Tác giả:

Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…

Chương 222: Hiện trường nay quá kích thích

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Đừng động đậy lung tung!" Tô Lạc Ly kéo miếng vải trói mình vài cái, không kéo ra được! "Anh muốn làm gì? Mau thả tôi ra!" "Đừng động đậy lung tung, đã bảo em rồi, đừng động đậy lung tung!" Ôn Khanh Mộ trực tiếp kéo váy ngủ của Tô Lạc Ly lên, đồng thời nhẹ nhàng kéo quần lót cô xuống! Cả người cực kỳ xấu hổi Mặc dù đã thân mật với anh nhiều lần, nhưng bị lột đồ trần như nhộng như này, Tô Lạc Ly vẫn rất không tự nhiên, rất xấu hổi Tên đàn ông xấu xa này, lẽ nào lúc này còn muốn ngủ với cô? "Ôn Khanh Mộ, anh còn tính người không?" "Em nghĩ cái gì thế? Tôi chỉ muốn bôi thuốc cho em mà thôi! Tôi không làm thế này, em có thể ngoan ngoãn cởi đồ để tôi bôi thuốc cho em sao?" Tô Lạc Ly không biết làm sao.Vậy mà cô lại cho rằng...Mặt không khỏi càng đỏ hơn.Ôn Khanh Mộ liếc nhìn Tô Lạc Ly, thấy mặt cô cực kỳ đỏ."Tôi biết em rất yêu tôi, tôi cũng rất muốn làm tình với em, nhưng cũng phải chờ em khỏi đã rồi tính chứ?" Tô Lạc Ly lập tức vùi đầu xuống gối.Ôn Khanh Mộ nhẹ nhàng cầm bông lên, thấm thuốc nước, khẽ lau cho Tô Lạc Ly."A..."Đau à? Vậy tôi nhẹ tay một chút!" Tô Lạc Ly cảm nhận được rõ ràng, động tác tay của Ôn Khanh Mộ nhẹ hơn nhiều.Thuốc nước nhẹ lướt qua làn da cô, mặc dù hơi xót, nhưng cũng rất dễ chịu.Ba vết rất rõ ràng trên mông của Tô Lạc Ly.Ôn Khanh Mộ thật sự hối hận đến xanh ruột.Sau khi bôi xong thuốc cho Tô Lạc Ly, anh nhanh chóng tháo dây trói cô ra.Tô Lạc Ly đỡ thân người, ngồi dậy.Cô nhìn Ôn Khanh Mộ.Ôn Khanh Mộ liền nhìn cô, nhoẻn miệng cười, lộ ra hàm răng vừa đều vừa trắng.Nhưng thái độ của Tô Lạc Ly với Ôn Khanh Mộ vẫn không tốt, cô cẩn thận đứng dậy, đi về phía nhà vệ sinh."Có cần tôi giúp em không?" Tô Lạc Ly không thèm để ý, người đàn ông này có cần làm quá lên thế không? Cô bị thương ở mông, cũng không phải bị thương ở tay, đi rửa mặt mà thôi.Tô Lạc Ly đánh răng rửa mặt xong, đi ra khỏi nhà vệ sinh, liền nhìn thấy người đàn ông kia vẫn đứng ở cửa nhà vệ sinh, mặt mày tươi cười đón cô."Đi ăn sáng đi, tôi bảo bọn họ nấu cháo trứng muối thịt băm”Vừa nói, Ôn Khanh Mộ giơ tay lên, định vuốt tóc Tô Lạc Ly, cô trực tiếp hất tay anh ra, không thèm liếc nhìn anh, đi thẳng ra khỏi phòng ngủ.Ôn Khanh Mộ cũng không tức giận, lật đật chạy theo phía sau cô.Hai người cùng nhau đến phòng ăn.Dì Phương thấy hai người đi xuống cùng nhau, thâm nghĩ chắc là làm lành rồi, vội vàng gọi bọn họ vào ăn sáng.Tô Lạc Ly vừa ngồi xuống ghế, mông vừa chạm vào ghế liên bật lên như lò xo.Đau đớn kịch liệt truyên từ mông tới.Ôn Khanh Mộ nhíu mày."Còn không mau đi lấy tấm nệm ra cho phu nhân! Dày một chút, mềm một chút!" "Vâng vâng vâng!" Di Phương vội vàng đi lấy.Rất nhanh, dì Phương liền lấy một tấm đệm dày tới, lót dưới ghế của Tô Lạc Ly."Chậm một chút”Ôn Khanh Mộ nhắc nhở.Tô Lạc Ly trừng mắt nhìn Ôn Khanh Mộ, tất

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Đừng động đậy lung tung!" Tô Lạc Ly kéo miếng vải trói mình vài cái, không kéo ra được! "Anh muốn làm gì? Mau thả tôi ra!" "Đừng động đậy lung tung, đã bảo em rồi, đừng động đậy lung tung!" Ôn Khanh Mộ trực tiếp kéo váy ngủ của Tô Lạc Ly lên, đồng thời nhẹ nhàng kéo quần lót cô xuống! Cả người cực kỳ xấu hổi Mặc dù đã thân mật với anh nhiều lần, nhưng bị lột đồ trần như nhộng như này, Tô Lạc Ly vẫn rất không tự nhiên, rất xấu hổi Tên đàn ông xấu xa này, lẽ nào lúc này còn muốn ngủ với cô? "Ôn Khanh Mộ, anh còn tính người không?" "Em nghĩ cái gì thế? Tôi chỉ muốn bôi thuốc cho em mà thôi! Tôi không làm thế này, em có thể ngoan ngoãn cởi đồ để tôi bôi thuốc cho em sao?" Tô Lạc Ly không biết làm sao.

Vậy mà cô lại cho rằng...

Mặt không khỏi càng đỏ hơn.

Ôn Khanh Mộ liếc nhìn Tô Lạc Ly, thấy mặt cô cực kỳ đỏ.

"Tôi biết em rất yêu tôi, tôi cũng rất muốn làm tình với em, nhưng cũng phải chờ em khỏi đã rồi tính chứ?" Tô Lạc Ly lập tức vùi đầu xuống gối.

Ôn Khanh Mộ nhẹ nhàng cầm bông lên, thấm thuốc nước, khẽ lau cho Tô Lạc Ly.

"A...

"Đau à? Vậy tôi nhẹ tay một chút!" Tô Lạc Ly cảm nhận được rõ ràng, động tác tay của Ôn Khanh Mộ nhẹ hơn nhiều.

Thuốc nước nhẹ lướt qua làn da cô, mặc dù hơi xót, nhưng cũng rất dễ chịu.

Ba vết rất rõ ràng trên mông của Tô Lạc Ly.

Ôn Khanh Mộ thật sự hối hận đến xanh ruột.

Sau khi bôi xong thuốc cho Tô Lạc Ly, anh nhanh chóng tháo dây trói cô ra.

Tô Lạc Ly đỡ thân người, ngồi dậy.

Cô nhìn Ôn Khanh Mộ.

Ôn Khanh Mộ liền nhìn cô, nhoẻn miệng cười, lộ ra hàm răng vừa đều vừa trắng.

Nhưng thái độ của Tô Lạc Ly với Ôn Khanh Mộ vẫn không tốt, cô cẩn thận đứng dậy, đi về phía nhà vệ sinh.

"Có cần tôi giúp em không?" Tô Lạc Ly không thèm để ý, người đàn ông này có cần làm quá lên thế không? Cô bị thương ở mông, cũng không phải bị thương ở tay, đi rửa mặt mà thôi.

Tô Lạc Ly đánh răng rửa mặt xong, đi ra khỏi nhà vệ sinh, liền nhìn thấy người đàn ông kia vẫn đứng ở cửa nhà vệ sinh, mặt mày tươi cười đón cô.

"Đi ăn sáng đi, tôi bảo bọn họ nấu cháo trứng muối thịt băm”

Vừa nói, Ôn Khanh Mộ giơ tay lên, định vuốt tóc Tô Lạc Ly, cô trực tiếp hất tay anh ra, không thèm liếc nhìn anh, đi thẳng ra khỏi phòng ngủ.

Ôn Khanh Mộ cũng không tức giận, lật đật chạy theo phía sau cô.

Hai người cùng nhau đến phòng ăn.

Dì Phương thấy hai người đi xuống cùng nhau, thâm nghĩ chắc là làm lành rồi, vội vàng gọi bọn họ vào ăn sáng.

Tô Lạc Ly vừa ngồi xuống ghế, mông vừa chạm vào ghế liên bật lên như lò xo.

Đau đớn kịch liệt truyên từ mông tới.

Ôn Khanh Mộ nhíu mày.

"Còn không mau đi lấy tấm nệm ra cho phu nhân! Dày một chút, mềm một chút!" "Vâng vâng vâng!" Di Phương vội vàng đi lấy.

Rất nhanh, dì Phương liền lấy một tấm đệm dày tới, lót dưới ghế của Tô Lạc Ly.

"Chậm một chút”

Ôn Khanh Mộ nhắc nhở.

Tô Lạc Ly trừng mắt nhìn Ôn Khanh Mộ, tất

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Đừng động đậy lung tung!" Tô Lạc Ly kéo miếng vải trói mình vài cái, không kéo ra được! "Anh muốn làm gì? Mau thả tôi ra!" "Đừng động đậy lung tung, đã bảo em rồi, đừng động đậy lung tung!" Ôn Khanh Mộ trực tiếp kéo váy ngủ của Tô Lạc Ly lên, đồng thời nhẹ nhàng kéo quần lót cô xuống! Cả người cực kỳ xấu hổi Mặc dù đã thân mật với anh nhiều lần, nhưng bị lột đồ trần như nhộng như này, Tô Lạc Ly vẫn rất không tự nhiên, rất xấu hổi Tên đàn ông xấu xa này, lẽ nào lúc này còn muốn ngủ với cô? "Ôn Khanh Mộ, anh còn tính người không?" "Em nghĩ cái gì thế? Tôi chỉ muốn bôi thuốc cho em mà thôi! Tôi không làm thế này, em có thể ngoan ngoãn cởi đồ để tôi bôi thuốc cho em sao?" Tô Lạc Ly không biết làm sao.Vậy mà cô lại cho rằng...Mặt không khỏi càng đỏ hơn.Ôn Khanh Mộ liếc nhìn Tô Lạc Ly, thấy mặt cô cực kỳ đỏ."Tôi biết em rất yêu tôi, tôi cũng rất muốn làm tình với em, nhưng cũng phải chờ em khỏi đã rồi tính chứ?" Tô Lạc Ly lập tức vùi đầu xuống gối.Ôn Khanh Mộ nhẹ nhàng cầm bông lên, thấm thuốc nước, khẽ lau cho Tô Lạc Ly."A..."Đau à? Vậy tôi nhẹ tay một chút!" Tô Lạc Ly cảm nhận được rõ ràng, động tác tay của Ôn Khanh Mộ nhẹ hơn nhiều.Thuốc nước nhẹ lướt qua làn da cô, mặc dù hơi xót, nhưng cũng rất dễ chịu.Ba vết rất rõ ràng trên mông của Tô Lạc Ly.Ôn Khanh Mộ thật sự hối hận đến xanh ruột.Sau khi bôi xong thuốc cho Tô Lạc Ly, anh nhanh chóng tháo dây trói cô ra.Tô Lạc Ly đỡ thân người, ngồi dậy.Cô nhìn Ôn Khanh Mộ.Ôn Khanh Mộ liền nhìn cô, nhoẻn miệng cười, lộ ra hàm răng vừa đều vừa trắng.Nhưng thái độ của Tô Lạc Ly với Ôn Khanh Mộ vẫn không tốt, cô cẩn thận đứng dậy, đi về phía nhà vệ sinh."Có cần tôi giúp em không?" Tô Lạc Ly không thèm để ý, người đàn ông này có cần làm quá lên thế không? Cô bị thương ở mông, cũng không phải bị thương ở tay, đi rửa mặt mà thôi.Tô Lạc Ly đánh răng rửa mặt xong, đi ra khỏi nhà vệ sinh, liền nhìn thấy người đàn ông kia vẫn đứng ở cửa nhà vệ sinh, mặt mày tươi cười đón cô."Đi ăn sáng đi, tôi bảo bọn họ nấu cháo trứng muối thịt băm”Vừa nói, Ôn Khanh Mộ giơ tay lên, định vuốt tóc Tô Lạc Ly, cô trực tiếp hất tay anh ra, không thèm liếc nhìn anh, đi thẳng ra khỏi phòng ngủ.Ôn Khanh Mộ cũng không tức giận, lật đật chạy theo phía sau cô.Hai người cùng nhau đến phòng ăn.Dì Phương thấy hai người đi xuống cùng nhau, thâm nghĩ chắc là làm lành rồi, vội vàng gọi bọn họ vào ăn sáng.Tô Lạc Ly vừa ngồi xuống ghế, mông vừa chạm vào ghế liên bật lên như lò xo.Đau đớn kịch liệt truyên từ mông tới.Ôn Khanh Mộ nhíu mày."Còn không mau đi lấy tấm nệm ra cho phu nhân! Dày một chút, mềm một chút!" "Vâng vâng vâng!" Di Phương vội vàng đi lấy.Rất nhanh, dì Phương liền lấy một tấm đệm dày tới, lót dưới ghế của Tô Lạc Ly."Chậm một chút”Ôn Khanh Mộ nhắc nhở.Tô Lạc Ly trừng mắt nhìn Ôn Khanh Mộ, tất

Chương 222: Hiện trường nay quá kích thích