Tác giả:

Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…

Chương 413: Em Có Cách Gì

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Tô Lạc Ly thật không ngờ họ lại thực sự muốn đẩy Tô Kiêm Mặc vào chỗ chết! "Mẹ nó! Người phụ nữ này quá độc ác! Dù sao cũng là em trai cùng cha khác mẹ, thể mà lại muốn hại chết thằng bé!" Ôn Khanh Mộ đấm mạnh vào lòng bàn tay."Em thật sự không ngờ được rằng cô ta lại mất kiên nhẫn đến vậy!".“Sao vậy?” Ôn Khanh Mộ cảm thấy dường như có nguyên nhân."Khoảng thời gian trước bố em có gọi điện thoại cho em, nói là Kiếm Mặc có mười phần trăm cổ phần của công ty rượu Tô Ký, ông ấy nói coi như cũng là công bằng với hai chị em em, nhưng phải đợi sau khi Kiếm Mặc hai mươi tuổi mới cho thằng bé cổ phần." Ôn Khanh Mộ khinh thường chuyện này."Vậy thì có khác gì! " Khác gì không có!  Nhưng Ôn Khanh Mộ không nói hết lời, dù sao đây là kiêng kỵ lớn của Tô Lạc Ly."Có lẽ là ý của Vương Vãn Hương, phải hai mươi tuổi mới bắt đầu nhận được, người nào đó đã không ngồi yên được nữa rồi!" Tô Lạc Ly nắm chặt tay, móng tay cắm vào da thịt, cô chưa bao giờ căm hận họ như bây giờ! "Họ rõ ràng muốn một mũi tên trúng hai đích, lợi dụng tin tức chèn ép em, sau đó khiến cho Kiêm Mặc phát bệnh.Được rồi, chuyện này em không cần lo lắng, anh sẽ tự mình giải quyết!" Ôn Khanh Mộ cũng vô cùng tức giận."Không, em phải giải quyết theo cách của mình, không cần anh quan tâm!"Tô Lạc Ly mắt sáng như đuốc, vô cùng kiên định."Em có cách gì?" "Anh không cần quan tâm đến chuyện này đầu, tóm lại là em sẽ không lưu tình nữa! Cô ta dám động vào điểm yếu của em thì em dám hủy hoại thứ quý giá của cô ta." Ôn Khanh Mộ kinh ngạc nhìn Tô Lạc Ly, lần đầu tiên nhìn thấy vẻ mặt tức giận như vậy của người phụ nữ của mình.Nếu như cô kiên quyết như vậy thì cứ để cô thỏa sức làm đi.Dù sao đi nữa, anh sẽ luôn là chỗ dựa vững chắc nhất của cô.Đêm yên tĩnh và thanh bình.Đã là mùa xuân rồi, nhưng cái lạnh vẫn chưa tan đi, những ngày này trời vẫn rất lạnh về đêm.Tô Nhược Vân đang ngồi trong căn phòng ấm áp, xem ảnh cưới nhiếp ảnh gia vừa gửi.Nhìn thấy dáng vẻ trai tài gái sắc của cô ta và Mộ Dung Dịch trong ảnh, Tô Nhược Vân không khỏi nhếch khóe môi..ngôn tình hayCửa mở ra, Tô Nhược Vân lập tức buông chuột máy tính xuống và ra khỏi phòng làm việc, Mộ Dung Dịch đã về rồi..

Tô Lạc Ly thật không ngờ họ lại thực sự muốn đẩy Tô Kiêm Mặc vào chỗ chết! 

"Mẹ nó! Người phụ nữ này quá độc ác! Dù sao cũng là em trai cùng cha khác mẹ, thể mà lại muốn hại chết thằng bé!" 

Ôn Khanh Mộ đấm mạnh vào lòng bàn tay.

"Em thật sự không ngờ được rằng cô ta lại mất kiên nhẫn đến vậy!".

“Sao vậy?” Ôn Khanh Mộ cảm thấy dường như có nguyên nhân.

"Khoảng thời gian trước bố em có gọi điện thoại cho em, nói là Kiếm Mặc có mười phần trăm cổ phần của công ty rượu Tô Ký, ông ấy nói coi như cũng là công bằng với hai chị em em, nhưng phải đợi sau khi Kiếm Mặc hai mươi tuổi mới cho thằng bé cổ 

phần.

Ôn Khanh Mộ khinh thường chuyện này.

"Vậy thì có khác gì! " 

Khác gì không có!  

Nhưng Ôn Khanh Mộ không nói hết lời, dù sao đây là kiêng kỵ lớn của Tô Lạc Ly.

"Có lẽ là ý của Vương Vãn Hương, phải hai 

mươi tuổi mới bắt đầu nhận được, người nào đó đã không ngồi yên được nữa rồi!" 

Tô Lạc Ly nắm chặt tay, móng tay cắm vào da thịt, cô chưa bao giờ căm hận họ như bây giờ! 

"Họ rõ ràng muốn một mũi tên trúng hai đích, lợi dụng tin tức chèn ép em, sau đó khiến cho Kiêm Mặc phát bệnh.

Được rồi, chuyện này em không cần lo lắng, anh sẽ tự mình giải quyết!" 

Ôn Khanh Mộ cũng vô cùng tức giận.

"Không, em phải giải quyết theo cách của mình, không cần anh quan tâm!"

Tô Lạc Ly mắt sáng như đuốc, vô cùng kiên định.

"Em có cách gì?" 

"Anh không cần quan tâm đến chuyện này đầu, tóm lại là em sẽ không lưu tình nữa! Cô ta dám động vào điểm yếu của em thì em dám hủy hoại thứ quý giá của cô ta.

Ôn Khanh Mộ kinh ngạc nhìn Tô Lạc Ly, lần đầu tiên nhìn thấy vẻ mặt tức giận như vậy của người phụ nữ của mình.

Nếu như cô kiên quyết như vậy thì cứ để cô thỏa sức làm đi.

Dù sao đi nữa, anh sẽ luôn là chỗ dựa vững chắc nhất của cô.

Đêm yên tĩnh và thanh bình.

Đã là mùa xuân rồi, nhưng cái lạnh vẫn chưa tan đi, những ngày này trời vẫn rất lạnh về đêm.

Tô Nhược Vân đang ngồi trong căn phòng ấm áp, xem ảnh cưới nhiếp ảnh gia vừa gửi.

Nhìn thấy dáng vẻ trai tài gái sắc của cô ta và Mộ Dung Dịch trong ảnh, Tô Nhược Vân không khỏi nhếch khóe môi.

.

ngôn tình hay

Cửa mở ra, Tô Nhược Vân lập tức buông chuột máy tính xuống và ra khỏi phòng làm việc, Mộ Dung Dịch đã về rồi.

.

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Tô Lạc Ly thật không ngờ họ lại thực sự muốn đẩy Tô Kiêm Mặc vào chỗ chết! "Mẹ nó! Người phụ nữ này quá độc ác! Dù sao cũng là em trai cùng cha khác mẹ, thể mà lại muốn hại chết thằng bé!" Ôn Khanh Mộ đấm mạnh vào lòng bàn tay."Em thật sự không ngờ được rằng cô ta lại mất kiên nhẫn đến vậy!".“Sao vậy?” Ôn Khanh Mộ cảm thấy dường như có nguyên nhân."Khoảng thời gian trước bố em có gọi điện thoại cho em, nói là Kiếm Mặc có mười phần trăm cổ phần của công ty rượu Tô Ký, ông ấy nói coi như cũng là công bằng với hai chị em em, nhưng phải đợi sau khi Kiếm Mặc hai mươi tuổi mới cho thằng bé cổ phần." Ôn Khanh Mộ khinh thường chuyện này."Vậy thì có khác gì! " Khác gì không có!  Nhưng Ôn Khanh Mộ không nói hết lời, dù sao đây là kiêng kỵ lớn của Tô Lạc Ly."Có lẽ là ý của Vương Vãn Hương, phải hai mươi tuổi mới bắt đầu nhận được, người nào đó đã không ngồi yên được nữa rồi!" Tô Lạc Ly nắm chặt tay, móng tay cắm vào da thịt, cô chưa bao giờ căm hận họ như bây giờ! "Họ rõ ràng muốn một mũi tên trúng hai đích, lợi dụng tin tức chèn ép em, sau đó khiến cho Kiêm Mặc phát bệnh.Được rồi, chuyện này em không cần lo lắng, anh sẽ tự mình giải quyết!" Ôn Khanh Mộ cũng vô cùng tức giận."Không, em phải giải quyết theo cách của mình, không cần anh quan tâm!"Tô Lạc Ly mắt sáng như đuốc, vô cùng kiên định."Em có cách gì?" "Anh không cần quan tâm đến chuyện này đầu, tóm lại là em sẽ không lưu tình nữa! Cô ta dám động vào điểm yếu của em thì em dám hủy hoại thứ quý giá của cô ta." Ôn Khanh Mộ kinh ngạc nhìn Tô Lạc Ly, lần đầu tiên nhìn thấy vẻ mặt tức giận như vậy của người phụ nữ của mình.Nếu như cô kiên quyết như vậy thì cứ để cô thỏa sức làm đi.Dù sao đi nữa, anh sẽ luôn là chỗ dựa vững chắc nhất của cô.Đêm yên tĩnh và thanh bình.Đã là mùa xuân rồi, nhưng cái lạnh vẫn chưa tan đi, những ngày này trời vẫn rất lạnh về đêm.Tô Nhược Vân đang ngồi trong căn phòng ấm áp, xem ảnh cưới nhiếp ảnh gia vừa gửi.Nhìn thấy dáng vẻ trai tài gái sắc của cô ta và Mộ Dung Dịch trong ảnh, Tô Nhược Vân không khỏi nhếch khóe môi..ngôn tình hayCửa mở ra, Tô Nhược Vân lập tức buông chuột máy tính xuống và ra khỏi phòng làm việc, Mộ Dung Dịch đã về rồi..

Chương 413: Em Có Cách Gì