Tác giả:

Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…

Chương 629: Tô Nhược Vân Bỏ Thuốc Giải Rượu Vào

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… “Đã muộn vậy rồi, không biết ai vậy nhỉ?” Tô Nhược Vân bước tới cửa, nhìn ra ngoài từ lỗ mắt mèo, là Mộ Dung Dịch! Cô ta lập tức mở cửa.“Chồng à, anh làm sao vậy?” Mùi rượu phả vào mặt cô ta, trên người anh còn có mùi thuốc lá.Mộ Dung Dịch loạng choạng bước vào cửa, vừa vào cửa đã suýt ngã xuống sàn, cũng may mà Tô Nhược Vân đỡ anh ta.“Sao anh lại uống nhiều rượu như vậy?” Tô Nhược Vân cố hết sức dìu Mộ Dung Dịch vào phòng ngủ, sau đó xoay người đi ra ngoài lấy thuốc giải rượu và rót một cốc nước.Sau khi kết hôn, hai người đã chuyển đến dây.Nhưng cả hai đều luôn bận rộn với công việc nên rất ít khi ở nhà, thậm chí từ khi sống ở đây, cả hai chưa từng ăn cơm cùng nhau.Số lần thân mật của hai người cũng ít đến đáng thương, để tạo nên thế giới hai người và không bị ai khác quấy rầy, Tô Nhược Vân đã đuổi hết người giúp việc đi.Nhưng Mộ Dung Dịch vẫn luôn thờ ơ với cô ta.Tô Nhược Vân bỏ thuốc giải rượu vào miệng Mộ Dung Dịch, sau đó đỡ anh ta dậy để cho anh ta uống nước.“Chồng à, mặc dù công việc quan trọng nhưng cũng phải quan tâm đến sức khỏe! Khi xã giao anh uống ít rượu thôi.” Tô Nhược Vân vuốt ve gương mặt của Mộ Dung Dịch với vẻ đau lòng.Mộ Dung Dịch đột nhiên nắm lấy tay cô ta, sau đó mở mắt rồi kéo cô ta vào lòng.“ối, anh làm gì vậy?" Tô Nhược Vân không hề phòng bị nên sà vào lòng Mộ Dung Dịch, đập một cái vào lồng ngực anh ta.“Sao anh lại xấu xa như vậy, em còn tưởng rằng anh say thật rồi!” Mộ Dung Dịch đè sau đầu Tô Nhược Vân rồi hôn lên môi cô ta, mang theo mùi rượu nồng nặc.“Đừng! Em còn chưa tắm đâu!” Tô Nhược Vân ra sức giãy giụa.Nhưng Mộ Dung Dịch hoàn toàn không cho cô ta cơ hội, mà chỉ điên cuồng hôn cô ta.Trước đây, mỗi lần thân mật đều là Tô Nhược Vân vắt óc để lấy lòng Mộ Dung Dịch, thậm chí còn phải nhờ đến thuốc kích dục.Đã lâu rồi Tô Nhược Vân mới được Mộ Dung Dịch hôn một cách nóng bỏng như vậy, chẳng mấy chốc cô ta đã say đắm trong nụ hôn này..

“Đã muộn vậy rồi, không biết ai vậy nhỉ?” 

Tô Nhược Vân bước tới cửa, nhìn ra ngoài từ lỗ mắt mèo, là Mộ Dung Dịch! 

Cô ta lập tức mở cửa.

“Chồng à, anh làm sao vậy?” 

Mùi rượu phả vào mặt cô ta, trên người anh còn có mùi thuốc lá.

Mộ Dung Dịch loạng choạng bước vào cửa, vừa vào cửa đã suýt ngã xuống sàn, cũng may mà Tô Nhược Vân đỡ anh ta.

“Sao anh lại uống nhiều rượu như vậy?” 

Tô Nhược Vân cố hết sức dìu Mộ Dung Dịch vào phòng ngủ, sau đó xoay người đi ra ngoài lấy thuốc giải rượu và rót một cốc nước.

Sau khi kết hôn, hai người đã chuyển đến dây.

Nhưng cả hai đều luôn bận rộn với công việc nên rất ít khi ở nhà, thậm chí từ khi sống ở đây, cả hai chưa từng ăn cơm cùng nhau.

Số lần thân mật của hai người cũng ít đến đáng thương, để tạo nên thế giới hai người và không bị ai khác quấy rầy, Tô Nhược Vân đã đuổi hết người giúp việc đi.

Nhưng Mộ Dung Dịch vẫn luôn thờ ơ với cô ta.

Tô Nhược Vân bỏ thuốc giải rượu vào 

miệng Mộ Dung Dịch, sau đó đỡ anh ta dậy để cho anh ta uống nước.

“Chồng à, mặc dù công việc quan trọng nhưng cũng phải quan tâm đến sức khỏe! Khi xã giao anh uống ít rượu thôi.

” 

Tô Nhược Vân vuốt ve gương mặt của Mộ Dung Dịch với vẻ đau lòng.

Mộ Dung Dịch đột nhiên nắm lấy tay cô ta, sau đó mở mắt rồi kéo cô ta vào lòng.

“ối, anh làm gì vậy?" 

Tô Nhược Vân không hề phòng bị nên sà vào lòng Mộ Dung Dịch, đập một cái vào lồng ngực anh ta.

“Sao anh lại xấu xa như vậy, em còn tưởng rằng anh say thật rồi!” 

Mộ Dung Dịch đè sau đầu Tô Nhược Vân rồi hôn lên môi cô ta, mang theo mùi rượu nồng nặc.

“Đừng! Em còn chưa tắm đâu!” 

Tô Nhược Vân ra sức giãy giụa.

Nhưng Mộ Dung Dịch hoàn toàn không cho cô ta cơ hội, mà chỉ điên cuồng hôn cô ta.

Trước đây, mỗi lần thân mật đều là Tô Nhược Vân vắt óc để lấy lòng Mộ Dung Dịch, thậm chí còn phải nhờ đến thuốc kích dục.

Đã lâu rồi Tô Nhược Vân mới được Mộ 

Dung Dịch hôn một cách nóng bỏng như vậy, chẳng mấy chốc cô ta đã say đắm trong nụ hôn này.

.

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… “Đã muộn vậy rồi, không biết ai vậy nhỉ?” Tô Nhược Vân bước tới cửa, nhìn ra ngoài từ lỗ mắt mèo, là Mộ Dung Dịch! Cô ta lập tức mở cửa.“Chồng à, anh làm sao vậy?” Mùi rượu phả vào mặt cô ta, trên người anh còn có mùi thuốc lá.Mộ Dung Dịch loạng choạng bước vào cửa, vừa vào cửa đã suýt ngã xuống sàn, cũng may mà Tô Nhược Vân đỡ anh ta.“Sao anh lại uống nhiều rượu như vậy?” Tô Nhược Vân cố hết sức dìu Mộ Dung Dịch vào phòng ngủ, sau đó xoay người đi ra ngoài lấy thuốc giải rượu và rót một cốc nước.Sau khi kết hôn, hai người đã chuyển đến dây.Nhưng cả hai đều luôn bận rộn với công việc nên rất ít khi ở nhà, thậm chí từ khi sống ở đây, cả hai chưa từng ăn cơm cùng nhau.Số lần thân mật của hai người cũng ít đến đáng thương, để tạo nên thế giới hai người và không bị ai khác quấy rầy, Tô Nhược Vân đã đuổi hết người giúp việc đi.Nhưng Mộ Dung Dịch vẫn luôn thờ ơ với cô ta.Tô Nhược Vân bỏ thuốc giải rượu vào miệng Mộ Dung Dịch, sau đó đỡ anh ta dậy để cho anh ta uống nước.“Chồng à, mặc dù công việc quan trọng nhưng cũng phải quan tâm đến sức khỏe! Khi xã giao anh uống ít rượu thôi.” Tô Nhược Vân vuốt ve gương mặt của Mộ Dung Dịch với vẻ đau lòng.Mộ Dung Dịch đột nhiên nắm lấy tay cô ta, sau đó mở mắt rồi kéo cô ta vào lòng.“ối, anh làm gì vậy?" Tô Nhược Vân không hề phòng bị nên sà vào lòng Mộ Dung Dịch, đập một cái vào lồng ngực anh ta.“Sao anh lại xấu xa như vậy, em còn tưởng rằng anh say thật rồi!” Mộ Dung Dịch đè sau đầu Tô Nhược Vân rồi hôn lên môi cô ta, mang theo mùi rượu nồng nặc.“Đừng! Em còn chưa tắm đâu!” Tô Nhược Vân ra sức giãy giụa.Nhưng Mộ Dung Dịch hoàn toàn không cho cô ta cơ hội, mà chỉ điên cuồng hôn cô ta.Trước đây, mỗi lần thân mật đều là Tô Nhược Vân vắt óc để lấy lòng Mộ Dung Dịch, thậm chí còn phải nhờ đến thuốc kích dục.Đã lâu rồi Tô Nhược Vân mới được Mộ Dung Dịch hôn một cách nóng bỏng như vậy, chẳng mấy chốc cô ta đã say đắm trong nụ hôn này..

Chương 629: Tô Nhược Vân Bỏ Thuốc Giải Rượu Vào