Tác giả:

Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…

Chương 173: Có Phải Con Được Nhặt Về Không

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Ai cho cô nấu ăn thế? Không phải là đã bảo cô ở nhà nghỉ ngơi tử tế sao?" Vốn dĩ Tô Lạc Ly còn vui mừng hí hửng chuẩn bị giới thiệu món ăn cô nấu hôm nay cho Ôn Khanh Mộ, thế nhưng giờ, trở nên im ng! "Ờ thì...Tôi chỉ là..." "Chỉ là cái gì? Nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi cho tốt, cậy mạnh cái gì? Coi lời của tôi như gió thổi ngang tai có phải không? Tôi thấy cô là thèm đòn!" "Tôi...chỉ nấu đồ ăn thôi, chuẩn bị các thứ đều do dì Phương làm, không tin anh hỏi dì Phương xem?" Giọng nói của Tô Lạc Ly bỗng dịu đi. "Đúng vậy, đúng vậy, ông chủ, rửa rau thái rau gì đó đều là do tôi làm, phu nhân chỉ cảm thấy khoảng thời gian này ông chủ vất vả quá, vì thế muốn tự mình vào bếp nấu vài món ngon cho cậu, phu nhân chỉ đứng bếp mà thôi, không mệt đâu." Nghe đến đâu, sắc mặt Ôn Khanh Mộ cũng coi như dịu hơn một chút. Suy cho cùng, cô nấu ăn cũng là vì anh. "Thật sao?”"ừỪ" "Được rồi, sau này đừng nấu nữa, ăn cơm đi" Về Tô Lạc Ly còn đang điêu dưỡng thân thể, Ôn Khanh Mộ cũng không muốn trách mắng cô quá nhiều. Tô Lạc Ly lập tức ngồi xuống bên cạnh Ôn Khanh Mộ. "Không phải anh thích đồ ăn hơi thanh đạm sao? Tôi đã thay đổi một chút, anh mau nếm thử xem, có ngon hay không?" Nói rồi, Tô Lạc Ly liền gắp thức ăn cho Ôn Khanh Mộ. Dì Phương thấy thế, liên vội vàng khua tay với Tô Lạc Ly, nhất định không được gắp đồ ăn! Ôn Khanh Mộ rất ghét việc có tiếp xúc cơ thể với người khác, cho dù là giáp tiếp tiếp xúc cũng không được! Đặc biệt là cái này còn là thứ ăn vào miệng. Tô Lạc Ly không hiểu dì Phương khua tay là có ÿ gì. Chỉ thấy Ôn Khanh Mộ trực tiếp cầm đũa ăn thức ăn mà Tô Lạc Ly gắp cho, dì Phương nhìn mà trợn mắt há miệng. "Ngon không? Lâu lắm rồi tôi không nấu ăn, cảm thấy hình như tay nghề thụt lùi rồi " "Ngon, y hệt như lúc trước”"Vậy sao?" Nghe thấy anh khen ngợi, Tô Lạc Ly liên cười rạng rỡ: "Vậy anh ăn nhiều một chút”"ừỪ" Bữa cơm này cực kỳ ấm áp, hai người ở bên nhau cực kỷ hòa hợp. Dì Phương cũng dần dần yên tâm, nếu như chuyện sảy thai lần này có thể cải thiện giữa hai người, như vậy cũng không hẳn không phải là một chuyện tốt! Ôn Khanh Mộ thấy Tô Lạc Ly ở nhà quả thật là buôn chán, cũng không ngăn cô nấu ăn nữa, thể nhưng, anh cũng ước hẹn trước với cô, việc chuẩn bị phiền phức đều do dì Phương và Lê Hoa làm, cô chỉ phụ trách đứng bếp là được. Khoảng thời gian này, căn bản mỗi ngày Tô Lạc Ly đều nấu cho Ôn Khanh Mộ ăn, cũng học hỏi một chút từ dì Phương, tay nghê nấu ăn tiến bộ không ít.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Ai cho cô nấu ăn thế? Không phải là đã bảo cô ở nhà nghỉ ngơi tử tế sao?" Vốn dĩ Tô Lạc Ly còn vui mừng hí hửng chuẩn bị giới thiệu món ăn cô nấu hôm nay cho Ôn Khanh Mộ, thế nhưng giờ, trở nên im ng! "Ờ thì...

Tôi chỉ là..." "Chỉ là cái gì? Nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi cho tốt, cậy mạnh cái gì? Coi lời của tôi như gió thổi ngang tai có phải không? Tôi thấy cô là thèm đòn!" "Tôi...

chỉ nấu đồ ăn thôi, chuẩn bị các thứ đều do dì Phương làm, không tin anh hỏi dì Phương xem?" Giọng nói của Tô Lạc Ly bỗng dịu đi. "Đúng vậy, đúng vậy, ông chủ, rửa rau thái rau gì đó đều là do tôi làm, phu nhân chỉ cảm thấy khoảng thời gian này ông chủ vất vả quá, vì thế muốn tự mình vào bếp nấu vài món ngon cho cậu, phu nhân chỉ đứng bếp mà thôi, không mệt đâu." Nghe đến đâu, sắc mặt Ôn Khanh Mộ cũng coi như dịu hơn một chút. Suy cho cùng, cô nấu ăn cũng là vì anh. "Thật sao?”

"ừỪ" "Được rồi, sau này đừng nấu nữa, ăn cơm đi" Về Tô Lạc Ly còn đang điêu dưỡng thân thể, Ôn Khanh Mộ cũng không muốn trách mắng cô quá nhiều. Tô Lạc Ly lập tức ngồi xuống bên cạnh Ôn Khanh Mộ. "Không phải anh thích đồ ăn hơi thanh đạm sao? Tôi đã thay đổi một chút, anh mau nếm thử xem, có ngon hay không?" Nói rồi, Tô Lạc Ly liền gắp thức ăn cho Ôn Khanh Mộ. Dì Phương thấy thế, liên vội vàng khua tay với Tô Lạc Ly, nhất định không được gắp đồ ăn! Ôn Khanh Mộ rất ghét việc có tiếp xúc cơ thể với người khác, cho dù là giáp tiếp tiếp xúc cũng không được! Đặc biệt là cái này còn là thứ ăn vào miệng. Tô Lạc Ly không hiểu dì Phương khua tay là có ÿ gì. Chỉ thấy Ôn Khanh Mộ trực tiếp cầm đũa ăn thức ăn mà Tô Lạc Ly gắp cho, dì Phương nhìn mà trợn mắt há miệng. "Ngon không? Lâu lắm rồi tôi không nấu ăn, cảm thấy hình như tay nghề thụt lùi rồi " "Ngon, y hệt như lúc trước”

"Vậy sao?" Nghe thấy anh khen ngợi, Tô Lạc Ly liên cười rạng rỡ: "Vậy anh ăn nhiều một chút”

"ừỪ" Bữa cơm này cực kỳ ấm áp, hai người ở bên nhau cực kỷ hòa hợp. Dì Phương cũng dần dần yên tâm, nếu như chuyện sảy thai lần này có thể cải thiện giữa hai người, như vậy cũng không hẳn không phải là một chuyện tốt! Ôn Khanh Mộ thấy Tô Lạc Ly ở nhà quả thật là buôn chán, cũng không ngăn cô nấu ăn nữa, thể nhưng, anh cũng ước hẹn trước với cô, việc chuẩn bị phiền phức đều do dì Phương và Lê Hoa làm, cô chỉ phụ trách đứng bếp là được. Khoảng thời gian này, căn bản mỗi ngày Tô Lạc Ly đều nấu cho Ôn Khanh Mộ ăn, cũng học hỏi một chút từ dì Phương, tay nghê nấu ăn tiến bộ không ít.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Ai cho cô nấu ăn thế? Không phải là đã bảo cô ở nhà nghỉ ngơi tử tế sao?" Vốn dĩ Tô Lạc Ly còn vui mừng hí hửng chuẩn bị giới thiệu món ăn cô nấu hôm nay cho Ôn Khanh Mộ, thế nhưng giờ, trở nên im ng! "Ờ thì...Tôi chỉ là..." "Chỉ là cái gì? Nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi cho tốt, cậy mạnh cái gì? Coi lời của tôi như gió thổi ngang tai có phải không? Tôi thấy cô là thèm đòn!" "Tôi...chỉ nấu đồ ăn thôi, chuẩn bị các thứ đều do dì Phương làm, không tin anh hỏi dì Phương xem?" Giọng nói của Tô Lạc Ly bỗng dịu đi. "Đúng vậy, đúng vậy, ông chủ, rửa rau thái rau gì đó đều là do tôi làm, phu nhân chỉ cảm thấy khoảng thời gian này ông chủ vất vả quá, vì thế muốn tự mình vào bếp nấu vài món ngon cho cậu, phu nhân chỉ đứng bếp mà thôi, không mệt đâu." Nghe đến đâu, sắc mặt Ôn Khanh Mộ cũng coi như dịu hơn một chút. Suy cho cùng, cô nấu ăn cũng là vì anh. "Thật sao?”"ừỪ" "Được rồi, sau này đừng nấu nữa, ăn cơm đi" Về Tô Lạc Ly còn đang điêu dưỡng thân thể, Ôn Khanh Mộ cũng không muốn trách mắng cô quá nhiều. Tô Lạc Ly lập tức ngồi xuống bên cạnh Ôn Khanh Mộ. "Không phải anh thích đồ ăn hơi thanh đạm sao? Tôi đã thay đổi một chút, anh mau nếm thử xem, có ngon hay không?" Nói rồi, Tô Lạc Ly liền gắp thức ăn cho Ôn Khanh Mộ. Dì Phương thấy thế, liên vội vàng khua tay với Tô Lạc Ly, nhất định không được gắp đồ ăn! Ôn Khanh Mộ rất ghét việc có tiếp xúc cơ thể với người khác, cho dù là giáp tiếp tiếp xúc cũng không được! Đặc biệt là cái này còn là thứ ăn vào miệng. Tô Lạc Ly không hiểu dì Phương khua tay là có ÿ gì. Chỉ thấy Ôn Khanh Mộ trực tiếp cầm đũa ăn thức ăn mà Tô Lạc Ly gắp cho, dì Phương nhìn mà trợn mắt há miệng. "Ngon không? Lâu lắm rồi tôi không nấu ăn, cảm thấy hình như tay nghề thụt lùi rồi " "Ngon, y hệt như lúc trước”"Vậy sao?" Nghe thấy anh khen ngợi, Tô Lạc Ly liên cười rạng rỡ: "Vậy anh ăn nhiều một chút”"ừỪ" Bữa cơm này cực kỳ ấm áp, hai người ở bên nhau cực kỷ hòa hợp. Dì Phương cũng dần dần yên tâm, nếu như chuyện sảy thai lần này có thể cải thiện giữa hai người, như vậy cũng không hẳn không phải là một chuyện tốt! Ôn Khanh Mộ thấy Tô Lạc Ly ở nhà quả thật là buôn chán, cũng không ngăn cô nấu ăn nữa, thể nhưng, anh cũng ước hẹn trước với cô, việc chuẩn bị phiền phức đều do dì Phương và Lê Hoa làm, cô chỉ phụ trách đứng bếp là được. Khoảng thời gian này, căn bản mỗi ngày Tô Lạc Ly đều nấu cho Ôn Khanh Mộ ăn, cũng học hỏi một chút từ dì Phương, tay nghê nấu ăn tiến bộ không ít.

Chương 173: Có Phải Con Được Nhặt Về Không