Tác giả:

Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…

Chương 389

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… “Không có gì đâu, đây không phải vấn đề của anh mà là vấn đề của bản thân em” Ôn Khanh Mộ nhíu mày.“Vấn đề của bản thân em?” Tô Lạc Ly gật đầu.“Vâng, là vấn đề của bản thân em, anh có thể đồng ý với em một việc không, đừng hỏi em rằng rốt cuộc là vấn đề gì được không? Hiện tại em đã nghĩ rõ ràng, cũng đã giải quyết vấn đề đó rồi.”  “Thật sự đã giải quyết rồi ư?” Tô Lạc Ly trịnh trọng gật đầu.“Được, anh đồng ý với em rằng sẽ không hỏi, bất kể điều gì anh cũng đồng ý với em.Khi nói câu này, Ôn Khanh Mộ ôm chặt lấy Tô Lạc Ly.Tô Lạc Ly mỉm cười hài lòng.“Cục cưng, có phải anh vẫn luôn yêu em như trước không?” Khi mọi cô gái đặt câu hỏi này, thực ra trong lòng họ đều đã có một đáp án khẳng định.“Không phải”  Ôn Khanh Mộ trả lời rất kiên quyết.“Hả?” Tô Lạc Ly lập tức ngồi dậy nhìn Ôn Khanh Mộ.Anh không yêu mình nữa ư? Ôn Khanh Mộ cũng không giống như đang nói đùa.“Anh yêu em hơn trước, mỗi ngày đều yêu em nhiều hơn một chút, hôm nay nhiều hơn hôm qua, ngày mai nhất định cũng sẽ nhiều hơn hôm nay” Tô Lạc Ly phụt cười.Cô khẽ đánh lên lồng ngực Ôn Khanh Mộ.“Hôm nay miệng anh như được bôi mật vậy, sao lại ngọt thế này?” “Ừm, bôi mật đấy, hay là em nếm thử xem?” Ôn Khanh Mộ chớp mắt và nở nụ cười xấu xa.“Bớt lừa em đi, chẳng phải là muốn khiến em hôn anh sao?” “Vậy em có hôn không?” “Không hôn!” “Vậy thì anh hôn em!” Nói xong, Ôn Khanh Mộ lập tức đưa môi lại gần, Tô Lạc Ly lại dùng tay che miệng anh lại.“Nói chuyện nghiêm túc đi!” “Được.” Ôn Khanh Mộ lập tức ngoan ngoãn, không làm loạn nữa.“Lần trước anh bị tai nạn xe, có phải anh.thật sự giận em không?” Ôn Khanh Mộ ấp a ấp úng, một hồi lâu vẫn không nói gì, lần đó quả thực là anh giận.“Anh nên nói giận hay là nên nói không giận đây? Anh nói giận thì em sẽ tức giận, hay là anh nói không giận thì em mới tức giận?” Tô Lạc Ly trừng mắt há miệng, cũng không biết trả lời như thế nào.“Anh đang nói líu lưỡi à?” Tô Lạc Ly chậm rãi thở dài.Dù anh có giận hay không thì mình cũng phải giải thích.“Thật ra hôm đó em đang ghi hình cho chương trình, điện thoại nằm trong tay trợ lý nên em không bắt máy được.Ghi hình xong em mới biết tin anh bị tai nạn xe, khi đó em lập tức chạy đến ngay! ” “Vậy sao em không vào? Đêm đó anh đợi em đến tận hơn hai giờ đấy.” Nhắc đến chuyện này, anh lại cảm thấy hơi tủi thân.“Em nhìn thấy chị Mạch Nhiên ở đó, nên em xấu hổ không dám vào.” “Xấu hổ?!” Ôn Khanh Mộ cảm thấy từ này không nên dùng ở đây.“Em là vợ anh, có gì mà phải xấu hổ? Phải là người khác xấu hổ mới đúng!” Tô Lạc Ly mỉm cười gật đầu.“Anh thả lỏng cánh tay bị gãy ra.” “Tay gãy thì sao? Chẳng phải vừa rồi cũng rất tốt sao, phối hợp ăn ý như vậy!” Nói xong, Ôn Khanh Mộ kéo Tô Lạc Ly vào lòng.Khi đang chuẩn bị chiến đấu hiệp hai.Một âm thanh không hài hòa vang lên..

“Không có gì đâu, đây không phải vấn đề của anh mà là vấn đề của bản thân em” 

Ôn Khanh Mộ nhíu mày.

“Vấn đề của bản thân em?” 

Tô Lạc Ly gật đầu.

“Vâng, là vấn đề của bản thân em, anh có thể đồng ý với em một việc không, đừng hỏi em rằng rốt cuộc là vấn đề gì được không? Hiện tại em đã nghĩ rõ ràng, cũng đã giải quyết vấn đề đó rồi.

”  “Thật sự đã giải quyết rồi ư?” 

Tô Lạc Ly trịnh trọng gật đầu.

“Được, anh đồng ý với em rằng sẽ không hỏi, bất kể điều gì anh cũng đồng ý với em.

Khi nói câu này, Ôn Khanh Mộ ôm chặt lấy Tô Lạc Ly.

Tô Lạc Ly mỉm cười hài lòng.

“Cục cưng, có phải anh vẫn luôn yêu em như trước không?” 

Khi mọi cô gái đặt câu hỏi này, thực ra trong lòng họ đều đã có một đáp án khẳng định.

“Không phải”  Ôn Khanh Mộ trả lời rất kiên quyết.

“Hả?” 

Tô Lạc Ly lập tức ngồi dậy nhìn Ôn Khanh Mộ.

Anh không yêu mình nữa ư? 

Ôn Khanh Mộ cũng không giống như đang nói đùa.

“Anh yêu em hơn trước, mỗi ngày đều yêu em nhiều hơn một chút, hôm nay nhiều hơn hôm qua, ngày mai nhất định cũng sẽ nhiều hơn hôm nay” 

Tô Lạc Ly phụt cười.

Cô khẽ đánh lên lồng ngực Ôn Khanh Mộ.

“Hôm nay miệng anh như được bôi mật vậy, sao lại ngọt thế này?” 

“Ừm, bôi mật đấy, hay là em nếm thử xem?” 

Ôn Khanh Mộ chớp mắt và nở nụ cười xấu 

xa.

“Bớt lừa em đi, chẳng phải là muốn khiến em hôn anh sao?” 

“Vậy em có hôn không?” 

“Không hôn!” 

“Vậy thì anh hôn em!” 

Nói xong, Ôn Khanh Mộ lập tức đưa môi lại gần, Tô Lạc Ly lại dùng tay che miệng anh 

lại.

“Nói chuyện nghiêm túc đi!” 

“Được.

” Ôn Khanh Mộ lập tức ngoan ngoãn, không làm loạn nữa.

“Lần trước anh bị tai nạn xe, có phải anh.

thật sự giận em không?” 

Ôn Khanh Mộ ấp a ấp úng, một hồi lâu vẫn không nói gì, lần đó quả thực là anh giận.

“Anh nên nói giận hay là nên nói không giận đây? Anh nói giận thì em sẽ tức giận, hay là anh nói không giận thì em mới tức giận?” 

Tô Lạc Ly trừng mắt há miệng, cũng không biết trả lời như thế nào.

“Anh đang nói líu lưỡi à?” 

Tô Lạc Ly chậm rãi thở dài.

Dù anh có giận hay không thì mình cũng phải giải thích.

“Thật ra hôm đó em đang ghi hình cho chương trình, điện thoại nằm trong tay trợ lý nên em không bắt máy được.

Ghi hình xong em mới biết tin anh bị tai nạn xe, khi đó em lập tức chạy đến ngay! ” 

“Vậy sao em không vào? Đêm đó anh đợi em đến tận hơn hai giờ đấy.

” 

Nhắc đến chuyện này, anh lại cảm thấy hơi tủi thân.

“Em nhìn thấy chị Mạch Nhiên ở đó, nên em xấu hổ không dám vào.

” 

“Xấu hổ?!” 

Ôn Khanh Mộ cảm thấy từ này không nên dùng ở đây.

“Em là vợ anh, có gì mà phải xấu hổ? Phải là người khác xấu hổ mới đúng!” 

Tô Lạc Ly mỉm cười gật đầu.

“Anh thả lỏng cánh tay bị gãy ra.

” 

“Tay gãy thì sao? Chẳng phải vừa rồi cũng rất tốt sao, phối hợp ăn ý như vậy!” 

Nói xong, Ôn Khanh Mộ kéo Tô Lạc Ly vào lòng.

Khi đang chuẩn bị chiến đấu hiệp hai.

Một âm thanh không hài hòa vang lên.

.

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… “Không có gì đâu, đây không phải vấn đề của anh mà là vấn đề của bản thân em” Ôn Khanh Mộ nhíu mày.“Vấn đề của bản thân em?” Tô Lạc Ly gật đầu.“Vâng, là vấn đề của bản thân em, anh có thể đồng ý với em một việc không, đừng hỏi em rằng rốt cuộc là vấn đề gì được không? Hiện tại em đã nghĩ rõ ràng, cũng đã giải quyết vấn đề đó rồi.”  “Thật sự đã giải quyết rồi ư?” Tô Lạc Ly trịnh trọng gật đầu.“Được, anh đồng ý với em rằng sẽ không hỏi, bất kể điều gì anh cũng đồng ý với em.Khi nói câu này, Ôn Khanh Mộ ôm chặt lấy Tô Lạc Ly.Tô Lạc Ly mỉm cười hài lòng.“Cục cưng, có phải anh vẫn luôn yêu em như trước không?” Khi mọi cô gái đặt câu hỏi này, thực ra trong lòng họ đều đã có một đáp án khẳng định.“Không phải”  Ôn Khanh Mộ trả lời rất kiên quyết.“Hả?” Tô Lạc Ly lập tức ngồi dậy nhìn Ôn Khanh Mộ.Anh không yêu mình nữa ư? Ôn Khanh Mộ cũng không giống như đang nói đùa.“Anh yêu em hơn trước, mỗi ngày đều yêu em nhiều hơn một chút, hôm nay nhiều hơn hôm qua, ngày mai nhất định cũng sẽ nhiều hơn hôm nay” Tô Lạc Ly phụt cười.Cô khẽ đánh lên lồng ngực Ôn Khanh Mộ.“Hôm nay miệng anh như được bôi mật vậy, sao lại ngọt thế này?” “Ừm, bôi mật đấy, hay là em nếm thử xem?” Ôn Khanh Mộ chớp mắt và nở nụ cười xấu xa.“Bớt lừa em đi, chẳng phải là muốn khiến em hôn anh sao?” “Vậy em có hôn không?” “Không hôn!” “Vậy thì anh hôn em!” Nói xong, Ôn Khanh Mộ lập tức đưa môi lại gần, Tô Lạc Ly lại dùng tay che miệng anh lại.“Nói chuyện nghiêm túc đi!” “Được.” Ôn Khanh Mộ lập tức ngoan ngoãn, không làm loạn nữa.“Lần trước anh bị tai nạn xe, có phải anh.thật sự giận em không?” Ôn Khanh Mộ ấp a ấp úng, một hồi lâu vẫn không nói gì, lần đó quả thực là anh giận.“Anh nên nói giận hay là nên nói không giận đây? Anh nói giận thì em sẽ tức giận, hay là anh nói không giận thì em mới tức giận?” Tô Lạc Ly trừng mắt há miệng, cũng không biết trả lời như thế nào.“Anh đang nói líu lưỡi à?” Tô Lạc Ly chậm rãi thở dài.Dù anh có giận hay không thì mình cũng phải giải thích.“Thật ra hôm đó em đang ghi hình cho chương trình, điện thoại nằm trong tay trợ lý nên em không bắt máy được.Ghi hình xong em mới biết tin anh bị tai nạn xe, khi đó em lập tức chạy đến ngay! ” “Vậy sao em không vào? Đêm đó anh đợi em đến tận hơn hai giờ đấy.” Nhắc đến chuyện này, anh lại cảm thấy hơi tủi thân.“Em nhìn thấy chị Mạch Nhiên ở đó, nên em xấu hổ không dám vào.” “Xấu hổ?!” Ôn Khanh Mộ cảm thấy từ này không nên dùng ở đây.“Em là vợ anh, có gì mà phải xấu hổ? Phải là người khác xấu hổ mới đúng!” Tô Lạc Ly mỉm cười gật đầu.“Anh thả lỏng cánh tay bị gãy ra.” “Tay gãy thì sao? Chẳng phải vừa rồi cũng rất tốt sao, phối hợp ăn ý như vậy!” Nói xong, Ôn Khanh Mộ kéo Tô Lạc Ly vào lòng.Khi đang chuẩn bị chiến đấu hiệp hai.Một âm thanh không hài hòa vang lên..

Chương 389