Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…
Chương 404
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Vì nhảy quá mạnh, chàng trai kia lại thuận thể tránh đi nên cậu nằm bò lên bàn.“Ha ha! Cậu xem cái nết hèn của cậu ta kìa.Ôi chao ơi, nhóc con, đánh không được thì đừng khoe tài” Mục Nhất Hân lập tức đỡ Tô Kiềm Mặc.“Kiêm Mặc, cậu không sao chứ?” Nhưng Tô Kiêm Mặc lại không hề nhúc nhích.“Cậu xem cậu ta kìa, ngã một cải lại không nhúc nhích nữa, mọi người đều thấy nhé, bọn tôi chưa động vào cậu ta, tránh để lát nữa cậu ta vu khổng bọn tôi” Một chàng trai trong đó la lên, giọng rất lớn, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía này.Mục Nhất Hân lay vài cái nhưng Tô Kiêm Mặc đều không động đậy.Cô ấy nâng đầu Tô Kiềm Mặc lên thì phát hiện mặt cậu đã trở nên tím tái.“Không ổn rồi, cậu ấy ngất rồi, mau gọi xe cấp cứu đi!” Mục Nhất Hân la lớn.Hai chàng trai vừa nói đưa mắt nhìn nhau, bọn họ hoàn toàn không ngờ Tô Kiêm Mặc lại yếu ớt như vậy.“Ôi, cậu đừng giả vờ, đừng vu khống người khác ngay nơi đông người chứ?” “Mọi người đều là bạn học, đùa chút thôi mà." Mục Nhất Hân ngẩng đầu, hung dữ trừng mắt nhìn hai chàng trai đó.“Có kiểu đùa như hai cậu à? Cậu ấy không giả vờ, mau gọi xe cấp cứu đi!” Dưới sự hướng dẫn của giáo viên, cuối cùng cũng có người gọi cấp cứu.Khu Rainbow.“Nên đi ngủ rồi.” Tô Lạc Ly đứng ở cửa phòng sách giục Ôn Khanh Mộ vẫn đang chơi game.“Giờ mới mấy giờ chứ?” “Chín giờ mười lăm” Ôn Khanh Mộ mở lớn mắt nhìn Tô Lạc Ly.“Mới chín giờ mười lăm mà em bảo anh đi ngủ sao? Buổi trưa cũng ngủ?” “Giờ anh phải nghỉ ngơi, phải đảm bảo ngủ đủ giấc.Mau tắt máy tính đi ngủ cho em, đừng để em nói lần thứ hai.” Mấy hôm nay Tô Lạc Ly luôn quản lý Ôn Khanh Mộ không để anh thức khuya, muốn anh hình thành thói quen làm việc và nghỉ ngơi đúng giờ.Ôn Khanh Mộ bất lực tắt máy tính, lúc đi ngang qua Tô Lạc Ly còn lẩm bẩm một câu.“Còn sống thì cần gì ngủ nhiều, sau này chết rồi chắc chắn sẽ được an giấc ngàn thu! ” Anh cố ý kéo dài giọng để chọn cho Tô Lạc Ly vui.“Sao lắm lời thế?” Hai người vừa nằm lên giường thì điện thoại Tô Lạc Ly đổ chuông.Là Mục Nhất Hân gọi đến..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Vì nhảy quá mạnh, chàng trai kia lại thuận thể tránh đi nên cậu nằm bò lên bàn.
“Ha ha! Cậu xem cái nết hèn của cậu ta kìa.
Ôi chao ơi, nhóc con, đánh không được thì đừng khoe tài”
Mục Nhất Hân lập tức đỡ Tô Kiềm Mặc.
“Kiêm Mặc, cậu không sao chứ?”
Nhưng Tô Kiêm Mặc lại không hề nhúc nhích.
“Cậu xem cậu ta kìa, ngã một cải lại không nhúc nhích nữa, mọi người đều thấy nhé, bọn tôi chưa động vào cậu ta, tránh để lát nữa cậu ta vu khổng bọn tôi”
Một chàng trai trong đó la lên, giọng rất lớn, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía này.
Mục Nhất Hân lay vài cái nhưng Tô Kiêm Mặc đều không động đậy.
Cô ấy nâng đầu Tô Kiềm Mặc lên thì phát hiện mặt cậu đã trở nên tím tái.
“Không ổn rồi, cậu ấy ngất rồi, mau gọi xe cấp cứu đi!” Mục Nhất Hân la lớn.
Hai chàng trai vừa nói đưa mắt nhìn nhau, bọn họ hoàn toàn không ngờ Tô Kiêm Mặc lại yếu ớt như vậy.
“Ôi, cậu đừng giả vờ, đừng vu khống người khác ngay nơi đông người chứ?”
“Mọi người đều là bạn học, đùa chút thôi
mà.
"
Mục Nhất Hân ngẩng đầu, hung dữ trừng mắt nhìn hai chàng trai đó.
“Có kiểu đùa như hai cậu à? Cậu ấy không giả vờ, mau gọi xe cấp cứu đi!”
Dưới sự hướng dẫn của giáo viên, cuối cùng cũng có người gọi cấp cứu.
Khu Rainbow.
“Nên đi ngủ rồi.
”
Tô Lạc Ly đứng ở cửa phòng sách giục Ôn Khanh Mộ vẫn đang chơi game.
“Giờ mới mấy giờ chứ?”
“Chín giờ mười lăm”
Ôn Khanh Mộ mở lớn mắt nhìn Tô Lạc Ly.
“Mới chín giờ mười lăm mà em bảo anh đi ngủ sao? Buổi trưa cũng ngủ?”
“Giờ anh phải nghỉ ngơi, phải đảm bảo ngủ đủ giấc.
Mau tắt máy tính đi ngủ cho em, đừng để em nói lần thứ hai.
”
Mấy hôm nay Tô Lạc Ly luôn quản lý Ôn Khanh Mộ không để anh thức khuya, muốn anh hình thành thói quen làm việc và nghỉ ngơi đúng giờ.
Ôn Khanh Mộ bất lực tắt máy tính, lúc đi ngang qua Tô Lạc Ly còn lẩm bẩm một câu.
“Còn sống thì cần gì ngủ nhiều, sau này chết rồi chắc chắn sẽ được an giấc ngàn thu! ”
Anh cố ý kéo dài giọng để chọn cho Tô Lạc Ly vui.
“Sao lắm lời thế?”
Hai người vừa nằm lên giường thì điện thoại Tô Lạc Ly đổ chuông.
Là Mục Nhất Hân gọi đến.
.
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Vì nhảy quá mạnh, chàng trai kia lại thuận thể tránh đi nên cậu nằm bò lên bàn.“Ha ha! Cậu xem cái nết hèn của cậu ta kìa.Ôi chao ơi, nhóc con, đánh không được thì đừng khoe tài” Mục Nhất Hân lập tức đỡ Tô Kiềm Mặc.“Kiêm Mặc, cậu không sao chứ?” Nhưng Tô Kiêm Mặc lại không hề nhúc nhích.“Cậu xem cậu ta kìa, ngã một cải lại không nhúc nhích nữa, mọi người đều thấy nhé, bọn tôi chưa động vào cậu ta, tránh để lát nữa cậu ta vu khổng bọn tôi” Một chàng trai trong đó la lên, giọng rất lớn, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía này.Mục Nhất Hân lay vài cái nhưng Tô Kiêm Mặc đều không động đậy.Cô ấy nâng đầu Tô Kiềm Mặc lên thì phát hiện mặt cậu đã trở nên tím tái.“Không ổn rồi, cậu ấy ngất rồi, mau gọi xe cấp cứu đi!” Mục Nhất Hân la lớn.Hai chàng trai vừa nói đưa mắt nhìn nhau, bọn họ hoàn toàn không ngờ Tô Kiêm Mặc lại yếu ớt như vậy.“Ôi, cậu đừng giả vờ, đừng vu khống người khác ngay nơi đông người chứ?” “Mọi người đều là bạn học, đùa chút thôi mà." Mục Nhất Hân ngẩng đầu, hung dữ trừng mắt nhìn hai chàng trai đó.“Có kiểu đùa như hai cậu à? Cậu ấy không giả vờ, mau gọi xe cấp cứu đi!” Dưới sự hướng dẫn của giáo viên, cuối cùng cũng có người gọi cấp cứu.Khu Rainbow.“Nên đi ngủ rồi.” Tô Lạc Ly đứng ở cửa phòng sách giục Ôn Khanh Mộ vẫn đang chơi game.“Giờ mới mấy giờ chứ?” “Chín giờ mười lăm” Ôn Khanh Mộ mở lớn mắt nhìn Tô Lạc Ly.“Mới chín giờ mười lăm mà em bảo anh đi ngủ sao? Buổi trưa cũng ngủ?” “Giờ anh phải nghỉ ngơi, phải đảm bảo ngủ đủ giấc.Mau tắt máy tính đi ngủ cho em, đừng để em nói lần thứ hai.” Mấy hôm nay Tô Lạc Ly luôn quản lý Ôn Khanh Mộ không để anh thức khuya, muốn anh hình thành thói quen làm việc và nghỉ ngơi đúng giờ.Ôn Khanh Mộ bất lực tắt máy tính, lúc đi ngang qua Tô Lạc Ly còn lẩm bẩm một câu.“Còn sống thì cần gì ngủ nhiều, sau này chết rồi chắc chắn sẽ được an giấc ngàn thu! ” Anh cố ý kéo dài giọng để chọn cho Tô Lạc Ly vui.“Sao lắm lời thế?” Hai người vừa nằm lên giường thì điện thoại Tô Lạc Ly đổ chuông.Là Mục Nhất Hân gọi đến..