, con không địch nổi đâu. Hứa với mẹ, đừng tìm cách báo thù cho mẹ! Mẹ chỉ cần con yên ổn sống tiếp, như thế mẹ mới thấy yên lòng!” “Sau khi mẹ đi, con…

Chương 274: C274: Có cả nhân vật như này sao

Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực PhẩmTác giả: Tiểu LongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThủ đô vào tháng Chín vẫn còn khá nóng bức, từng cơn gió nhẹ thổi qua khiến hai cánh cửa rách nát trong khu nhà tồi tàn này kêu ken két! Trương Trần ôm một hũ tro cốt trong lòng, quỳ trong khu nhà, đôi mắt tràn ngập suy sụp và phẫn nộ. “Mẹ, con trai Trương Trần bất hiếu tới thăm mẹ đây!” “Mẹ, thời gian trôi nhanh quá, ba năm chớp mắt đã qua rồi! Ba năm nay, một mình mẹ cô quạnh lẻ loi ở chỗ này, chắc hẳn rất cô đơn! Mẹ, con trai bất hiếu tới tạ tội với mẹ đây!” Nói rồi, Trương Trần dập đầu ba cái thật mạnh với hũ tro cốt. Mọi thứ xảy ra ba năm trước vẫn còn hằn sâu trong đầu anh như mới ngày hôm qua thôi. Ba năm trước, nội bộ nhà họ Trương tại thủ đô xảy ra biến cố lớn, mẹ của anh bị đối thủ nhắm tới với thủ đoạn rất độc ác. Mà những lời mẹ nói trước lúc lâm chung, đến nay Trương Trần vẫn nhớ rõ. “Trần Nhi, nhà họ Trương thế lực quá lớn, con không địch nổi đâu. Hứa với mẹ, đừng tìm cách báo thù cho mẹ! Mẹ chỉ cần con yên ổn sống tiếp, như thế mẹ mới thấy yên lòng!” “Sau khi mẹ đi, con… “Thăng nhóc, mày có biết anh Mã của chúng tao là ai không? Nói ra thì chắc mày sẽ sợ chết khiếp thôi, biết điều thì tốt nhất hãy quỳ xuống cầu xin đi”.“Đúng vậy! Nhà họ Mã ở Hoài Bắc mày có biết không? Anh Mã Tại Long chính là người của nhà họ Mã, tao thấy mày đúng là chán sống rồi”.Có Mã Tại Long chống lưng ở đây nên đám người này cũng hống hách hơn. Bọn chúng khinh bỉ nhìn Trương Trần rồi mảng nhiếc.“Tao cũng không làm khó mày nữa. Nhưng mày đã đánh người của tao, tiền viện phí này mày nhất định phải tính đầy đủ. Lấy ra mười triệu tệ rồi mày có thể cút được rồi. Nếu không thì đừng trách tao ra tay độc ác”, Mã Tại Long lớn tiếng nói.Trương Trần nheo hai mắt, đột nhiên bật cười. Thật sự anh không qua lại với nhà họ Mã một thời gian rồi.Từ lần trước thăng được nhà họ Mã ở tòa án, Mã Tam Phong cũng mất tăm mất tích sau đó luôn.“Mày chắc chản là đòi mười triệu không?”, Trương Trần cười hỏi.“Tao không muốn nói lần hai, mày nghe không hiểu sao?”, Mã Tại Long sầm mặt lại, chau mày hỏi.“Vậy thì được”, Trương Trần lấy điện thoại ra, gọi trực tiếp cho Mã Tam Phong, nói: “Mã Tam Phong! Ở đây có người của nhà họ Mã các ông, họ đòi tôi mười triệu tệ tiền bồi thường”.“Tôi chỉ cho ông mười phút, ông hiểu không?”“Anh Mã! Ông Mã chẳng phải là chú Ba của anh sao? Sao thằng ranh này lại quen được, lại còn dám cho ông Mã thời gian mười phút nữa?”, một tên đàn em không hiểu hỏi.“Thằng ngu! Mày không nhìn ra thằng rác rưởi kia đang giả bộ sao? Nếu nó thật sự dám nói với ông Mã như thế thì liệu nó có phải lái con xe BMW đểu kia không?”, có một tên đàn em khác nói với vẻ khinh bỉ.Mã Tại Long cũng cười lạnh nhìn Trương Trần. Gã không dám nói là quen hết tất cả các phú nhị đại nổi tiếng ở Hoài Bắc nhưng ít nhiều cũng nghe nói cả rồi. Nhưng kiểu người như Trương Trần thì gã chưa từng gặp.Gã cười lạnh một tiếng, khoanh tay trước ngực nhìn Trương Trần, nói: “Thằng ranh! Mày cũng to gan đấy, dám gọi điện cho chú Ba ở trước mặt tao. Không cần biết đúng sai thế nào nhưng tao khâm phục dũng khí của mày. Nếu mười phút sau mà tao không nhìn thấy mười triệu tệ thì nửa đời còn lại của mày sẽ phải nằm trong viện đấy”.Lúc này, lại tiếng phanh xe gấp vang lên. Mọi người cùng nhìn lại thì chỉ thấy trên xe có một nhóm người bước xuống rồi nhanh chóng đi về phía này.Người đàn ông cầm đầu nói có chút sốt sắng: “Mã Tại Long, cậu làm cái gì vậy? Có chuyện gấp gì mà không để đua nốt vòng cuối rồi hãy nói?”“Ha ha! Gặp phải một nhân vật dám bắt chú Ba của em trong mười phút phải đến đây ngay. Em muốn xem thử xem đây là vị thần thông quảng đại như nào?”, Mã Tại Long khế nói. Gã nói năng với tên cầm đầu kia có chút khách khí, hiển nhiên là thân phận của đối phương không hề tầm thường.“Ố? Có cả nhân vật như này sao?”, người đàn ông đó tò mò đi lên trước, quan sát Trương Trần một cái rồi hỏi: “Là hắn ta sao?”“Anh Mãnh! Hắn ta chỉ là tên lang băm thôi, làm gì có quen được nhân vật lớn nào?”, lúc này tiếng cười lớn truyền lại.Trương Trần cảm thấy giọng nói có chút quen thuộc nên anh cũng đưa mắt lại nhìn. Không ngờ người đó là Đoàn Tân Nguyên và đám bạn học của Tôn Mỹ Hân.Cái tên được gọi là anh Mãnh kia giật mình, sau đó bật cười nhìn Trương Trần và Mã Tại Long. Lúc này Mã Tại Long cũng khẽ cười mà không để ý gì. Gã căn bản không nghĩ rằng Trương Trần quen chú Ba của mình và coi những lời anh nói trước đó là gió thoảng bên tai.

“Thăng nhóc, mày có biết anh Mã của chúng tao là ai không? Nói ra thì chắc mày sẽ sợ chết khiếp thôi, biết điều thì tốt nhất hãy quỳ xuống cầu xin đi”.

“Đúng vậy! Nhà họ Mã ở Hoài Bắc mày có biết không? Anh Mã Tại Long chính là người của nhà họ Mã, tao thấy mày đúng là chán sống rồi”.

Có Mã Tại Long chống lưng ở đây nên đám người này cũng hống hách hơn. Bọn chúng khinh bỉ nhìn Trương Trần rồi mảng nhiếc.

“Tao cũng không làm khó mày nữa. Nhưng mày đã đánh người của tao, tiền viện phí này mày nhất định phải tính đầy đủ. Lấy ra mười triệu tệ rồi mày có thể cút được rồi. Nếu không thì đừng trách tao ra tay độc ác”, Mã Tại Long lớn tiếng nói.

Trương Trần nheo hai mắt, đột nhiên bật cười. Thật sự anh không qua lại với nhà họ Mã một thời gian rồi.

Từ lần trước thăng được nhà họ Mã ở tòa án, Mã Tam Phong cũng mất tăm mất tích sau đó luôn.

“Mày chắc chản là đòi mười triệu không?”, Trương Trần cười hỏi.

“Tao không muốn nói lần hai, mày nghe không hiểu sao?”, Mã Tại Long sầm mặt lại, chau mày hỏi.

“Vậy thì được”, Trương Trần lấy điện thoại ra, gọi trực tiếp cho Mã Tam Phong, nói: “Mã Tam Phong! Ở đây có người của nhà họ Mã các ông, họ đòi tôi mười triệu tệ tiền bồi thường”.

“Tôi chỉ cho ông mười phút, ông hiểu không?”

“Anh Mã! Ông Mã chẳng phải là chú Ba của anh sao? Sao thằng ranh này lại quen được, lại còn dám cho ông Mã thời gian mười phút nữa?”, một tên đàn em không hiểu hỏi.

“Thằng ngu! Mày không nhìn ra thằng rác rưởi kia đang giả bộ sao? Nếu nó thật sự dám nói với ông Mã như thế thì liệu nó có phải lái con xe BMW đểu kia không?”, có một tên đàn em khác nói với vẻ khinh bỉ.

Mã Tại Long cũng cười lạnh nhìn Trương Trần. Gã không dám nói là quen hết tất cả các phú nhị đại nổi tiếng ở Hoài Bắc nhưng ít nhiều cũng nghe nói cả rồi. Nhưng kiểu người như Trương Trần thì gã chưa từng gặp.

Gã cười lạnh một tiếng, khoanh tay trước ngực nhìn Trương Trần, nói: “Thằng ranh! Mày cũng to gan đấy, dám gọi điện cho chú Ba ở trước mặt tao. Không cần biết đúng sai thế nào nhưng tao khâm phục dũng khí của mày. Nếu mười phút sau mà tao không nhìn thấy mười triệu tệ thì nửa đời còn lại của mày sẽ phải nằm trong viện đấy”.

Lúc này, lại tiếng phanh xe gấp vang lên. Mọi người cùng nhìn lại thì chỉ thấy trên xe có một nhóm người bước xuống rồi nhanh chóng đi về phía này.

Người đàn ông cầm đầu nói có chút sốt sắng: “Mã Tại Long, cậu làm cái gì vậy? Có chuyện gấp gì mà không để đua nốt vòng cuối rồi hãy nói?”

“Ha ha! Gặp phải một nhân vật dám bắt chú Ba của em trong mười phút phải đến đây ngay. Em muốn xem thử xem đây là vị thần thông quảng đại như nào?”, Mã Tại Long khế nói. Gã nói năng với tên cầm đầu kia có chút khách khí, hiển nhiên là thân phận của đối phương không hề tầm thường.

“Ố? Có cả nhân vật như này sao?”, người đàn ông đó tò mò đi lên trước, quan sát Trương Trần một cái rồi hỏi: “Là hắn ta sao?”

“Anh Mãnh! Hắn ta chỉ là tên lang băm thôi, làm gì có quen được nhân vật lớn nào?”, lúc này tiếng cười lớn truyền lại.

Trương Trần cảm thấy giọng nói có chút quen thuộc nên anh cũng đưa mắt lại nhìn. Không ngờ người đó là Đoàn Tân Nguyên và đám bạn học của Tôn Mỹ Hân.

Cái tên được gọi là anh Mãnh kia giật mình, sau đó bật cười nhìn Trương Trần và Mã Tại Long. Lúc này Mã Tại Long cũng khẽ cười mà không để ý gì. Gã căn bản không nghĩ rằng Trương Trần quen chú Ba của mình và coi những lời anh nói trước đó là gió thoảng bên tai.

Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực PhẩmTác giả: Tiểu LongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThủ đô vào tháng Chín vẫn còn khá nóng bức, từng cơn gió nhẹ thổi qua khiến hai cánh cửa rách nát trong khu nhà tồi tàn này kêu ken két! Trương Trần ôm một hũ tro cốt trong lòng, quỳ trong khu nhà, đôi mắt tràn ngập suy sụp và phẫn nộ. “Mẹ, con trai Trương Trần bất hiếu tới thăm mẹ đây!” “Mẹ, thời gian trôi nhanh quá, ba năm chớp mắt đã qua rồi! Ba năm nay, một mình mẹ cô quạnh lẻ loi ở chỗ này, chắc hẳn rất cô đơn! Mẹ, con trai bất hiếu tới tạ tội với mẹ đây!” Nói rồi, Trương Trần dập đầu ba cái thật mạnh với hũ tro cốt. Mọi thứ xảy ra ba năm trước vẫn còn hằn sâu trong đầu anh như mới ngày hôm qua thôi. Ba năm trước, nội bộ nhà họ Trương tại thủ đô xảy ra biến cố lớn, mẹ của anh bị đối thủ nhắm tới với thủ đoạn rất độc ác. Mà những lời mẹ nói trước lúc lâm chung, đến nay Trương Trần vẫn nhớ rõ. “Trần Nhi, nhà họ Trương thế lực quá lớn, con không địch nổi đâu. Hứa với mẹ, đừng tìm cách báo thù cho mẹ! Mẹ chỉ cần con yên ổn sống tiếp, như thế mẹ mới thấy yên lòng!” “Sau khi mẹ đi, con… “Thăng nhóc, mày có biết anh Mã của chúng tao là ai không? Nói ra thì chắc mày sẽ sợ chết khiếp thôi, biết điều thì tốt nhất hãy quỳ xuống cầu xin đi”.“Đúng vậy! Nhà họ Mã ở Hoài Bắc mày có biết không? Anh Mã Tại Long chính là người của nhà họ Mã, tao thấy mày đúng là chán sống rồi”.Có Mã Tại Long chống lưng ở đây nên đám người này cũng hống hách hơn. Bọn chúng khinh bỉ nhìn Trương Trần rồi mảng nhiếc.“Tao cũng không làm khó mày nữa. Nhưng mày đã đánh người của tao, tiền viện phí này mày nhất định phải tính đầy đủ. Lấy ra mười triệu tệ rồi mày có thể cút được rồi. Nếu không thì đừng trách tao ra tay độc ác”, Mã Tại Long lớn tiếng nói.Trương Trần nheo hai mắt, đột nhiên bật cười. Thật sự anh không qua lại với nhà họ Mã một thời gian rồi.Từ lần trước thăng được nhà họ Mã ở tòa án, Mã Tam Phong cũng mất tăm mất tích sau đó luôn.“Mày chắc chản là đòi mười triệu không?”, Trương Trần cười hỏi.“Tao không muốn nói lần hai, mày nghe không hiểu sao?”, Mã Tại Long sầm mặt lại, chau mày hỏi.“Vậy thì được”, Trương Trần lấy điện thoại ra, gọi trực tiếp cho Mã Tam Phong, nói: “Mã Tam Phong! Ở đây có người của nhà họ Mã các ông, họ đòi tôi mười triệu tệ tiền bồi thường”.“Tôi chỉ cho ông mười phút, ông hiểu không?”“Anh Mã! Ông Mã chẳng phải là chú Ba của anh sao? Sao thằng ranh này lại quen được, lại còn dám cho ông Mã thời gian mười phút nữa?”, một tên đàn em không hiểu hỏi.“Thằng ngu! Mày không nhìn ra thằng rác rưởi kia đang giả bộ sao? Nếu nó thật sự dám nói với ông Mã như thế thì liệu nó có phải lái con xe BMW đểu kia không?”, có một tên đàn em khác nói với vẻ khinh bỉ.Mã Tại Long cũng cười lạnh nhìn Trương Trần. Gã không dám nói là quen hết tất cả các phú nhị đại nổi tiếng ở Hoài Bắc nhưng ít nhiều cũng nghe nói cả rồi. Nhưng kiểu người như Trương Trần thì gã chưa từng gặp.Gã cười lạnh một tiếng, khoanh tay trước ngực nhìn Trương Trần, nói: “Thằng ranh! Mày cũng to gan đấy, dám gọi điện cho chú Ba ở trước mặt tao. Không cần biết đúng sai thế nào nhưng tao khâm phục dũng khí của mày. Nếu mười phút sau mà tao không nhìn thấy mười triệu tệ thì nửa đời còn lại của mày sẽ phải nằm trong viện đấy”.Lúc này, lại tiếng phanh xe gấp vang lên. Mọi người cùng nhìn lại thì chỉ thấy trên xe có một nhóm người bước xuống rồi nhanh chóng đi về phía này.Người đàn ông cầm đầu nói có chút sốt sắng: “Mã Tại Long, cậu làm cái gì vậy? Có chuyện gấp gì mà không để đua nốt vòng cuối rồi hãy nói?”“Ha ha! Gặp phải một nhân vật dám bắt chú Ba của em trong mười phút phải đến đây ngay. Em muốn xem thử xem đây là vị thần thông quảng đại như nào?”, Mã Tại Long khế nói. Gã nói năng với tên cầm đầu kia có chút khách khí, hiển nhiên là thân phận của đối phương không hề tầm thường.“Ố? Có cả nhân vật như này sao?”, người đàn ông đó tò mò đi lên trước, quan sát Trương Trần một cái rồi hỏi: “Là hắn ta sao?”“Anh Mãnh! Hắn ta chỉ là tên lang băm thôi, làm gì có quen được nhân vật lớn nào?”, lúc này tiếng cười lớn truyền lại.Trương Trần cảm thấy giọng nói có chút quen thuộc nên anh cũng đưa mắt lại nhìn. Không ngờ người đó là Đoàn Tân Nguyên và đám bạn học của Tôn Mỹ Hân.Cái tên được gọi là anh Mãnh kia giật mình, sau đó bật cười nhìn Trương Trần và Mã Tại Long. Lúc này Mã Tại Long cũng khẽ cười mà không để ý gì. Gã căn bản không nghĩ rằng Trương Trần quen chú Ba của mình và coi những lời anh nói trước đó là gió thoảng bên tai.

Chương 274: C274: Có cả nhân vật như này sao