Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…
Chương 431: Chẳng Thể Nào Tẩy Trắng Được Nữa!
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Ánh mắt của Mộ Dung Dịch cũng trở nên lạnh lùng, chẳng qua ngại vì ở đây còn có nhiều người nên không tiện nổi giận. Ngồi trên xe về nhà, đầu óc Tô Lạc Ly vẫn cử rối bời. Mặt của cô đã sưng lên. Mục Nhiễm Tranh xoay đầu sang nhìn cô. “Đau không?” “Không bằng nỗi đau trong lòng” Tô Lạc Ly nói với giọng mệt mỏi. Tuy đã đoán được Tô Khôn sẽ thiên vị Tô Nhược Vân, nhưng Tô Lạc Ly không ngờ khi biết cô ta muốn dồn cô vào chỗ chết, ông ta vẫn thiên vị vô điều kiện như thế. “Ôi trời, được rồi, không ngờ cô còn nói ngay trước mặt mọi người là sau này sẽ nuối ông ta cơ đấy.Cô nên tuyên bố cắt đứt quan hệ bố con mới phải!” Mục Nhiễm Tranh cũng cực kỳ tức giận. “Không, tôi phải nuôi chứ.Tôi muốn nuôi ông ta để ông ta sống trong sự áy náy cả đời!” Mục Nhiễm Tranh lặng lẽ thở dài, mấy năm nay Tô Lạc Ly sống khổ quá. “Lạc Ly, cô vẫn quá mềm lòng.Nếu là tôi, tôi sẽ tiết lộ chuyện họ cố ý khiến bệnh của Kiêm Mặc phát tác! Con người có ai lại làm việc ấy, còn không bằng súc vật! Đó là tội giết người chưa đạt!” “Đâu phải chúng ta không có chứng cử, hai sinh viên kia chính là chứng cứ.Hân Hân nói, hai sinh viên đó bằng lòng làm chứng!” “Hơn nữa cô nên nói luôn ân oán giữa cô với Mộ Dung Dịch ra.Ban đầu Vương Vãn.Hương không muốn con gái mình lấy người ta vì cảm thấy nhà họ Mộ Dung nghèo, sau đó biết nhà bọn họ giàu có, thế là Tô Nhược Vân quyến rũ Mộ Dung Dịch hết lần này đến lần khác! Xé toạc gương mặt dối trá của họ trước mặt tất cả mọi người! Để mọi người thấy được bộ mặt thật của họ!” Mục Nhiễm Tranh cảm thấy Tô Lạc Ly vẫn còn nhẹ tay lắm. Nếu tiết lộ hai chuyện này thì Tô Nhược Vân chẳng thể nào tẩy trắng được nữa! “Tôi không muốn kéo Kiếm Mặc vào, bởi vì tôi mà bệnh của thằng bé tái phát, tôi không muốn họ lấy Kiểm Mặc làm cái bia để nhằm vào.” Mục Nhiễm Tranh không nói nên lời.Nói cho cùng, Tô Kiêm Mặc vẫn là nhược điểm trí mạng của Tô Lạc Ly. Đương nhiên cô không muốn kéo Tô Kiêm Mặc vào nữa. “Còn Mộ Dung Dịch, mối tình này đã qua, tôi cũng không muốn nhắc lại nữa, bây giờ tôi chỉ muốn sống hạnh phúc với chú của anh.”.
Ánh mắt của Mộ Dung Dịch cũng trở nên lạnh lùng, chẳng qua ngại vì ở đây còn có nhiều người nên không tiện nổi giận.
Ngồi trên xe về nhà, đầu óc Tô Lạc Ly vẫn cử rối bời.
Mặt của cô đã sưng lên.
Mục Nhiễm Tranh xoay đầu sang nhìn cô.
“Đau không?”
“Không bằng nỗi đau trong lòng” Tô Lạc Ly nói với giọng mệt mỏi.
Tuy đã đoán được Tô Khôn sẽ thiên vị Tô Nhược Vân, nhưng Tô Lạc Ly không ngờ khi biết cô ta muốn dồn cô vào chỗ chết, ông ta vẫn thiên vị vô điều kiện như thế.
“Ôi trời, được rồi, không ngờ cô còn nói ngay trước mặt mọi người là sau này sẽ nuối ông ta cơ đấy.
Cô nên tuyên bố cắt đứt quan hệ bố con mới phải!”
Mục Nhiễm Tranh cũng cực kỳ tức giận.
“Không, tôi phải nuôi chứ.
Tôi muốn nuôi ông ta để ông ta sống trong sự áy náy cả đời!”
Mục Nhiễm Tranh lặng lẽ thở dài, mấy năm nay Tô Lạc Ly sống khổ quá.
“Lạc Ly, cô vẫn quá mềm lòng.
Nếu là tôi, tôi sẽ tiết lộ chuyện họ cố ý khiến bệnh của Kiêm Mặc phát tác! Con người có ai lại làm việc ấy, còn không bằng súc vật! Đó là tội giết người chưa đạt!”
“Đâu phải chúng ta không có chứng cử, hai sinh viên kia chính là chứng cứ.
Hân Hân nói, hai sinh viên đó bằng lòng làm chứng!”
“Hơn nữa cô nên nói luôn ân oán giữa cô với Mộ Dung Dịch ra.
Ban đầu Vương Vãn.
Hương không muốn con gái mình lấy người
ta vì cảm thấy nhà họ Mộ Dung nghèo, sau đó biết nhà bọn họ giàu có, thế là Tô Nhược Vân quyến rũ Mộ Dung Dịch hết lần này đến lần khác! Xé toạc gương mặt dối trá của họ trước mặt tất cả mọi người! Để mọi người thấy được bộ mặt thật của họ!”
Mục Nhiễm Tranh cảm thấy Tô Lạc Ly vẫn còn nhẹ tay lắm.
Nếu tiết lộ hai chuyện này thì Tô Nhược Vân chẳng thể nào tẩy trắng được nữa!
“Tôi không muốn kéo Kiếm Mặc vào, bởi vì tôi mà bệnh của thằng bé tái phát, tôi không muốn họ lấy Kiểm Mặc làm cái bia để nhằm vào.”
Mục Nhiễm Tranh không nói nên lời.
Nói cho cùng, Tô Kiêm Mặc vẫn là nhược điểm trí mạng của Tô Lạc Ly.
Đương nhiên cô không muốn kéo Tô Kiêm Mặc vào nữa.
“Còn Mộ Dung Dịch, mối tình này đã qua,
tôi cũng không muốn nhắc lại nữa, bây giờ tôi chỉ muốn sống hạnh phúc với chú của anh.”.
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Ánh mắt của Mộ Dung Dịch cũng trở nên lạnh lùng, chẳng qua ngại vì ở đây còn có nhiều người nên không tiện nổi giận. Ngồi trên xe về nhà, đầu óc Tô Lạc Ly vẫn cử rối bời. Mặt của cô đã sưng lên. Mục Nhiễm Tranh xoay đầu sang nhìn cô. “Đau không?” “Không bằng nỗi đau trong lòng” Tô Lạc Ly nói với giọng mệt mỏi. Tuy đã đoán được Tô Khôn sẽ thiên vị Tô Nhược Vân, nhưng Tô Lạc Ly không ngờ khi biết cô ta muốn dồn cô vào chỗ chết, ông ta vẫn thiên vị vô điều kiện như thế. “Ôi trời, được rồi, không ngờ cô còn nói ngay trước mặt mọi người là sau này sẽ nuối ông ta cơ đấy.Cô nên tuyên bố cắt đứt quan hệ bố con mới phải!” Mục Nhiễm Tranh cũng cực kỳ tức giận. “Không, tôi phải nuôi chứ.Tôi muốn nuôi ông ta để ông ta sống trong sự áy náy cả đời!” Mục Nhiễm Tranh lặng lẽ thở dài, mấy năm nay Tô Lạc Ly sống khổ quá. “Lạc Ly, cô vẫn quá mềm lòng.Nếu là tôi, tôi sẽ tiết lộ chuyện họ cố ý khiến bệnh của Kiêm Mặc phát tác! Con người có ai lại làm việc ấy, còn không bằng súc vật! Đó là tội giết người chưa đạt!” “Đâu phải chúng ta không có chứng cử, hai sinh viên kia chính là chứng cứ.Hân Hân nói, hai sinh viên đó bằng lòng làm chứng!” “Hơn nữa cô nên nói luôn ân oán giữa cô với Mộ Dung Dịch ra.Ban đầu Vương Vãn.Hương không muốn con gái mình lấy người ta vì cảm thấy nhà họ Mộ Dung nghèo, sau đó biết nhà bọn họ giàu có, thế là Tô Nhược Vân quyến rũ Mộ Dung Dịch hết lần này đến lần khác! Xé toạc gương mặt dối trá của họ trước mặt tất cả mọi người! Để mọi người thấy được bộ mặt thật của họ!” Mục Nhiễm Tranh cảm thấy Tô Lạc Ly vẫn còn nhẹ tay lắm. Nếu tiết lộ hai chuyện này thì Tô Nhược Vân chẳng thể nào tẩy trắng được nữa! “Tôi không muốn kéo Kiếm Mặc vào, bởi vì tôi mà bệnh của thằng bé tái phát, tôi không muốn họ lấy Kiểm Mặc làm cái bia để nhằm vào.” Mục Nhiễm Tranh không nói nên lời.Nói cho cùng, Tô Kiêm Mặc vẫn là nhược điểm trí mạng của Tô Lạc Ly. Đương nhiên cô không muốn kéo Tô Kiêm Mặc vào nữa. “Còn Mộ Dung Dịch, mối tình này đã qua, tôi cũng không muốn nhắc lại nữa, bây giờ tôi chỉ muốn sống hạnh phúc với chú của anh.”.