Tác giả:

Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…

Chương 660: Chương 662

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… “Cho nên, mợ chủ, tôi mong mợ chuẩn bị tâm lý, mỗi lần Kiếm Mặc phát bệnh nằm viện thì cần nhiều máu hơn, nếu lần này muốn cứu được cậu ấy thì có thể sẽ cần nhiều máu hơn nữa.Nhưng lần trước sếp Ôn đã không chống đỡ nổi rồi, lần này hoàn toàn không có khả năng” Nghe Chu Lễ Thành nói thế, Tô Lạc Ly càng thêm nản lòng.Nói cách khác, nếu Ôn Khanh Mộ thật sự ở đây thì cũng có khả năng không cứu được Tô Kiềm Mặc.“Tôi hiểu rồi.” Tô Lạc Ly lo lắng nhìn Tô Kiềm Mặc nằm trên giường bệnh.“Thằng bé thế này có thể duy trì được bao lâu?” “Cái này thật sự khó nói lắm” Hoa viên Crystal.Trong phòng nồng nặc mùi rượu hắc mũi, trên sàn cũng vương vãi rất nhiều chai rượu.Dạ Bân đứng ở cửa hoảng hồn với cảnh tượng trước mắt.Bình thường anh ta thích uống rượu, cũng thích cả mùi rượu, nhưng đây là lần đầu tiên anh ta cảm thấy mùi rượu nồng nặc hắc mũi và khó ngửi đến thế.“ội vãi, cậu có thể mở nhà máy rượu ở đây đấy” Dạ Bân gần như nhảy vào phòng ngủ.Lúc anh ta thấy Ôn Khanh Mộ thì cũng hết cả hồn.Có khi nào Ôn Khanh Mộ suy sụp tinh thần thế này sao? Tóc anh vô cùng rối, có thể thấy là đã rất lâu rồi không chăm chút, chắc là cũng lâu rồi không cạo râu nên lộ ra những sợi râu màu xanh, hốc mắt trũng sâu, tròng mắt đầy tơ máu.Có lẽ quần áo trên người cũng đã mấy ngày rồi chưa thay nên trông rất nhăn nhúm.Dạ Bân vừa đi tới thì lập tức bịt mũi mình lại.“A Khanh, mấy ngày rồi cậu không tắm thế, người cậu thối cả lên rồi.” Dạ Bân lùi lại mấy bước, mùi rượu nồng nặc trộn lẫn với mùi cơ thể của Ôn Khanh Mô càng thêm khó ngửi.Thậm chí Ôn Khanh Mộ còn không ngước mắt nhìn anh ta mà cầm chai rượu trước mặt tu ừng ực vài ngụm.“Cậu còn uống nữa à? Cậu muốn uống cho chết luôn sao?” Dạ Bân xông tới cướp lấy chai rượu của Ôn Khanh Mộ.“Không uống rượu còn có thể làm gì?” Giọng Ôn Khanh Mộ khàn đặc.“Rốt cuộc cậu làm sao thế?” “Cô ấy biết rồi” Ôn Khanh Mộ ngồi trên sàn, dựa đầu vào tường, trong mắt đầy tuyệt Vọng.“Biết cái gì?” Dạ Bân suy nghĩ cẩn thận rồi lập tức ngồi xổm xuống, những mùi trên người Ôn Khanh Mộ lại khiến anh ta lùi về sau.“Lạc Ly biết thân phận của cậu rồi?” Ôn Khanh Mộ kể lại mọi chuyện cho Dạ Bân.Sau khi nghe xong, Dạ Bân vô cùng kinh ngạc, không ngờ trên đời này còn có người thật sự tin vào chuyện ma cà rồng.Nói thật, năm đó nếu không phải tận mắt chứng kiến thì chắc chắn anh ta không thể nào tin Ôn Khanh Mộ lại là con cháu của ma cà rồng..

“Cho nên, mợ chủ, tôi mong mợ chuẩn bị tâm lý, mỗi lần Kiếm Mặc phát bệnh nằm viện thì cần nhiều máu hơn, nếu lần này muốn cứu được cậu ấy thì có thể sẽ cần 

nhiều máu hơn nữa.

Nhưng lần trước sếp Ôn đã không chống đỡ nổi rồi, lần này hoàn toàn không có khả năng” 

Nghe Chu Lễ Thành nói thế, Tô Lạc Ly càng thêm nản lòng.

Nói cách khác, nếu Ôn Khanh Mộ thật sự ở đây thì cũng có khả năng không cứu được Tô Kiềm Mặc.

“Tôi hiểu rồi.

” 

Tô Lạc Ly lo lắng nhìn Tô Kiềm Mặc nằm trên giường bệnh.

“Thằng bé thế này có thể duy trì được bao lâu?” 

“Cái này thật sự khó nói lắm” 

Hoa viên Crystal.

Trong phòng nồng nặc mùi rượu hắc mũi, trên sàn cũng vương vãi rất nhiều chai rượu.

Dạ Bân đứng ở cửa hoảng hồn với cảnh tượng trước mắt.

Bình thường anh ta thích uống rượu, cũng thích cả mùi rượu, nhưng đây là lần đầu tiên anh ta cảm thấy mùi rượu nồng nặc hắc mũi và khó ngửi đến thế.

“ội vãi, cậu có thể mở nhà máy rượu ở đây đấy” Dạ Bân gần như nhảy vào phòng ngủ.

Lúc anh ta thấy Ôn Khanh Mộ thì cũng hết cả hồn.

Có khi nào Ôn Khanh Mộ suy sụp tinh thần thế này sao? 

Tóc anh vô cùng rối, có thể thấy là đã rất lâu rồi không chăm chút, chắc là cũng lâu rồi không cạo râu nên lộ ra những sợi râu 

màu xanh, hốc mắt trũng sâu, tròng mắt đầy tơ máu.

Có lẽ quần áo trên người cũng đã mấy ngày rồi chưa thay nên trông rất nhăn nhúm.

Dạ Bân vừa đi tới thì lập tức bịt mũi mình lại.

“A Khanh, mấy ngày rồi cậu không tắm thế, người cậu thối cả lên rồi.

” 

Dạ Bân lùi lại mấy bước, mùi rượu nồng nặc trộn lẫn với mùi cơ thể của Ôn Khanh Mô càng thêm khó ngửi.

Thậm chí Ôn Khanh Mộ còn không ngước mắt nhìn anh ta mà cầm chai rượu trước mặt tu ừng ực vài ngụm.

“Cậu còn uống nữa à? Cậu muốn uống cho chết luôn sao?” Dạ Bân xông tới cướp lấy chai rượu của Ôn Khanh Mộ.

“Không uống rượu còn có thể làm gì?” Giọng Ôn Khanh Mộ khàn đặc.

“Rốt cuộc cậu làm sao thế?” 

“Cô ấy biết rồi” Ôn Khanh Mộ ngồi trên sàn, dựa đầu vào tường, trong mắt đầy tuyệt Vọng.

“Biết cái gì?” Dạ Bân suy nghĩ cẩn thận rồi lập tức ngồi xổm xuống, những mùi trên người Ôn Khanh Mộ lại khiến anh ta lùi về sau.

“Lạc Ly biết thân phận của cậu rồi?” 

Ôn Khanh Mộ kể lại mọi chuyện cho Dạ Bân.

Sau khi nghe xong, Dạ Bân vô cùng kinh ngạc, không ngờ trên đời này còn có người thật sự tin vào chuyện ma cà rồng.

Nói thật, năm đó nếu không phải tận mắt chứng kiến thì chắc chắn anh ta không thể nào tin Ôn Khanh Mộ lại là con cháu của ma cà rồng.

.

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… “Cho nên, mợ chủ, tôi mong mợ chuẩn bị tâm lý, mỗi lần Kiếm Mặc phát bệnh nằm viện thì cần nhiều máu hơn, nếu lần này muốn cứu được cậu ấy thì có thể sẽ cần nhiều máu hơn nữa.Nhưng lần trước sếp Ôn đã không chống đỡ nổi rồi, lần này hoàn toàn không có khả năng” Nghe Chu Lễ Thành nói thế, Tô Lạc Ly càng thêm nản lòng.Nói cách khác, nếu Ôn Khanh Mộ thật sự ở đây thì cũng có khả năng không cứu được Tô Kiềm Mặc.“Tôi hiểu rồi.” Tô Lạc Ly lo lắng nhìn Tô Kiềm Mặc nằm trên giường bệnh.“Thằng bé thế này có thể duy trì được bao lâu?” “Cái này thật sự khó nói lắm” Hoa viên Crystal.Trong phòng nồng nặc mùi rượu hắc mũi, trên sàn cũng vương vãi rất nhiều chai rượu.Dạ Bân đứng ở cửa hoảng hồn với cảnh tượng trước mắt.Bình thường anh ta thích uống rượu, cũng thích cả mùi rượu, nhưng đây là lần đầu tiên anh ta cảm thấy mùi rượu nồng nặc hắc mũi và khó ngửi đến thế.“ội vãi, cậu có thể mở nhà máy rượu ở đây đấy” Dạ Bân gần như nhảy vào phòng ngủ.Lúc anh ta thấy Ôn Khanh Mộ thì cũng hết cả hồn.Có khi nào Ôn Khanh Mộ suy sụp tinh thần thế này sao? Tóc anh vô cùng rối, có thể thấy là đã rất lâu rồi không chăm chút, chắc là cũng lâu rồi không cạo râu nên lộ ra những sợi râu màu xanh, hốc mắt trũng sâu, tròng mắt đầy tơ máu.Có lẽ quần áo trên người cũng đã mấy ngày rồi chưa thay nên trông rất nhăn nhúm.Dạ Bân vừa đi tới thì lập tức bịt mũi mình lại.“A Khanh, mấy ngày rồi cậu không tắm thế, người cậu thối cả lên rồi.” Dạ Bân lùi lại mấy bước, mùi rượu nồng nặc trộn lẫn với mùi cơ thể của Ôn Khanh Mô càng thêm khó ngửi.Thậm chí Ôn Khanh Mộ còn không ngước mắt nhìn anh ta mà cầm chai rượu trước mặt tu ừng ực vài ngụm.“Cậu còn uống nữa à? Cậu muốn uống cho chết luôn sao?” Dạ Bân xông tới cướp lấy chai rượu của Ôn Khanh Mộ.“Không uống rượu còn có thể làm gì?” Giọng Ôn Khanh Mộ khàn đặc.“Rốt cuộc cậu làm sao thế?” “Cô ấy biết rồi” Ôn Khanh Mộ ngồi trên sàn, dựa đầu vào tường, trong mắt đầy tuyệt Vọng.“Biết cái gì?” Dạ Bân suy nghĩ cẩn thận rồi lập tức ngồi xổm xuống, những mùi trên người Ôn Khanh Mộ lại khiến anh ta lùi về sau.“Lạc Ly biết thân phận của cậu rồi?” Ôn Khanh Mộ kể lại mọi chuyện cho Dạ Bân.Sau khi nghe xong, Dạ Bân vô cùng kinh ngạc, không ngờ trên đời này còn có người thật sự tin vào chuyện ma cà rồng.Nói thật, năm đó nếu không phải tận mắt chứng kiến thì chắc chắn anh ta không thể nào tin Ôn Khanh Mộ lại là con cháu của ma cà rồng..

Chương 660: Chương 662