Thủ đô vào tháng Chín vẫn còn khá nóng bức, từng cơn gió nhẹ thổi qua khiến hai cánh cửa rách nát trong khu nhà tồi tàn này kêu ken két! Trương Trần ôm một hũ tro cốt trong lòng, quỳ trong khu nhà, đôi mắt tràn ngập suy sụp và phẫn nộ. “Mẹ, con trai Trương Trần bất hiếu tới thăm mẹ đây!” “Mẹ, thời gian trôi nhanh quá, ba năm chớp mắt đã qua rồi! Ba năm nay, một mình mẹ cô quạnh lẻ loi ở chỗ này, chắc hẳn rất cô đơn! Mẹ, con trai bất hiếu tới tạ tội với mẹ đây!” Nói rồi, Trương Trần dập đầu ba cái thật mạnh với hũ tro cốt. Mọi thứ xảy ra ba năm trước vẫn còn hằn sâu trong đầu anh như mới ngày hôm qua thôi. Ba năm trước, nội bộ nhà họ Trương tại thủ đô xảy ra biến cố lớn, mẹ của anh bị đối thủ nhắm tới với thủ đoạn rất độc ác. Mà những lời mẹ nói trước lúc lâm chung, đến nay Trương Trần vẫn nhớ rõ. “Trần Nhi, nhà họ Trương thế lực quá lớn, con không địch nổi đâu. Hứa với mẹ, đừng tìm cách báo thù cho mẹ! Mẹ chỉ cần con yên ổn sống tiếp, như thế mẹ mới thấy yên lòng!” “Sau khi mẹ đi, con…
Chương 286: C286: Anh ngốc thật hay vờ ngốc vậy
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực PhẩmTác giả: Tiểu LongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThủ đô vào tháng Chín vẫn còn khá nóng bức, từng cơn gió nhẹ thổi qua khiến hai cánh cửa rách nát trong khu nhà tồi tàn này kêu ken két! Trương Trần ôm một hũ tro cốt trong lòng, quỳ trong khu nhà, đôi mắt tràn ngập suy sụp và phẫn nộ. “Mẹ, con trai Trương Trần bất hiếu tới thăm mẹ đây!” “Mẹ, thời gian trôi nhanh quá, ba năm chớp mắt đã qua rồi! Ba năm nay, một mình mẹ cô quạnh lẻ loi ở chỗ này, chắc hẳn rất cô đơn! Mẹ, con trai bất hiếu tới tạ tội với mẹ đây!” Nói rồi, Trương Trần dập đầu ba cái thật mạnh với hũ tro cốt. Mọi thứ xảy ra ba năm trước vẫn còn hằn sâu trong đầu anh như mới ngày hôm qua thôi. Ba năm trước, nội bộ nhà họ Trương tại thủ đô xảy ra biến cố lớn, mẹ của anh bị đối thủ nhắm tới với thủ đoạn rất độc ác. Mà những lời mẹ nói trước lúc lâm chung, đến nay Trương Trần vẫn nhớ rõ. “Trần Nhi, nhà họ Trương thế lực quá lớn, con không địch nổi đâu. Hứa với mẹ, đừng tìm cách báo thù cho mẹ! Mẹ chỉ cần con yên ổn sống tiếp, như thế mẹ mới thấy yên lòng!” “Sau khi mẹ đi, con… Những người xung quanh lần này cũng dỏng tai lên để nghe. Họ đã quá quen với việc dùng tiền đuổi người như này rồi. Dù sao thì chuyện này bọn họ cũng làm không ít lần nhưng kiểu ăn bám vợ thì bọn họ cũng rất có hứng thú nghe.Người đàn ông trung niên cũng cười lạnh một tiếng, khinh bỉ nói: “Thằng nhóc! Những đồ ở đây khởi điểm đều là chục triệu tệ, đừng chỉ giỏi võ mồm như thế”.“Được rồi, tao không có hứng nghe mày nhiều lời nữa. Này cô, đồ cô cũng bọc lại rồi, bảo đám này cút đi thì tôi sẽ lập tức trả tiền, nếu không thì tiệm đá quý không chỉ có cái này đâu, tiền của tôi không tiêu linh tinh”.Lần này nữ nhân viên thật sự sốt sắng, đúng như lời người đàn ông trung niên nói, nói đúng ra thì tiệm đá quý Đại Đồng không phải chỉ có mỗi cái ở thành phố Trường Minh này.“Thưa cô, thưa cô, nếu hai người mua thì hãy lấy tiền ra, nếu không mua thì mong hai người đừng làm ảnh hưởng đến công việc của tôi”, nữ nhân viên nói xong thì tay đã mở cửa tiệm, ý tứ rất rõ ràng: “Cửa đã mở cho các người rồi, chúng tôi không tiễn”.“Đây là thái độ phục vụ của các người sao?”, Trương Trần nói có chút không vui.Nữ nhân viên có chút khó xử nhưng cũng không nói gì nhiều. Trên đời này, người có tiền thì sẽ có đặc quyền, có trách chỉ trách Trương Trần không có tiền mà chọc vào người ta.Ánh mắt của Trương Trần rời khỏi nhân viên này mà nhìn sang nữ nhân viên mặc áo vàng, cười nói: “Cô ơi, cô đến giới thiệu giúp tôi một chút được không?”“Dạ? Được, được ạ”, nữ nhân viên mặc áo vàng cúi đầu đi đến trước mặt Trương Trần, có chút ngại ngùng lấy ra một đơn nhỏ, đỏ mặt nói: “Đây... Đây là tác phẩm của nghệ nhân nổi danh toàn quốc, giá trị cũng tốt ạ”.“Đây là di vật của thời Đường, không chỉ là đá quý mà còn là đồ cổ nữa ạ..”. Ngôn Tình Tổng TàiTrương Trần bất lực lắc đầu, người con gái mặc áo vàng vừa nhìn đã biết là người mới. Anh trực tiếp nói: “Cô giới thiệu cho tôi đồ đắt nhất ở đây đi”.“A Linh! Quay về vị trí làm việc của cô đi”, nữ nhân viên ban nãy lạnh lùng nói.“Chị Lan Lan! Em..”, cô gái tên là A Linh thoạt nhìn có chút sợ hãi.“Kệ cô ta, cô cứ nói đồ tốt nhất đi”, Trương Trần bình tĩnh nói.“Đồ tốt nhất của tiệm chúng tôi đây ạ, nhưng cái đó rất đắt, thông thường không có ai mua ạ”, A Linh nhỏ giọng nói: “Hơn nữa cái này chúng tôi không quyết được, phải giám đốc mới được ạ”.“Vậy thì đi gọi giám đốc của cô đến đây”, Trương Trần nói tiếp.“Ha ha! Thăng nhóc này chọc tôi cười chết mất, đồ ở đây không mua được mà còn hỏi đồ đắt nhất”, người đàn ông trung niên cười lớn, ôm Lưu San rồi nói với nhân viên: “Cô nghe lời hẳn đi, đi gọi giám đốc đến, tôi xem hẳn ta mua đắt nhất kiểu gì”.Lưu San cũng gật đầu, Trương Trần đúng là tự tìm cái chết. Cô ta cũng vội phụ họa vào, nói: “Đúng thế, khách hàng lớn như này các cô không được bỏ lỡ đâu đấy”.A Linh ngẩng đầu lên nhìn Trương Trần, TrươngTrần cũng gật đầu, nghiêm túc nói: “Đi đi”.A Linh gật đầu, chạy đi ra phía sau. Lúc này, mọi người xung quanh càng lúc càng nhiều, họ nhìn Trương Trần với vẻ bỡn cợt.“Nghe nói tên này là tên ăn bám, lấy tiền của vợ ra ngoài bao gái, mấu chốt là vợ hăn cũng không có nhiều tiền”.“Anh ngốc thật hay vờ ngốc vậy, chắc chẳn có lý do gì, nếu không thì cô em đãy đà kia chịu làm tiểu tam của hắn đấy?”
Những người xung quanh lần này cũng dỏng tai lên để nghe. Họ đã quá quen với việc dùng tiền đuổi người như này rồi. Dù sao thì chuyện này bọn họ cũng làm không ít lần nhưng kiểu ăn bám vợ thì bọn họ cũng rất có hứng thú nghe.
Người đàn ông trung niên cũng cười lạnh một tiếng, khinh bỉ nói: “Thằng nhóc! Những đồ ở đây khởi điểm đều là chục triệu tệ, đừng chỉ giỏi võ mồm như thế”.
“Được rồi, tao không có hứng nghe mày nhiều lời nữa. Này cô, đồ cô cũng bọc lại rồi, bảo đám này cút đi thì tôi sẽ lập tức trả tiền, nếu không thì tiệm đá quý không chỉ có cái này đâu, tiền của tôi không tiêu linh tinh”.
Lần này nữ nhân viên thật sự sốt sắng, đúng như lời người đàn ông trung niên nói, nói đúng ra thì tiệm đá quý Đại Đồng không phải chỉ có mỗi cái ở thành phố Trường Minh này.
“Thưa cô, thưa cô, nếu hai người mua thì hãy lấy tiền ra, nếu không mua thì mong hai người đừng làm ảnh hưởng đến công việc của tôi”, nữ nhân viên nói xong thì tay đã mở cửa tiệm, ý tứ rất rõ ràng: “Cửa đã mở cho các người rồi, chúng tôi không tiễn”.
“Đây là thái độ phục vụ của các người sao?”, Trương Trần nói có chút không vui.
Nữ nhân viên có chút khó xử nhưng cũng không nói gì nhiều. Trên đời này, người có tiền thì sẽ có đặc quyền, có trách chỉ trách Trương Trần không có tiền mà chọc vào người ta.
Ánh mắt của Trương Trần rời khỏi nhân viên này mà nhìn sang nữ nhân viên mặc áo vàng, cười nói: “Cô ơi, cô đến giới thiệu giúp tôi một chút được không?”
“Dạ? Được, được ạ”, nữ nhân viên mặc áo vàng cúi đầu đi đến trước mặt Trương Trần, có chút ngại ngùng lấy ra một đơn nhỏ, đỏ mặt nói: “Đây... Đây là tác phẩm của nghệ nhân nổi danh toàn quốc, giá trị cũng tốt ạ”.
“Đây là di vật của thời Đường, không chỉ là đá quý mà còn là đồ cổ nữa ạ..”. Ngôn Tình Tổng Tài
Trương Trần bất lực lắc đầu, người con gái mặc áo vàng vừa nhìn đã biết là người mới. Anh trực tiếp nói: “Cô giới thiệu cho tôi đồ đắt nhất ở đây đi”.
“A Linh! Quay về vị trí làm việc của cô đi”, nữ nhân viên ban nãy lạnh lùng nói.
“Chị Lan Lan! Em..”, cô gái tên là A Linh thoạt nhìn có chút sợ hãi.
“Kệ cô ta, cô cứ nói đồ tốt nhất đi”, Trương Trần bình tĩnh nói.
“Đồ tốt nhất của tiệm chúng tôi đây ạ, nhưng cái đó rất đắt, thông thường không có ai mua ạ”, A Linh nhỏ giọng nói: “Hơn nữa cái này chúng tôi không quyết được, phải giám đốc mới được ạ”.
“Vậy thì đi gọi giám đốc của cô đến đây”, Trương Trần nói tiếp.
“Ha ha! Thăng nhóc này chọc tôi cười chết mất, đồ ở đây không mua được mà còn hỏi đồ đắt nhất”, người đàn ông trung niên cười lớn, ôm Lưu San rồi nói với nhân viên: “Cô nghe lời hẳn đi, đi gọi giám đốc đến, tôi xem hẳn ta mua đắt nhất kiểu gì”.
Lưu San cũng gật đầu, Trương Trần đúng là tự tìm cái chết. Cô ta cũng vội phụ họa vào, nói: “Đúng thế, khách hàng lớn như này các cô không được bỏ lỡ đâu đấy”.
A Linh ngẩng đầu lên nhìn Trương Trần, Trương
Trần cũng gật đầu, nghiêm túc nói: “Đi đi”.
A Linh gật đầu, chạy đi ra phía sau. Lúc này, mọi người xung quanh càng lúc càng nhiều, họ nhìn Trương Trần với vẻ bỡn cợt.
“Nghe nói tên này là tên ăn bám, lấy tiền của vợ ra ngoài bao gái, mấu chốt là vợ hăn cũng không có nhiều tiền”.
“Anh ngốc thật hay vờ ngốc vậy, chắc chẳn có lý do gì, nếu không thì cô em đãy đà kia chịu làm tiểu tam của hắn đấy?”
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực PhẩmTác giả: Tiểu LongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThủ đô vào tháng Chín vẫn còn khá nóng bức, từng cơn gió nhẹ thổi qua khiến hai cánh cửa rách nát trong khu nhà tồi tàn này kêu ken két! Trương Trần ôm một hũ tro cốt trong lòng, quỳ trong khu nhà, đôi mắt tràn ngập suy sụp và phẫn nộ. “Mẹ, con trai Trương Trần bất hiếu tới thăm mẹ đây!” “Mẹ, thời gian trôi nhanh quá, ba năm chớp mắt đã qua rồi! Ba năm nay, một mình mẹ cô quạnh lẻ loi ở chỗ này, chắc hẳn rất cô đơn! Mẹ, con trai bất hiếu tới tạ tội với mẹ đây!” Nói rồi, Trương Trần dập đầu ba cái thật mạnh với hũ tro cốt. Mọi thứ xảy ra ba năm trước vẫn còn hằn sâu trong đầu anh như mới ngày hôm qua thôi. Ba năm trước, nội bộ nhà họ Trương tại thủ đô xảy ra biến cố lớn, mẹ của anh bị đối thủ nhắm tới với thủ đoạn rất độc ác. Mà những lời mẹ nói trước lúc lâm chung, đến nay Trương Trần vẫn nhớ rõ. “Trần Nhi, nhà họ Trương thế lực quá lớn, con không địch nổi đâu. Hứa với mẹ, đừng tìm cách báo thù cho mẹ! Mẹ chỉ cần con yên ổn sống tiếp, như thế mẹ mới thấy yên lòng!” “Sau khi mẹ đi, con… Những người xung quanh lần này cũng dỏng tai lên để nghe. Họ đã quá quen với việc dùng tiền đuổi người như này rồi. Dù sao thì chuyện này bọn họ cũng làm không ít lần nhưng kiểu ăn bám vợ thì bọn họ cũng rất có hứng thú nghe.Người đàn ông trung niên cũng cười lạnh một tiếng, khinh bỉ nói: “Thằng nhóc! Những đồ ở đây khởi điểm đều là chục triệu tệ, đừng chỉ giỏi võ mồm như thế”.“Được rồi, tao không có hứng nghe mày nhiều lời nữa. Này cô, đồ cô cũng bọc lại rồi, bảo đám này cút đi thì tôi sẽ lập tức trả tiền, nếu không thì tiệm đá quý không chỉ có cái này đâu, tiền của tôi không tiêu linh tinh”.Lần này nữ nhân viên thật sự sốt sắng, đúng như lời người đàn ông trung niên nói, nói đúng ra thì tiệm đá quý Đại Đồng không phải chỉ có mỗi cái ở thành phố Trường Minh này.“Thưa cô, thưa cô, nếu hai người mua thì hãy lấy tiền ra, nếu không mua thì mong hai người đừng làm ảnh hưởng đến công việc của tôi”, nữ nhân viên nói xong thì tay đã mở cửa tiệm, ý tứ rất rõ ràng: “Cửa đã mở cho các người rồi, chúng tôi không tiễn”.“Đây là thái độ phục vụ của các người sao?”, Trương Trần nói có chút không vui.Nữ nhân viên có chút khó xử nhưng cũng không nói gì nhiều. Trên đời này, người có tiền thì sẽ có đặc quyền, có trách chỉ trách Trương Trần không có tiền mà chọc vào người ta.Ánh mắt của Trương Trần rời khỏi nhân viên này mà nhìn sang nữ nhân viên mặc áo vàng, cười nói: “Cô ơi, cô đến giới thiệu giúp tôi một chút được không?”“Dạ? Được, được ạ”, nữ nhân viên mặc áo vàng cúi đầu đi đến trước mặt Trương Trần, có chút ngại ngùng lấy ra một đơn nhỏ, đỏ mặt nói: “Đây... Đây là tác phẩm của nghệ nhân nổi danh toàn quốc, giá trị cũng tốt ạ”.“Đây là di vật của thời Đường, không chỉ là đá quý mà còn là đồ cổ nữa ạ..”. Ngôn Tình Tổng TàiTrương Trần bất lực lắc đầu, người con gái mặc áo vàng vừa nhìn đã biết là người mới. Anh trực tiếp nói: “Cô giới thiệu cho tôi đồ đắt nhất ở đây đi”.“A Linh! Quay về vị trí làm việc của cô đi”, nữ nhân viên ban nãy lạnh lùng nói.“Chị Lan Lan! Em..”, cô gái tên là A Linh thoạt nhìn có chút sợ hãi.“Kệ cô ta, cô cứ nói đồ tốt nhất đi”, Trương Trần bình tĩnh nói.“Đồ tốt nhất của tiệm chúng tôi đây ạ, nhưng cái đó rất đắt, thông thường không có ai mua ạ”, A Linh nhỏ giọng nói: “Hơn nữa cái này chúng tôi không quyết được, phải giám đốc mới được ạ”.“Vậy thì đi gọi giám đốc của cô đến đây”, Trương Trần nói tiếp.“Ha ha! Thăng nhóc này chọc tôi cười chết mất, đồ ở đây không mua được mà còn hỏi đồ đắt nhất”, người đàn ông trung niên cười lớn, ôm Lưu San rồi nói với nhân viên: “Cô nghe lời hẳn đi, đi gọi giám đốc đến, tôi xem hẳn ta mua đắt nhất kiểu gì”.Lưu San cũng gật đầu, Trương Trần đúng là tự tìm cái chết. Cô ta cũng vội phụ họa vào, nói: “Đúng thế, khách hàng lớn như này các cô không được bỏ lỡ đâu đấy”.A Linh ngẩng đầu lên nhìn Trương Trần, TrươngTrần cũng gật đầu, nghiêm túc nói: “Đi đi”.A Linh gật đầu, chạy đi ra phía sau. Lúc này, mọi người xung quanh càng lúc càng nhiều, họ nhìn Trương Trần với vẻ bỡn cợt.“Nghe nói tên này là tên ăn bám, lấy tiền của vợ ra ngoài bao gái, mấu chốt là vợ hăn cũng không có nhiều tiền”.“Anh ngốc thật hay vờ ngốc vậy, chắc chẳn có lý do gì, nếu không thì cô em đãy đà kia chịu làm tiểu tam của hắn đấy?”