Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…
Chương 382: Tô Nhược Vân Thực Sự Sắp Bị Tức Chết Rồi!
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Kết quả cô ta cược thắng, giúp Mộ Dung Dịch ngăn cơn sóng dữ.Mộ Dung Dịch cũng lập tức tuyên bố tổ chức đám cưới.Tô Nhược Vân cũng coi như đạt được ước muốn."Đúng rồi, mẹ, mẹ phải quản Diệu Diệu thật nghiêm vào, bây giờ nó còn chưa tốt nghiệp đại học mà đã lão luyện trong việc của bạn gái, còn làm bạn học lớn bụng!" Nhắc đến chuyện này Tô Nhược Vân liền tức giận.Vương Vãn Hương vội vàng gật đầu."Ừ ừ ừ, lúc về mẹ sẽ dạy dỗ nó!" "Mẹ còn dạy dỗ nó? Tất cả tật xấu của nó đều do mẹ mà ra! May mà con em chuyện này xuống, cũng bồi thường cho người ta không ít tiền, nếu không chuyện này mà ầm ĩ sẽ ảnh hưởng rất xấu đến con, mẹ biết không?" Vương Vãn Hương vội vàng cười xòa."Nó là em trai ruột của con mà, con làm chị cũng nên đảm đương một chút." "Con đảm đương hộ nó nhiều lắm rồi đấy ạ.Bây giờ trong nhà, chuyện nào mà chẳng đến tay con?" "Con là công thần của nhà mình, mẹ và ba con đều ghi nhớ! Con yên tâm, sau này em trai con nhất định sẽ là trợ thủ đắc lực của con! Trong nhà có đứa em trai làm chỗ dựa dù sao cũng tốt hơn không có đúng không?" "Đúng vậy, dù sao cũng tốt hơn có một đứa em trai mắc bệnh tim, còn vướng tay vướng chân." Tô Nhược Vận cười khinh thường.Vương Vãn Hương suy nghĩ một lát rồi nói: "Vân Vân, có chuyện này mẹ phải nói với con." “Chuyện gì vậy? Chẳng lẽ Diệu Diệu lại gây ra chuyện à?” “Vân Vân, con bớt giận, hãy nghe mẹ nói, bố con vẫn cảm thấy mình nợ hai chị em nó, nói rằng năm đó nghèo, không chữa bệnh cho Tô Kiềm Mặc được!” “Căn bệnh đó hoàn toàn không thể chữa khỏi, tốn tiền cũng vô dụng!” “Con nói đúng, mẹ cũng nói với bố con như vậy mà ông ấy không nghe.Bố con nói rằng ông nội con từng để lại di chúc, công ty rượu này có phần của hai chị em nó.” Tô Nhược Vân tức giận đến nỗi đau cả đầu..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Kết quả cô ta cược thắng, giúp Mộ Dung Dịch ngăn cơn sóng dữ.
Mộ Dung Dịch cũng lập tức tuyên bố tổ chức đám cưới.
Tô Nhược Vân cũng coi như đạt được ước muốn.
"Đúng rồi, mẹ, mẹ phải quản Diệu Diệu thật
nghiêm vào, bây giờ nó còn chưa tốt nghiệp đại học mà đã lão luyện trong việc của bạn gái, còn làm bạn học lớn bụng!"
Nhắc đến chuyện này Tô Nhược Vân liền tức giận.
Vương Vãn Hương vội vàng gật đầu.
"Ừ ừ ừ, lúc về mẹ sẽ dạy dỗ nó!"
"Mẹ còn dạy dỗ nó? Tất cả tật xấu của nó đều do mẹ mà ra! May mà con em chuyện này xuống, cũng bồi thường cho người ta không ít tiền, nếu không chuyện này mà ầm ĩ sẽ ảnh hưởng rất xấu đến con, mẹ biết không?"
Vương Vãn Hương vội vàng cười xòa.
"Nó là em trai ruột của con mà, con làm chị cũng nên đảm đương một chút.
"
"Con đảm đương hộ nó nhiều lắm rồi đấy ạ.
Bây giờ trong nhà, chuyện nào mà chẳng đến tay con?"
"Con là công thần của nhà mình, mẹ và ba con đều ghi nhớ! Con yên tâm, sau này em trai con nhất định sẽ là trợ thủ đắc lực của con! Trong nhà có đứa em trai làm chỗ dựa dù sao cũng tốt hơn không có đúng không?"
"Đúng vậy, dù sao cũng tốt hơn có một đứa em trai mắc bệnh tim, còn vướng tay vướng chân.
"
Tô Nhược Vận cười khinh thường.
Vương Vãn Hương suy nghĩ một lát rồi nói: "Vân Vân, có chuyện này mẹ phải nói với con.
"
“Chuyện gì vậy? Chẳng lẽ Diệu Diệu lại gây ra chuyện à?”
“Vân Vân, con bớt giận, hãy nghe mẹ nói, bố con vẫn cảm thấy mình nợ hai chị em nó, nói rằng năm đó nghèo, không chữa bệnh cho Tô Kiềm Mặc được!”
“Căn bệnh đó hoàn toàn không thể chữa khỏi, tốn tiền cũng vô dụng!”
“Con nói đúng, mẹ cũng nói với bố con như vậy mà ông ấy không nghe.
Bố con nói rằng ông nội con từng để lại di chúc, công ty rượu này có phần của hai chị em nó.
”
Tô Nhược Vân tức giận đến nỗi đau cả đầu.
.
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Kết quả cô ta cược thắng, giúp Mộ Dung Dịch ngăn cơn sóng dữ.Mộ Dung Dịch cũng lập tức tuyên bố tổ chức đám cưới.Tô Nhược Vân cũng coi như đạt được ước muốn."Đúng rồi, mẹ, mẹ phải quản Diệu Diệu thật nghiêm vào, bây giờ nó còn chưa tốt nghiệp đại học mà đã lão luyện trong việc của bạn gái, còn làm bạn học lớn bụng!" Nhắc đến chuyện này Tô Nhược Vân liền tức giận.Vương Vãn Hương vội vàng gật đầu."Ừ ừ ừ, lúc về mẹ sẽ dạy dỗ nó!" "Mẹ còn dạy dỗ nó? Tất cả tật xấu của nó đều do mẹ mà ra! May mà con em chuyện này xuống, cũng bồi thường cho người ta không ít tiền, nếu không chuyện này mà ầm ĩ sẽ ảnh hưởng rất xấu đến con, mẹ biết không?" Vương Vãn Hương vội vàng cười xòa."Nó là em trai ruột của con mà, con làm chị cũng nên đảm đương một chút." "Con đảm đương hộ nó nhiều lắm rồi đấy ạ.Bây giờ trong nhà, chuyện nào mà chẳng đến tay con?" "Con là công thần của nhà mình, mẹ và ba con đều ghi nhớ! Con yên tâm, sau này em trai con nhất định sẽ là trợ thủ đắc lực của con! Trong nhà có đứa em trai làm chỗ dựa dù sao cũng tốt hơn không có đúng không?" "Đúng vậy, dù sao cũng tốt hơn có một đứa em trai mắc bệnh tim, còn vướng tay vướng chân." Tô Nhược Vận cười khinh thường.Vương Vãn Hương suy nghĩ một lát rồi nói: "Vân Vân, có chuyện này mẹ phải nói với con." “Chuyện gì vậy? Chẳng lẽ Diệu Diệu lại gây ra chuyện à?” “Vân Vân, con bớt giận, hãy nghe mẹ nói, bố con vẫn cảm thấy mình nợ hai chị em nó, nói rằng năm đó nghèo, không chữa bệnh cho Tô Kiềm Mặc được!” “Căn bệnh đó hoàn toàn không thể chữa khỏi, tốn tiền cũng vô dụng!” “Con nói đúng, mẹ cũng nói với bố con như vậy mà ông ấy không nghe.Bố con nói rằng ông nội con từng để lại di chúc, công ty rượu này có phần của hai chị em nó.” Tô Nhược Vân tức giận đến nỗi đau cả đầu..