Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…
Chương 471: Dạ Bân Cậu Biết Đấy Tôi Yêu A Khanh
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Dạ Bân lái xe đi về phía sân bay. "Mạch Nhiên, cậu trông có vẻ tốt hơn nhiều so với trước đây rồi." "Đúng vậy, đây đều là công lao của A.Khanh, ở hoa viên Crystal người làm chăm sóc rất chu đáo, đồ ăn hàng ngày đều được quản lý nghiêm ngặt.Ngay cả khi tôi đi quay phim cũng có chuyên gia dinh dưỡng chỉ định thực đơn cho." Khi Tiêu Mạch Nhiên nói lời này, trên mặt nở nụ cười hạnh phúc. "Cậu ấy à, tâm địa quả tốt, luôn nhớ cái tốt của người khác.Cậu quên rồi à, đây đều là do cậu đã dùng máu của chính mình để đánh đổi, những việc này đều là A Khanh nên làm." "Phải rồi, gần đây tôi không liên lạc với A Khanh, anh ấy thế nào rồi?" Dạ Bản im lặng một lúc rồi nói: "Không ổn låm." Thế là Dạ Bân nói với Tiêu Mạch Nhiên về tình hình của Ôn Khanh Mộ. Tiêu Mạch Nhiên cũng rất kinh ngạc! "Chuyện này không thể được, mấy người điên rồi à?" Tiêu Mạch Nhiên bình tĩnh lại rồi nói: "Tôi có một ý kiến hay" Khi Dạ Bân nghe thấy phương pháp của Tiêu Mạch Nhiên liền nhanh chóng lắc đầu. "Không được, tuyệt đối không được! Mạch Nhiên, sức khỏe của cậu vừa mới tốt lên một chút, cậu đã thiếu máu rồi, tuyệt đối không được làm chuyện ngốc nghếch nữa!" "Cách giải quyết của cậu mới chắc chắn không được! Hai người có từng nghĩ rằng việc tự ý sử dụng xe hiến máu là bất hợp pháp không! Hơn nữa, thân phận của A.Khanh đặc biệt như vậy, tuyệt đối không được để người khác biết!" Tất nhiên Dạ Bạn biết điều này, nên anh ta cũng rất khó xử. Bắt buộc phải là máu tươi của con người, điều này đúng là rất khó làm được! "Chúng ta là con người, máu đều có thể tái sinh, cậu thấy tôi chỉ điều dưỡng trong một khoảng thời gian ngắn như vậy mà sức khỏe đã khôi phục rất tốt rồi, nhưng A.Khanh thì khác." Tiêu Mạch Nhiên nói lý. Dạ Bân im lặng. Anh ta không biết thuyết phục Tiêu Mạch Nhiên như thế nào. "Dạ Bân, cậu biết đấy, tôi yêu A Khanh...".
Dạ Bân lái xe đi về phía sân bay.
"Mạch Nhiên, cậu trông có vẻ tốt hơn nhiều so với trước đây rồi."
"Đúng vậy, đây đều là công lao của A.
Khanh, ở hoa viên Crystal người làm chăm sóc rất chu đáo, đồ ăn hàng ngày đều được quản lý nghiêm ngặt.
Ngay cả khi tôi đi quay phim cũng có chuyên gia dinh dưỡng chỉ định thực đơn cho."
Khi Tiêu Mạch Nhiên nói lời này, trên mặt nở nụ cười hạnh phúc.
"Cậu ấy à, tâm địa quả tốt, luôn nhớ cái tốt của người khác.
Cậu quên rồi à, đây đều là do cậu đã dùng máu của chính mình để đánh đổi, những việc này đều là A Khanh nên làm."
"Phải rồi, gần đây tôi không liên lạc với A Khanh, anh ấy thế nào rồi?"
Dạ Bản im lặng một lúc rồi nói: "Không ổn låm."
Thế là Dạ Bân nói với Tiêu Mạch Nhiên về tình hình của Ôn Khanh Mộ.
Tiêu Mạch Nhiên cũng rất kinh ngạc!
"Chuyện này không thể được, mấy người điên rồi à?"
Tiêu Mạch Nhiên bình tĩnh lại rồi nói: "Tôi có một ý kiến hay"
Khi Dạ Bân nghe thấy phương pháp của Tiêu Mạch Nhiên liền nhanh chóng lắc đầu.
"Không được, tuyệt đối không được! Mạch Nhiên, sức khỏe của cậu vừa mới tốt lên một chút, cậu đã thiếu máu rồi, tuyệt đối không được làm chuyện ngốc nghếch nữa!"
"Cách giải quyết của cậu mới chắc chắn không được! Hai người có từng nghĩ rằng việc tự ý sử dụng xe hiến máu là bất hợp pháp không! Hơn nữa, thân phận của A.
Khanh đặc biệt như vậy, tuyệt đối không được để người khác biết!"
Tất nhiên Dạ Bạn biết điều này, nên anh ta cũng rất khó xử.
Bắt buộc phải là máu tươi của con người, điều này đúng là rất khó làm được!
"Chúng ta là con người, máu đều có thể tái sinh, cậu thấy tôi chỉ điều dưỡng trong một khoảng thời gian ngắn như vậy mà sức khỏe đã khôi phục rất tốt rồi, nhưng A.
Khanh thì khác."
Tiêu Mạch Nhiên nói lý.
Dạ Bân im lặng.
Anh ta không biết thuyết phục Tiêu Mạch Nhiên như thế nào.
"Dạ Bân, cậu biết đấy, tôi yêu A Khanh...".
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Dạ Bân lái xe đi về phía sân bay. "Mạch Nhiên, cậu trông có vẻ tốt hơn nhiều so với trước đây rồi." "Đúng vậy, đây đều là công lao của A.Khanh, ở hoa viên Crystal người làm chăm sóc rất chu đáo, đồ ăn hàng ngày đều được quản lý nghiêm ngặt.Ngay cả khi tôi đi quay phim cũng có chuyên gia dinh dưỡng chỉ định thực đơn cho." Khi Tiêu Mạch Nhiên nói lời này, trên mặt nở nụ cười hạnh phúc. "Cậu ấy à, tâm địa quả tốt, luôn nhớ cái tốt của người khác.Cậu quên rồi à, đây đều là do cậu đã dùng máu của chính mình để đánh đổi, những việc này đều là A Khanh nên làm." "Phải rồi, gần đây tôi không liên lạc với A Khanh, anh ấy thế nào rồi?" Dạ Bản im lặng một lúc rồi nói: "Không ổn låm." Thế là Dạ Bân nói với Tiêu Mạch Nhiên về tình hình của Ôn Khanh Mộ. Tiêu Mạch Nhiên cũng rất kinh ngạc! "Chuyện này không thể được, mấy người điên rồi à?" Tiêu Mạch Nhiên bình tĩnh lại rồi nói: "Tôi có một ý kiến hay" Khi Dạ Bân nghe thấy phương pháp của Tiêu Mạch Nhiên liền nhanh chóng lắc đầu. "Không được, tuyệt đối không được! Mạch Nhiên, sức khỏe của cậu vừa mới tốt lên một chút, cậu đã thiếu máu rồi, tuyệt đối không được làm chuyện ngốc nghếch nữa!" "Cách giải quyết của cậu mới chắc chắn không được! Hai người có từng nghĩ rằng việc tự ý sử dụng xe hiến máu là bất hợp pháp không! Hơn nữa, thân phận của A.Khanh đặc biệt như vậy, tuyệt đối không được để người khác biết!" Tất nhiên Dạ Bạn biết điều này, nên anh ta cũng rất khó xử. Bắt buộc phải là máu tươi của con người, điều này đúng là rất khó làm được! "Chúng ta là con người, máu đều có thể tái sinh, cậu thấy tôi chỉ điều dưỡng trong một khoảng thời gian ngắn như vậy mà sức khỏe đã khôi phục rất tốt rồi, nhưng A.Khanh thì khác." Tiêu Mạch Nhiên nói lý. Dạ Bân im lặng. Anh ta không biết thuyết phục Tiêu Mạch Nhiên như thế nào. "Dạ Bân, cậu biết đấy, tôi yêu A Khanh...".