Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…
Chương 384: Mùi Vị Này Rất Quen Thuộc
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Vậy được ạ.” Dù sao thì ăn vẫn hơn là không ăn, Doãn Cẩn vẫn kiên trì đi hơn hai mươi cây số để mua đồ ngọt của Nhà của Ly Ly về.Sau khi đến Nhà của Ly Ly, Doãn Cẩn mới biết rằng cửa hàng đồ ngọt này là do mợ chủ và một người khác góp vốn để mở.Chẳng trách Ôn Khanh Mộ chỉ đích danh muốn ăn đồ ngọt của cửa hàng này.Mười mấy loại đồ ngọt được đặt trên bàn của Ôn Khanh Mộ.Ôn Khanh Mộ cẩn thận mở một hộp ra, dùng tay trái cầm lấy thìa, xúc một tiếng bỏ vào miệng.Mùi vị này rất quen thuộc.Rất nhiều đồ ngọt trong cửa hàng Nhà của Ly Ly đều được đầu bếp chế biến theo công thức do Tô Lạc Ly tự viết.Điểm khác biệt duy nhất so với đồ ngọt Tô Lạc Ly tự làm chính là không cùng một người chế biến, còn lại đều giống nhau.Nên đương nhiên hương vị cũng tương tự.Ôn Khanh Mộ cảm thấy rất khó chịu trong lòng khi nếm được mùi vị quen thuộc này.Anh chậm rãi ăn từng miếng, sợ sẽ lãng phí một chút xíu.Dường như anh đã tìm lại được hương vị của Tô Lạc Ly, những hương vị này vẫn khác với đồ ngọt Tô Lạc Ly tự làm.Có thể người khác ăn nhưng không cảm nhận được, nhưng anh thì có thể.Sau khi tan làm, Ôn Khanh Mộ trở về khu Rainbow.Trước đây khi Tô Lạc Ly không ở khu Rainbow, Ôn Khanh Mộ luôn quay trở lại hoa viên Crystal.Nhưng trong khoảng thời gian này, anh luôn sống ở đây.Chỉ khi nằm trên chiếc giường mà anh từng nằm cùng Tô Lạc Ly, Ôn Khanh Mộ mới có thể cảm nhận được sự tồn tại của cô.Đôi khi anh cũng muốn thoát khỏi cảm giác này, nhưng càng muốn thoát ra thì anh lại càng muốn tìm kiếm hương vị và hơi thở của Tô Lạc Ly.Vào ban đêm, nỗi nhớ luôn dâng trào ngày càng sâu đậm.Tô Lạc Ly không nghỉ ngơi, Lục Uy Nhiên và Từ Phóng phải luôn ở trong trạng thái chờ lệnh.Đôi khi Tô Lạc Ly cảm thông cho hai người nên luôn bảo họ về sớm.Nhưng người rất có trách nhiệm là Từ Phóng luôn kiên trì đến cùng..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Vậy được ạ.
”
Dù sao thì ăn vẫn hơn là không ăn, Doãn Cẩn vẫn kiên trì đi hơn hai mươi cây số để mua đồ ngọt của Nhà của Ly Ly về.
Sau khi đến Nhà của Ly Ly, Doãn Cẩn mới biết rằng cửa hàng đồ ngọt này là do mợ chủ và một người khác góp vốn để mở.
Chẳng trách Ôn Khanh Mộ chỉ đích danh muốn ăn đồ ngọt của cửa hàng này.
Mười mấy loại đồ ngọt được đặt trên bàn của Ôn Khanh Mộ.
Ôn Khanh Mộ cẩn thận mở một hộp ra, dùng tay trái cầm lấy thìa, xúc một tiếng bỏ vào miệng.
Mùi vị này rất quen thuộc.
Rất nhiều đồ ngọt trong cửa hàng Nhà của Ly Ly đều được đầu bếp chế biến theo công thức do Tô Lạc Ly tự viết.
Điểm khác biệt duy nhất so với đồ ngọt Tô Lạc Ly tự làm chính là không cùng một người chế biến, còn lại đều giống nhau.
Nên đương nhiên hương vị cũng tương tự.
Ôn Khanh Mộ cảm thấy rất khó chịu trong lòng khi nếm được mùi vị quen thuộc này.
Anh chậm rãi ăn từng miếng, sợ sẽ lãng phí một chút xíu.
Dường như anh đã tìm lại được hương vị của Tô Lạc Ly, những hương vị này vẫn khác với đồ ngọt Tô Lạc Ly tự làm.
Có thể người khác ăn nhưng không cảm nhận được, nhưng anh thì có thể.
Sau khi tan làm, Ôn Khanh Mộ trở về khu
Rainbow.
Trước đây khi Tô Lạc Ly không ở khu Rainbow, Ôn Khanh Mộ luôn quay trở lại hoa viên Crystal.
Nhưng trong khoảng thời gian này, anh luôn sống ở đây.
Chỉ khi nằm trên chiếc giường mà anh từng nằm cùng Tô Lạc Ly, Ôn Khanh Mộ mới có thể cảm nhận được sự tồn tại của cô.
Đôi khi anh cũng muốn thoát khỏi cảm giác này, nhưng càng muốn thoát ra thì anh lại càng muốn tìm kiếm hương vị và hơi thở của Tô Lạc Ly.
Vào ban đêm, nỗi nhớ luôn dâng trào ngày càng sâu đậm.
Tô Lạc Ly không nghỉ ngơi, Lục Uy Nhiên và Từ Phóng phải luôn ở trong trạng thái chờ lệnh.
Đôi khi Tô Lạc Ly cảm thông cho hai người nên luôn bảo họ về sớm.
Nhưng người rất có trách nhiệm là Từ Phóng luôn kiên trì đến cùng.
.
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Vậy được ạ.” Dù sao thì ăn vẫn hơn là không ăn, Doãn Cẩn vẫn kiên trì đi hơn hai mươi cây số để mua đồ ngọt của Nhà của Ly Ly về.Sau khi đến Nhà của Ly Ly, Doãn Cẩn mới biết rằng cửa hàng đồ ngọt này là do mợ chủ và một người khác góp vốn để mở.Chẳng trách Ôn Khanh Mộ chỉ đích danh muốn ăn đồ ngọt của cửa hàng này.Mười mấy loại đồ ngọt được đặt trên bàn của Ôn Khanh Mộ.Ôn Khanh Mộ cẩn thận mở một hộp ra, dùng tay trái cầm lấy thìa, xúc một tiếng bỏ vào miệng.Mùi vị này rất quen thuộc.Rất nhiều đồ ngọt trong cửa hàng Nhà của Ly Ly đều được đầu bếp chế biến theo công thức do Tô Lạc Ly tự viết.Điểm khác biệt duy nhất so với đồ ngọt Tô Lạc Ly tự làm chính là không cùng một người chế biến, còn lại đều giống nhau.Nên đương nhiên hương vị cũng tương tự.Ôn Khanh Mộ cảm thấy rất khó chịu trong lòng khi nếm được mùi vị quen thuộc này.Anh chậm rãi ăn từng miếng, sợ sẽ lãng phí một chút xíu.Dường như anh đã tìm lại được hương vị của Tô Lạc Ly, những hương vị này vẫn khác với đồ ngọt Tô Lạc Ly tự làm.Có thể người khác ăn nhưng không cảm nhận được, nhưng anh thì có thể.Sau khi tan làm, Ôn Khanh Mộ trở về khu Rainbow.Trước đây khi Tô Lạc Ly không ở khu Rainbow, Ôn Khanh Mộ luôn quay trở lại hoa viên Crystal.Nhưng trong khoảng thời gian này, anh luôn sống ở đây.Chỉ khi nằm trên chiếc giường mà anh từng nằm cùng Tô Lạc Ly, Ôn Khanh Mộ mới có thể cảm nhận được sự tồn tại của cô.Đôi khi anh cũng muốn thoát khỏi cảm giác này, nhưng càng muốn thoát ra thì anh lại càng muốn tìm kiếm hương vị và hơi thở của Tô Lạc Ly.Vào ban đêm, nỗi nhớ luôn dâng trào ngày càng sâu đậm.Tô Lạc Ly không nghỉ ngơi, Lục Uy Nhiên và Từ Phóng phải luôn ở trong trạng thái chờ lệnh.Đôi khi Tô Lạc Ly cảm thông cho hai người nên luôn bảo họ về sớm.Nhưng người rất có trách nhiệm là Từ Phóng luôn kiên trì đến cùng..