Tác giả:

Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…

Chương 227: Yêu xa

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Quá trình quay "Chuyến đi lãng mạn" thậtsự khiến Tô Lạc Ly cực kỳ vất vả, cũng diễnđủ vai xấu xí.Thậm chí cô còn chui vào trong thùng rác,cũng nhảy vào trong cống, nói tóm lại làthật sự không có cái gì mà không làm.Cô thấu hiểu sâu sắc, quay phim hài khổnhư nào, khó như nào.Trong quá trình quay phim căng thẳng, TôLạc Ly phát hiện, bản thân lại nhớ ÔnKhanh Mộ đến thế.Điều này khiến bản thân cô cũng khôngngờ được.Trước kia khi yêu Mộ Dung Dịch, cô chưatừng có loại cảm giác này.Vì Tô Lạc Ly quay phim cực kỳ vất vả, haingười bọn họ gửi tin nhắn wechat nhiềuhơn, rất ít khi gọi điện thoại, video call lạicàng hiếm khi mới có một lần.Không ngờ sau khi mình tỏ tình, quan hệcủa hai người lại gần thêm một bước, côđối mặt, lại là yêu xa.Tối đến, về khách sạn, cả người Tô Lạc Lylại mệt mỏi rã rời.Điều kiện quay phim lần này khá gian khổ,khách sạn mà bọn họ ở đã là khách sạn tốtnhất ở đây, nhưng môi trường của kháchsạn này cũng quá kém.Phòng cô ở đã là tốt nhất, giường chỉ cómột mét rưỡi, phòng cũng nhỏ đến đángthương.May là yêu cầu lần này của cô cũng khôngcao.Vì ở đây không có phòng Suite, vì thế cô vàLục Uy Nhiên tách nhau ra, Lục Ủy Nhiênđã chuẩn bị trước nước tắm cho cô, rồichuẩn bị cả một cốc sữa nóng, rồi quay vềphòng mình đi ngủ.Tô Lạc Ly tắm rửa trước, bò lên giườnguống sữa, không muốn làm cái gì, hôm nayquả thật là quá mệt, cứ chạy mãi.Điện thoại bỗng reo lên."Lạc Ly, ngày mai chị đến đoàn phim cácem làm diễn viên khách mời, tối nay là cóthể gặp mặt rồi”Người nhắn tin là Tiêu Mạch Nhiên.Tô Lạc Ly đang định trả lời, Ôn Khanh Mộliền gọi điện tới.Vì cơ hội hai người gọi điện không nhiều,cô liền lập tức nghe máy."Alo... Giọng nói mang theo chút tủi thânvà chua xót."Sao thế?""Không sao, chỉ là mệt quá.""Hôm nay quay gì thế?"Mặc dù hai người luôn giữ liên lạc, nhưngchủ đề nói chuyện giữa bọn họ khôngnhiều, giống như vừa mới bắt đầu yêuđương vậy."Cứ luôn chạy chạy chạy chạy chạy, chânsắp gãy ra rồi.""Tôi biết ngay là em rất mệt.""Sao anh lại biết?""Tôi thấy wechat của em đã đi hơn bamươi nghìn bước rồi."Tô Lạc Ly bĩu môi, trời ạ, hơn ba mươinghìn bước, quá kinh khủng!Sự mệt mỏi trên người, lại thêm nỗi nhớ ÔnKhanh Mộ khiến Tô Lạc Ly cảm thấy hơi tủithân.Cô cũng không ngờ lại nhớ anh đến thế."Có nhớ tôi không?" Ôn Khanh Mộ hỏi.Khoảng thời gian này, Ôn Khanh Mộ luônhỏi vấn đề này.Vì thế rất nhiều lúc, Tô Lạc Ly nghi ngờthân phận nam nữ giữa bọn họ đã bị tráođổi.*Ù*"Nhớ nhiều không?”"Không biết, nhớ anh thì có tác dụng gì?Cũng không gặp được, tôi còn không biếtđến lúc nào mới quay xong nữa""Nhớ tôi sao lại không có tác dụng gì, nóikhông chừng em nhớ tôi nhiều quá, tôi cóthể sẽ xuất hiện”Tô Lạc Ly bật cười."Giờ anh ở nhà sao? Chúng ta video callđi!"- ------------------------

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Quá trình quay "Chuyến đi lãng mạn" thật

sự khiến Tô Lạc Ly cực kỳ vất vả, cũng diễn

đủ vai xấu xí.

Thậm chí cô còn chui vào trong thùng rác,

cũng nhảy vào trong cống, nói tóm lại là

thật sự không có cái gì mà không làm.

Cô thấu hiểu sâu sắc, quay phim hài khổ

như nào, khó như nào.

Trong quá trình quay phim căng thẳng, Tô

Lạc Ly phát hiện, bản thân lại nhớ Ôn

Khanh Mộ đến thế.

Điều này khiến bản thân cô cũng không

ngờ được.

Trước kia khi yêu Mộ Dung Dịch, cô chưa

từng có loại cảm giác này.

Vì Tô Lạc Ly quay phim cực kỳ vất vả, hai

người bọn họ gửi tin nhắn wechat nhiều

hơn, rất ít khi gọi điện thoại, video call lại

càng hiếm khi mới có một lần.

Không ngờ sau khi mình tỏ tình, quan hệ

của hai người lại gần thêm một bước, cô

đối mặt, lại là yêu xa.

Tối đến, về khách sạn, cả người Tô Lạc Ly

lại mệt mỏi rã rời.

Điều kiện quay phim lần này khá gian khổ,

khách sạn mà bọn họ ở đã là khách sạn tốt

nhất ở đây, nhưng môi trường của khách

sạn này cũng quá kém.

Phòng cô ở đã là tốt nhất, giường chỉ có

một mét rưỡi, phòng cũng nhỏ đến đáng

thương.

May là yêu cầu lần này của cô cũng không

cao.

Vì ở đây không có phòng Suite, vì thế cô và

Lục Uy Nhiên tách nhau ra, Lục Ủy Nhiên

đã chuẩn bị trước nước tắm cho cô, rồi

chuẩn bị cả một cốc sữa nóng, rồi quay về

phòng mình đi ngủ.

Tô Lạc Ly tắm rửa trước, bò lên giường

uống sữa, không muốn làm cái gì, hôm nay

quả thật là quá mệt, cứ chạy mãi.

Điện thoại bỗng reo lên.

"Lạc Ly, ngày mai chị đến đoàn phim các

em làm diễn viên khách mời, tối nay là có

thể gặp mặt rồi”

Người nhắn tin là Tiêu Mạch Nhiên.

Tô Lạc Ly đang định trả lời, Ôn Khanh Mộ

liền gọi điện tới.

Vì cơ hội hai người gọi điện không nhiều,

cô liền lập tức nghe máy.

"Alo... Giọng nói mang theo chút tủi thân

và chua xót.

"Sao thế?"

"Không sao, chỉ là mệt quá."

"Hôm nay quay gì thế?"

Mặc dù hai người luôn giữ liên lạc, nhưng

chủ đề nói chuyện giữa bọn họ không

nhiều, giống như vừa mới bắt đầu yêu

đương vậy.

"Cứ luôn chạy chạy chạy chạy chạy, chân

sắp gãy ra rồi."

"Tôi biết ngay là em rất mệt."

"Sao anh lại biết?"

"Tôi thấy wechat của em đã đi hơn ba

mươi nghìn bước rồi."

Tô Lạc Ly bĩu môi, trời ạ, hơn ba mươi

nghìn bước, quá kinh khủng!

Sự mệt mỏi trên người, lại thêm nỗi nhớ Ôn

Khanh Mộ khiến Tô Lạc Ly cảm thấy hơi tủi

thân.

Cô cũng không ngờ lại nhớ anh đến thế.

"Có nhớ tôi không?" Ôn Khanh Mộ hỏi.

Khoảng thời gian này, Ôn Khanh Mộ luôn

hỏi vấn đề này.

Vì thế rất nhiều lúc, Tô Lạc Ly nghi ngờ

thân phận nam nữ giữa bọn họ đã bị tráo

đổi.

*Ù*

"Nhớ nhiều không?”

"Không biết, nhớ anh thì có tác dụng gì?

Cũng không gặp được, tôi còn không biết

đến lúc nào mới quay xong nữa"

"Nhớ tôi sao lại không có tác dụng gì, nói

không chừng em nhớ tôi nhiều quá, tôi có

thể sẽ xuất hiện”

Tô Lạc Ly bật cười.

"Giờ anh ở nhà sao? Chúng ta video call

đi!"

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

- ------------------------

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Quá trình quay "Chuyến đi lãng mạn" thậtsự khiến Tô Lạc Ly cực kỳ vất vả, cũng diễnđủ vai xấu xí.Thậm chí cô còn chui vào trong thùng rác,cũng nhảy vào trong cống, nói tóm lại làthật sự không có cái gì mà không làm.Cô thấu hiểu sâu sắc, quay phim hài khổnhư nào, khó như nào.Trong quá trình quay phim căng thẳng, TôLạc Ly phát hiện, bản thân lại nhớ ÔnKhanh Mộ đến thế.Điều này khiến bản thân cô cũng khôngngờ được.Trước kia khi yêu Mộ Dung Dịch, cô chưatừng có loại cảm giác này.Vì Tô Lạc Ly quay phim cực kỳ vất vả, haingười bọn họ gửi tin nhắn wechat nhiềuhơn, rất ít khi gọi điện thoại, video call lạicàng hiếm khi mới có một lần.Không ngờ sau khi mình tỏ tình, quan hệcủa hai người lại gần thêm một bước, côđối mặt, lại là yêu xa.Tối đến, về khách sạn, cả người Tô Lạc Lylại mệt mỏi rã rời.Điều kiện quay phim lần này khá gian khổ,khách sạn mà bọn họ ở đã là khách sạn tốtnhất ở đây, nhưng môi trường của kháchsạn này cũng quá kém.Phòng cô ở đã là tốt nhất, giường chỉ cómột mét rưỡi, phòng cũng nhỏ đến đángthương.May là yêu cầu lần này của cô cũng khôngcao.Vì ở đây không có phòng Suite, vì thế cô vàLục Uy Nhiên tách nhau ra, Lục Ủy Nhiênđã chuẩn bị trước nước tắm cho cô, rồichuẩn bị cả một cốc sữa nóng, rồi quay vềphòng mình đi ngủ.Tô Lạc Ly tắm rửa trước, bò lên giườnguống sữa, không muốn làm cái gì, hôm nayquả thật là quá mệt, cứ chạy mãi.Điện thoại bỗng reo lên."Lạc Ly, ngày mai chị đến đoàn phim cácem làm diễn viên khách mời, tối nay là cóthể gặp mặt rồi”Người nhắn tin là Tiêu Mạch Nhiên.Tô Lạc Ly đang định trả lời, Ôn Khanh Mộliền gọi điện tới.Vì cơ hội hai người gọi điện không nhiều,cô liền lập tức nghe máy."Alo... Giọng nói mang theo chút tủi thânvà chua xót."Sao thế?""Không sao, chỉ là mệt quá.""Hôm nay quay gì thế?"Mặc dù hai người luôn giữ liên lạc, nhưngchủ đề nói chuyện giữa bọn họ khôngnhiều, giống như vừa mới bắt đầu yêuđương vậy."Cứ luôn chạy chạy chạy chạy chạy, chânsắp gãy ra rồi.""Tôi biết ngay là em rất mệt.""Sao anh lại biết?""Tôi thấy wechat của em đã đi hơn bamươi nghìn bước rồi."Tô Lạc Ly bĩu môi, trời ạ, hơn ba mươinghìn bước, quá kinh khủng!Sự mệt mỏi trên người, lại thêm nỗi nhớ ÔnKhanh Mộ khiến Tô Lạc Ly cảm thấy hơi tủithân.Cô cũng không ngờ lại nhớ anh đến thế."Có nhớ tôi không?" Ôn Khanh Mộ hỏi.Khoảng thời gian này, Ôn Khanh Mộ luônhỏi vấn đề này.Vì thế rất nhiều lúc, Tô Lạc Ly nghi ngờthân phận nam nữ giữa bọn họ đã bị tráođổi.*Ù*"Nhớ nhiều không?”"Không biết, nhớ anh thì có tác dụng gì?Cũng không gặp được, tôi còn không biếtđến lúc nào mới quay xong nữa""Nhớ tôi sao lại không có tác dụng gì, nóikhông chừng em nhớ tôi nhiều quá, tôi cóthể sẽ xuất hiện”Tô Lạc Ly bật cười."Giờ anh ở nhà sao? Chúng ta video callđi!"- ------------------------

Chương 227: Yêu xa