Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…
Chương 648: Chương 650
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Nhìn Tô Lạc Ly, ánh sáng trong mắt Ôn Khanh Mộ bỗng chốc tối đi.Người phụ nữ anh yêu sâu đậm muốn giết anh, tại sao một chút sức để phản kháng anh cũng không có? Có lẽ anh đang đánh cược, hi vọng kỳ tích có thể xuất hiện ở khoảnh khắc cuối cùng.Hoặc có thể là trái tim đang mong được chết.Trong mắt Tô Lạc Ly ầng ậc nước, đột nhiên cô giơ răng sói lên, không đâm vào tim Ôn Khanh Mộ nhưng lại nhắm vào cổ họng của mình.“Để anh ấy đi!” Giọng Tô Lạc Ly vô cùng bình tĩnh.Ba người đàn ông đều sửng sốt.Ôn Khanh Mộ kinh ngạc đến nỗi không thốt ra lời nào.“Lạc Ly, cháu điên rồi sao? Cậu ta là ma cà rồng!” Hoặc Vũ Long hoàn toàn không ngờ cháu gái của mình lại cố chấp như vậy.“Cháu bảo hai người thả anh ấy đi!” Giọng Tô Lạc Ly hơi run rẩy, nhưng có thể nghe thấy cô đang cố gắng giữ bình tĩnh.“Lạc Ly! Cháu ngu muội quá!” Hoắc Vũ Long cố gắng thuyết phục Tô Lạc Ly.Trong lúc họ đang hoảng loạn, ánh trăng chiếu lên người Ôn Khanh Mộ.Ôn Khanh Mộ cố gắng giãy giụa để thoát khỏi Giản Ngọc, cơn khát trong cổ họng khiến anh cắn vào cánh tay Hoắc Vũ Long một cái.“A! ” Tiếng hét thảm thiết vang vọng bên bờ biển.“Đừng mà!” Tô Lạc Ly la lên.Máu tươi của loài người chảy trong cổ họng Ôn Khanh Mộ, mùi máu tanh cũng kích thích thú tính trong cơ thể anh.Đêm trăng tròn, một khi anh nểm máu tươi của loài người thì sẽ không khống chế được nữa mà sẽ hút cho đến cạn mới thôi.Những khoảnh khắc đó anh đã dừng lại, đá Hoắc Vũ Long ra rồi chạy nhanh về phía xe của mình.Tô Lạc Ly nhìn Hoắc Vũ Long rồi nhanh chóng đuổi theo Ôn Khanh Mộ.Ôn Khanh Mộ ngồi vào xe chuẩn bị lái đi, anh muốn rời khỏi đây.Lúc xe chuẩn bị khởi động, Tô Lạc Ly đã ngồi vào ghế phụ lái.Khoảnh khắc đó, hai người nhìn thẳng vào nhau nhưng lại không biết nên nói gì.Ôn Khanh Mộ nhanh chóng quay đầu lại, hơi thở của anh đã bắt đầu trở nên gấp gáp, mùi máu trên người Tô Lạc Ly thu hút anh.Anh giẫm chân ga, xe lao ra ngoài.Trên đường, hai người không ai nói gì.Ôn Khanh Mộ lau sạch máu trên miệng, anh không muốn mình hiện hình trước mặt Tô Lạc Ly.Xe lái về hoa viên Crystal, xuống xe, Ôn Khanh Mộ cũng phớt lờ Tô Lạc Ly mà sải bước lớn đi vào nhà.Vì Ôn Khanh Mộ ra ngoài vào đêm trăng tròn nên Vương Vĩ đã rất lo lắng, đi tới đi lui trước của biệt thự.Thấy Ôn Khanh Mộ và Tô Lạc Ly cùng về, lúc này ông ấy mới yên tâm.Ôn Khanh Mộ đẩy Vương Vĩ ra, đi thẳng lên lâu..
Nhìn Tô Lạc Ly, ánh sáng trong mắt Ôn Khanh Mộ bỗng chốc tối đi.
Người phụ nữ anh yêu sâu đậm muốn giết anh, tại sao một chút sức để phản kháng anh cũng không có?
Có lẽ anh đang đánh cược, hi vọng kỳ tích có thể xuất hiện ở khoảnh khắc cuối cùng.
Hoặc có thể là trái tim đang mong được chết.
Trong mắt Tô Lạc Ly ầng ậc nước, đột nhiên cô giơ răng sói lên, không đâm vào tim Ôn Khanh Mộ nhưng lại nhắm vào cổ họng của mình.
“Để anh ấy đi!” Giọng Tô Lạc Ly vô cùng bình tĩnh.
Ba người đàn ông đều sửng sốt.
Ôn Khanh Mộ kinh ngạc đến nỗi không thốt ra lời nào.
“Lạc Ly, cháu điên rồi sao? Cậu ta là ma cà rồng!” Hoặc Vũ Long hoàn toàn không ngờ cháu gái của mình lại cố chấp như vậy.
“Cháu bảo hai người thả anh ấy đi!”
Giọng Tô Lạc Ly hơi run rẩy, nhưng có thể nghe thấy cô đang cố gắng giữ bình tĩnh.
“Lạc Ly! Cháu ngu muội quá!” Hoắc Vũ Long cố gắng thuyết phục Tô Lạc Ly.
Trong lúc họ đang hoảng loạn, ánh trăng chiếu lên người Ôn Khanh Mộ.
Ôn Khanh Mộ cố gắng giãy giụa để thoát khỏi Giản Ngọc, cơn khát trong cổ họng khiến anh cắn vào cánh tay Hoắc Vũ Long một cái.
“A! ” Tiếng hét thảm thiết vang vọng bên bờ biển.
“Đừng mà!” Tô Lạc Ly la lên.
Máu tươi của loài người chảy trong cổ họng
Ôn Khanh Mộ, mùi máu tanh cũng kích thích thú tính trong cơ thể anh.
Đêm trăng tròn, một khi anh nểm máu tươi của loài người thì sẽ không khống chế được nữa mà sẽ hút cho đến cạn mới thôi.
Những khoảnh khắc đó anh đã dừng lại, đá Hoắc Vũ Long ra rồi chạy nhanh về phía xe của mình.
Tô Lạc Ly nhìn Hoắc Vũ Long rồi nhanh chóng đuổi theo Ôn Khanh Mộ.
Ôn Khanh Mộ ngồi vào xe chuẩn bị lái đi, anh muốn rời khỏi đây.
Lúc xe chuẩn bị khởi động, Tô Lạc Ly đã ngồi vào ghế phụ lái.
Khoảnh khắc đó, hai người nhìn thẳng vào nhau nhưng lại không biết nên nói gì.
Ôn Khanh Mộ nhanh chóng quay đầu lại, hơi thở của anh đã bắt đầu trở nên gấp gáp, mùi máu trên người Tô Lạc Ly thu hút anh.
Anh giẫm chân ga, xe lao ra ngoài.
Trên đường, hai người không ai nói gì.
Ôn Khanh Mộ lau sạch máu trên miệng, anh không muốn mình hiện hình trước mặt Tô Lạc Ly.
Xe lái về hoa viên Crystal, xuống xe, Ôn Khanh Mộ cũng phớt lờ Tô Lạc Ly mà sải bước lớn đi vào nhà.
Vì Ôn Khanh Mộ ra ngoài vào đêm trăng tròn nên Vương Vĩ đã rất lo lắng, đi tới đi lui trước của biệt thự.
Thấy Ôn Khanh Mộ và Tô Lạc Ly cùng về, lúc này ông ấy mới yên tâm.
Ôn Khanh Mộ đẩy Vương Vĩ ra, đi thẳng lên lâu.
.
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Nhìn Tô Lạc Ly, ánh sáng trong mắt Ôn Khanh Mộ bỗng chốc tối đi.Người phụ nữ anh yêu sâu đậm muốn giết anh, tại sao một chút sức để phản kháng anh cũng không có? Có lẽ anh đang đánh cược, hi vọng kỳ tích có thể xuất hiện ở khoảnh khắc cuối cùng.Hoặc có thể là trái tim đang mong được chết.Trong mắt Tô Lạc Ly ầng ậc nước, đột nhiên cô giơ răng sói lên, không đâm vào tim Ôn Khanh Mộ nhưng lại nhắm vào cổ họng của mình.“Để anh ấy đi!” Giọng Tô Lạc Ly vô cùng bình tĩnh.Ba người đàn ông đều sửng sốt.Ôn Khanh Mộ kinh ngạc đến nỗi không thốt ra lời nào.“Lạc Ly, cháu điên rồi sao? Cậu ta là ma cà rồng!” Hoặc Vũ Long hoàn toàn không ngờ cháu gái của mình lại cố chấp như vậy.“Cháu bảo hai người thả anh ấy đi!” Giọng Tô Lạc Ly hơi run rẩy, nhưng có thể nghe thấy cô đang cố gắng giữ bình tĩnh.“Lạc Ly! Cháu ngu muội quá!” Hoắc Vũ Long cố gắng thuyết phục Tô Lạc Ly.Trong lúc họ đang hoảng loạn, ánh trăng chiếu lên người Ôn Khanh Mộ.Ôn Khanh Mộ cố gắng giãy giụa để thoát khỏi Giản Ngọc, cơn khát trong cổ họng khiến anh cắn vào cánh tay Hoắc Vũ Long một cái.“A! ” Tiếng hét thảm thiết vang vọng bên bờ biển.“Đừng mà!” Tô Lạc Ly la lên.Máu tươi của loài người chảy trong cổ họng Ôn Khanh Mộ, mùi máu tanh cũng kích thích thú tính trong cơ thể anh.Đêm trăng tròn, một khi anh nểm máu tươi của loài người thì sẽ không khống chế được nữa mà sẽ hút cho đến cạn mới thôi.Những khoảnh khắc đó anh đã dừng lại, đá Hoắc Vũ Long ra rồi chạy nhanh về phía xe của mình.Tô Lạc Ly nhìn Hoắc Vũ Long rồi nhanh chóng đuổi theo Ôn Khanh Mộ.Ôn Khanh Mộ ngồi vào xe chuẩn bị lái đi, anh muốn rời khỏi đây.Lúc xe chuẩn bị khởi động, Tô Lạc Ly đã ngồi vào ghế phụ lái.Khoảnh khắc đó, hai người nhìn thẳng vào nhau nhưng lại không biết nên nói gì.Ôn Khanh Mộ nhanh chóng quay đầu lại, hơi thở của anh đã bắt đầu trở nên gấp gáp, mùi máu trên người Tô Lạc Ly thu hút anh.Anh giẫm chân ga, xe lao ra ngoài.Trên đường, hai người không ai nói gì.Ôn Khanh Mộ lau sạch máu trên miệng, anh không muốn mình hiện hình trước mặt Tô Lạc Ly.Xe lái về hoa viên Crystal, xuống xe, Ôn Khanh Mộ cũng phớt lờ Tô Lạc Ly mà sải bước lớn đi vào nhà.Vì Ôn Khanh Mộ ra ngoài vào đêm trăng tròn nên Vương Vĩ đã rất lo lắng, đi tới đi lui trước của biệt thự.Thấy Ôn Khanh Mộ và Tô Lạc Ly cùng về, lúc này ông ấy mới yên tâm.Ôn Khanh Mộ đẩy Vương Vĩ ra, đi thẳng lên lâu..