Tác giả:

Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…

Chương 450: Chương 440

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… “Con không sống nổi nữa, con không sống nổi nữa!” Nói rồi Tô Nhược Vân chạy đến chỗ cửa sổ.Vương Vãn Hương đuổi theo ngay lập tức.“Vân Vân, con tuyệt đối đừng làm chuyện dại dột mà!” Vương Văn Hương ôm chặt lấy Tô Nhược Vân.“Mẹ, mẹ buông con ra, cứ để con chết đi thì hơn, con mất thể diện lắm rồi! Đây là đám cưới duy nhất trong đời con, con không còn mặt mũi gặp người khác nữa!” Tô Nhược Vân khóc sướt mướt, chỉ muốn tìm đến cái chết.“A Dịch, con còn không mau tới đây? Mẹ sắp không giữ được con bé rồi!” Vương Vãn Hương hô ngay lên với Mộ Dung Dịch.Mộ Dung Dịch đau đầu lắm rồi, anh ta cũng là một người đàn ông sĩ diện, hôm nay xảy ra chuyện thế này cũng khiến anh ta mất hết mặt mũi.Vừa rồi ở tầng dưới anh ta còn bị Mộ Dung Thụy quở trách một lúc.“Vẫn chưa quậy đủ à?!” Mộ Dung Dịch nổi giận gào lên.Tô Nhược Vân và Vương Vãn Hương đều bị tiếng quát của anh ta dọa hết hồn.“Chưa diễn đủ nữa à?” Tô Nhược Vân xoay người lại, nhìn Mộ Dung Dịch với đôi mắt đẫm lệ.“Anh Dịch, anh nói thế là có ý gì? Ngay cả anh cũng không tin em ư?” “Em cho anh một lý do để tin em” Giọng nói của Mộ Dung Dịch hết sức lạnh lùng.Tô Nhược Vân cắn răng.“Được, nếu ngay cả anh cũng không tin em, vậy thì em cũng không còn lý do gì để sống tiếp nữa, cứ để em chết luôn đi!” Nói xong, Tô Nhược Vân nhanh chóng lên bệ cửa sổ và mở cửa ra! Ngay lúc Vương Vãn Hương còn chưa kịp phản ứng, Tô Nhược Vân đã chuẩn bị nhảy xuống.Mộ Dung Dịch hoàn toàn không ngờ Tô Nhược Vân sẽ nhảy thật! Anh ta lao nhanh đến chỗ cửa sổ, trong khoảnh khắc Tô Nhược Vân nhảy ra ngoài thì kéo tay cô ta lại! “Em điên rồi à?” “Ngay cả anh cũng không tin em thì em sống còn có ý nghĩa gì nữa, để em chết đi thì hơn.Anh buông em ra!” Tô Nhược Vân treo lơ lửng ở cửa sổ.Mộ Dung Dịch sợ đến mức toàn thân toát mồ hôi lạnh.Vương Vãn Hương cũng không biết làm gì bây giờ.“Vân Vân à, con tuyệt đối đừng nghĩ quẩn mà!" “Anh Dịch, tại sao ngay cả anh cũng không tin em?.

“Con không sống nổi nữa, con không sống nổi nữa!” 

Nói rồi Tô Nhược Vân chạy đến chỗ cửa sổ.

Vương Vãn Hương đuổi theo ngay lập tức.

“Vân Vân, con tuyệt đối đừng làm chuyện dại dột mà!” 

Vương Văn Hương ôm chặt lấy Tô Nhược Vân.

“Mẹ, mẹ buông con ra, cứ để con chết đi thì hơn, con mất thể diện lắm rồi! Đây là đám cưới duy nhất trong đời con, con không còn mặt mũi gặp người khác nữa!” 

Tô Nhược Vân khóc sướt mướt, chỉ muốn tìm đến cái chết.

“A Dịch, con còn không mau tới đây? Mẹ sắp không giữ được con bé rồi!” Vương Vãn Hương hô ngay lên với Mộ Dung Dịch.

Mộ Dung Dịch đau đầu lắm rồi, anh ta cũng là một người đàn ông sĩ diện, hôm nay xảy ra chuyện thế này cũng khiến anh ta mất hết mặt mũi.

Vừa rồi ở tầng dưới anh ta còn bị Mộ Dung Thụy quở trách một lúc.

“Vẫn chưa quậy đủ à?!” Mộ Dung Dịch nổi giận gào lên.

Tô Nhược Vân và Vương Vãn Hương đều bị tiếng quát của anh ta dọa hết hồn.

“Chưa diễn đủ nữa à?” 

Tô Nhược Vân xoay người lại, nhìn Mộ Dung Dịch với đôi mắt đẫm lệ.

“Anh Dịch, anh nói thế là có ý gì? Ngay cả anh cũng không tin em ư?” 

“Em cho anh một lý do để tin em” 

Giọng nói của Mộ Dung Dịch hết sức lạnh lùng.

Tô Nhược Vân cắn răng.

“Được, nếu ngay cả anh cũng không tin em, vậy thì em cũng không còn lý do gì để sống tiếp nữa, cứ để em chết luôn đi!” 

Nói xong, Tô Nhược Vân nhanh chóng lên bệ cửa sổ và mở cửa ra! 

Ngay lúc Vương Vãn Hương còn chưa kịp 

phản ứng, Tô Nhược Vân đã chuẩn bị nhảy xuống.

Mộ Dung Dịch hoàn toàn không ngờ Tô Nhược Vân sẽ nhảy thật! 

Anh ta lao nhanh đến chỗ cửa sổ, trong khoảnh khắc Tô Nhược Vân nhảy ra ngoài thì kéo tay cô ta lại! 

“Em điên rồi à?” 

“Ngay cả anh cũng không tin em thì em sống còn có ý nghĩa gì nữa, để em chết đi thì hơn.

Anh buông em ra!” 

Tô Nhược Vân treo lơ lửng ở cửa sổ.

Mộ Dung Dịch sợ đến mức toàn thân toát mồ hôi lạnh.

Vương Vãn Hương cũng không biết làm gì bây giờ.

“Vân Vân à, con tuyệt đối đừng nghĩ quẩn mà!" 

“Anh Dịch, tại sao ngay cả anh cũng không tin em?.

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… “Con không sống nổi nữa, con không sống nổi nữa!” Nói rồi Tô Nhược Vân chạy đến chỗ cửa sổ.Vương Vãn Hương đuổi theo ngay lập tức.“Vân Vân, con tuyệt đối đừng làm chuyện dại dột mà!” Vương Văn Hương ôm chặt lấy Tô Nhược Vân.“Mẹ, mẹ buông con ra, cứ để con chết đi thì hơn, con mất thể diện lắm rồi! Đây là đám cưới duy nhất trong đời con, con không còn mặt mũi gặp người khác nữa!” Tô Nhược Vân khóc sướt mướt, chỉ muốn tìm đến cái chết.“A Dịch, con còn không mau tới đây? Mẹ sắp không giữ được con bé rồi!” Vương Vãn Hương hô ngay lên với Mộ Dung Dịch.Mộ Dung Dịch đau đầu lắm rồi, anh ta cũng là một người đàn ông sĩ diện, hôm nay xảy ra chuyện thế này cũng khiến anh ta mất hết mặt mũi.Vừa rồi ở tầng dưới anh ta còn bị Mộ Dung Thụy quở trách một lúc.“Vẫn chưa quậy đủ à?!” Mộ Dung Dịch nổi giận gào lên.Tô Nhược Vân và Vương Vãn Hương đều bị tiếng quát của anh ta dọa hết hồn.“Chưa diễn đủ nữa à?” Tô Nhược Vân xoay người lại, nhìn Mộ Dung Dịch với đôi mắt đẫm lệ.“Anh Dịch, anh nói thế là có ý gì? Ngay cả anh cũng không tin em ư?” “Em cho anh một lý do để tin em” Giọng nói của Mộ Dung Dịch hết sức lạnh lùng.Tô Nhược Vân cắn răng.“Được, nếu ngay cả anh cũng không tin em, vậy thì em cũng không còn lý do gì để sống tiếp nữa, cứ để em chết luôn đi!” Nói xong, Tô Nhược Vân nhanh chóng lên bệ cửa sổ và mở cửa ra! Ngay lúc Vương Vãn Hương còn chưa kịp phản ứng, Tô Nhược Vân đã chuẩn bị nhảy xuống.Mộ Dung Dịch hoàn toàn không ngờ Tô Nhược Vân sẽ nhảy thật! Anh ta lao nhanh đến chỗ cửa sổ, trong khoảnh khắc Tô Nhược Vân nhảy ra ngoài thì kéo tay cô ta lại! “Em điên rồi à?” “Ngay cả anh cũng không tin em thì em sống còn có ý nghĩa gì nữa, để em chết đi thì hơn.Anh buông em ra!” Tô Nhược Vân treo lơ lửng ở cửa sổ.Mộ Dung Dịch sợ đến mức toàn thân toát mồ hôi lạnh.Vương Vãn Hương cũng không biết làm gì bây giờ.“Vân Vân à, con tuyệt đối đừng nghĩ quẩn mà!" “Anh Dịch, tại sao ngay cả anh cũng không tin em?.

Chương 450: Chương 440