Tác giả:

Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…

Chương 262: Hối Hận Cái Gì”

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… “Chúng ta sinh một đứa con, đừng khóc nữa, nhé?”Tô Lạc Ly thút thít hai tiếng.“Anh nói thật sao?” “Thật, không lừa em.”Khoảnh khắc đó, hai người nhìn thẳng vào mắt nhau.Ôn Khanh Mộ nhẹ nhàng xoa đầu Tô Lạc Ly, với anh mà nói, ba ngày nay thực sự là rất giày vò.Anh khẽ nâng khuôn mặt đẫm nước mắtcủa Tô Lạc Ly rồi hôn cô..Đam Mỹ HayTô Lạc Ly không né tránh, để mặc anh hôn.!Môi cô lạnh buốt.Môi anh cũng thế.Ôn Khanh Mộ rời khỏi đôi môi lạnh bằng của Tô Lạc Ly rồi bế cô lên, quay lại phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt cô xuống giường.Anh khẽ ôm lấy cô, gặm nhấm đôi môi cô, Tô Lạc Ly cũng rất phối hợp ôm lấy eo anh.Hai đôi môi lạnh lẽo dần ấm lên, trở lại độ ấm lúc trước.Độ ẩm từ đôi môi truyền đến trái tim.Đêm nay yên tĩnh và đẹp đẽ.Ngày hôm sau, lúc tỉnh lại, Tô Lạc Ly có cảm giác như không mở mắt được.Cô cố gắng vài lần, cuối cùng cũng mởđược mắt.Đêm qua rất tốt đẹp.Cô ngước mắt thì thấy nụ cười rạng rỡ của Ôn Khanh Mộ.Thường thì Ôn Khanh Mộ dậy rất sớm, trước nay anh ngủ rất ít, mỗi lần Tô Lạc Ly tỉnh dậy thì Ôn Khanh Mộ đã không còn trên giường nữa rồi.“Sao anh...”Ôn Khanh Mộ sáp đến ôm Tô Lạc Ly vào lòng.“Tối qua có làm đau em không?”Tô Lạc Ly biết rất rõ, tối qua Ôn Khanh Mộ nhẹ nhàng đến không thể nhẹ nhàng hơn.Có lẽ là lần anh dịu dàng nhất từ trước đến nay.“Không cóỔn Khanh Mộ hôn lên môi Tô Lạc Ly.Tô Lạc Ly nép vào lòng Ôn Khanh Mộ.“Sao anh chưa đi làm?”Tô Lạc Ly nắm lấy ngón út của Ôn Khanh Mộ, lắc đầu”“Tôi tin anh.”Ôn Khanh Mộ cười rồi lại ôm Tô Lạc Ly vào lòng.Tay anh bất giác xoa bụng Tô Lạc Ly.“Ly Ly, em biết không? Thực ra tôi đã hối hận từ sớm rồi.”“Hối hận cái gì?”.

“Chúng ta sinh một đứa con, đừng khóc nữa, nhé?”

Tô Lạc Ly thút thít hai tiếng.

“Anh nói thật sao?” “Thật, không lừa em.”

Khoảnh khắc đó, hai người nhìn thẳng vào mắt nhau.

Ôn Khanh Mộ nhẹ nhàng xoa đầu Tô Lạc Ly, với anh mà nói, ba ngày nay thực sự là rất giày vò.

Anh khẽ nâng khuôn mặt đẫm nước mắt

của Tô Lạc Ly rồi hôn cô.

.

Đam Mỹ Hay

Tô Lạc Ly không né tránh, để mặc anh hôn.

!Môi cô lạnh buốt.

Môi anh cũng thế.

Ôn Khanh Mộ rời khỏi đôi môi lạnh bằng của Tô Lạc Ly rồi bế cô lên, quay lại phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt cô xuống giường.

Anh khẽ ôm lấy cô, gặm nhấm đôi môi cô, Tô Lạc Ly cũng rất phối hợp ôm lấy eo anh.

Hai đôi môi lạnh lẽo dần ấm lên, trở lại độ ấm lúc trước.

Độ ẩm từ đôi môi truyền đến trái tim.

Đêm nay yên tĩnh và đẹp đẽ.

Ngày hôm sau, lúc tỉnh lại, Tô Lạc Ly có cảm giác như không mở mắt được.

Cô cố gắng vài lần, cuối cùng cũng mở

được mắt.

Đêm qua rất tốt đẹp.

Cô ngước mắt thì thấy nụ cười rạng rỡ của Ôn Khanh Mộ.

Thường thì Ôn Khanh Mộ dậy rất sớm, trước nay anh ngủ rất ít, mỗi lần Tô Lạc Ly tỉnh dậy thì Ôn Khanh Mộ đã không còn trên giường nữa rồi.

“Sao anh...”

Ôn Khanh Mộ sáp đến ôm Tô Lạc Ly vào lòng.

“Tối qua có làm đau em không?”

Tô Lạc Ly biết rất rõ, tối qua Ôn Khanh Mộ nhẹ nhàng đến không thể nhẹ nhàng hơn.

Có lẽ là lần anh dịu dàng nhất từ trước đến nay.

“Không có

Ổn Khanh Mộ hôn lên môi Tô Lạc Ly.

Tô Lạc Ly nép vào lòng Ôn Khanh Mộ.

“Sao anh chưa đi làm?”

Tô Lạc Ly nắm lấy ngón út của Ôn Khanh Mộ, lắc đầu”

“Tôi tin anh.”

Ôn Khanh Mộ cười rồi lại ôm Tô Lạc Ly vào lòng.

Tay anh bất giác xoa bụng Tô Lạc Ly.

“Ly Ly, em biết không? Thực ra tôi đã hối hận từ sớm rồi.”

“Hối hận cái gì?”.

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… “Chúng ta sinh một đứa con, đừng khóc nữa, nhé?”Tô Lạc Ly thút thít hai tiếng.“Anh nói thật sao?” “Thật, không lừa em.”Khoảnh khắc đó, hai người nhìn thẳng vào mắt nhau.Ôn Khanh Mộ nhẹ nhàng xoa đầu Tô Lạc Ly, với anh mà nói, ba ngày nay thực sự là rất giày vò.Anh khẽ nâng khuôn mặt đẫm nước mắtcủa Tô Lạc Ly rồi hôn cô..Đam Mỹ HayTô Lạc Ly không né tránh, để mặc anh hôn.!Môi cô lạnh buốt.Môi anh cũng thế.Ôn Khanh Mộ rời khỏi đôi môi lạnh bằng của Tô Lạc Ly rồi bế cô lên, quay lại phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt cô xuống giường.Anh khẽ ôm lấy cô, gặm nhấm đôi môi cô, Tô Lạc Ly cũng rất phối hợp ôm lấy eo anh.Hai đôi môi lạnh lẽo dần ấm lên, trở lại độ ấm lúc trước.Độ ẩm từ đôi môi truyền đến trái tim.Đêm nay yên tĩnh và đẹp đẽ.Ngày hôm sau, lúc tỉnh lại, Tô Lạc Ly có cảm giác như không mở mắt được.Cô cố gắng vài lần, cuối cùng cũng mởđược mắt.Đêm qua rất tốt đẹp.Cô ngước mắt thì thấy nụ cười rạng rỡ của Ôn Khanh Mộ.Thường thì Ôn Khanh Mộ dậy rất sớm, trước nay anh ngủ rất ít, mỗi lần Tô Lạc Ly tỉnh dậy thì Ôn Khanh Mộ đã không còn trên giường nữa rồi.“Sao anh...”Ôn Khanh Mộ sáp đến ôm Tô Lạc Ly vào lòng.“Tối qua có làm đau em không?”Tô Lạc Ly biết rất rõ, tối qua Ôn Khanh Mộ nhẹ nhàng đến không thể nhẹ nhàng hơn.Có lẽ là lần anh dịu dàng nhất từ trước đến nay.“Không cóỔn Khanh Mộ hôn lên môi Tô Lạc Ly.Tô Lạc Ly nép vào lòng Ôn Khanh Mộ.“Sao anh chưa đi làm?”Tô Lạc Ly nắm lấy ngón út của Ôn Khanh Mộ, lắc đầu”“Tôi tin anh.”Ôn Khanh Mộ cười rồi lại ôm Tô Lạc Ly vào lòng.Tay anh bất giác xoa bụng Tô Lạc Ly.“Ly Ly, em biết không? Thực ra tôi đã hối hận từ sớm rồi.”“Hối hận cái gì?”.

Chương 262: Hối Hận Cái Gì”