Tác giả:

Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…

Chương 672: Chương 674

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Hai ngày sau, Tô Kiềm Mặc sốt ruột xuất viện.Cậu ở bệnh viện thêm ngày nào thì cũng đồng nghĩa với việc rằng tuổi thọ của cậu sẽ ngắn bớt một ngày.” Tất nhiên là cậu không muốn lãng phí tính mạng của mình trong bệnh viện. Ôn Khanh Mộ chở Tô Lạc Ly và Tô Kiềm Mặc về khu Rainbow. “Kiềm Mặc, em muốn ăn gì không? Em muốn ăn gì thì chị cũng sẽ thỏa mãn em het." Sau này cô sẽ không còn cơ hội để nấu ăn cho cậu nữa rồi.” “Chị, em còn chưa đầy một tháng nữa thôi. Chẳng lẽ bây giờ em phải phí từng ấy thời gian vào chuyện vui chơi giải trí à? Em còn nhiều chuyện muốn làm lắm”. Vẻ mặt của Tô Kiềm Mặc đã bình thường trở lại rồi, mặc dù vẫn còn hơi tái nhưng đã khá hơn đợt trước rất nhiều. “Được rồi, chị cần phải đi quay phim thì cứ đi quay đi.Chị tập trung làm việc của mình, kệ em đi.Em phải đi ra ngoài rồi.” Tô Kiềm Mặc vừa đi giày thể thao ở cửa ra vào rồi nói. “Em muốn đi đâu thế? Để chị đi với em.Em muốn làm gì thì để chị đi làm cùng em nhé?” “Chị, em lớn ngần này rồi, sao còn cần chị phải đi cùng em nữa chứ! Anh rể, anh quản chị ấy đi!” Tô Kiềm Mặc nở nụ cười xán lạn, nhìn cậu không hề giống một người chỉ còn sống được một tháng nữa, mà chỉ như một cậu thanh niên dạt dào sức sống. Ôn Khanh Mộ Vỗ vai Tô Lạc Ly rồi đánh mắt bảo cô hãy yên tâm. “Để cậu ấy đi đi.” “Chị thấy chưa, anh rể còn nói là để em đi rồi còn gì.Bye bye!” Tô Kiềm Mặc vẫy tay với hai người rồi đi thẳng ra cửa. Vẻ mặt Tô Lạc Ly vẫn tràn đầy vẻ buồn phiền. “Em lo cho cậu ấy, nhỡ đi trên đường lại có chuyện gì thì..” Nếu như thế thì cậu ấy sẽ chẳng sống nổi được một tháng. “Em yên tâm đi, anh phải người đi theo cậu ấy rồi.Một khi có chuyện gì thì họ sẽ báo cáo lại cho anh ngay, nếu chúng ta cứ đi theo sát cậu ấy mãi thì chỉ khiến cậu ấy cảm thấy vướng víu mà thôi.Thà cứ mặc kệ để cho cậu ấy tự ý sử dụng quỹ thời gian còn lại đi.” Tô Lạc Ly cũng hiểu rằng Ôn Khanh Mộ nói như thế rất có lý, nên cô cũng bình tĩnh lại.Dù sao thì cô cũng rất yên tâm với cách làm việc của Ôn Khanh Mộ. “Kiềm Mặc là một cậu nhóc hiểu chuyện, điều mà cậu ấy thấy không yên tâm nhất chính là em, vậy nên dù có phải giả vờ thì em cũng cứ giả vờ rằng là mình không có chuyện gì đi, như vậy thì cậu ấy sẽ có thể yên tâm rời đi.” Tô Lạc Ly rúc vào lòng của Ôn Khanh Mộ, nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy cực kỳ chua xót. Cứ nghĩ đến việc một tháng nữa là Tô Kiềm Mặc sẽ rời đi mãi mãi, là cô có cảm giác rất khó chịu. “Em đi quay phim đây.” Tô Lạc Ly khó khăn đưa ra quyết định. “Ừ” Ôn Khanh Mộ hôn nhẹ lên trán của Tô Lạc Ly. Nhà hàng Huy Định. Trong phòng riêng xa hoa có bốn người, Tô Nhược Vân, La Thần, đạo diễn nổi tiếng Trương Phong và nhà sản xuất Từ Kỳ Lân..

Hai ngày sau, Tô Kiềm Mặc sốt ruột xuất viện.

Cậu ở bệnh viện thêm ngày nào thì cũng đồng nghĩa với việc rằng tuổi thọ của cậu sẽ ngắn bớt một ngày.” 

Tất nhiên là cậu không muốn lãng phí tính mạng của mình trong bệnh viện. 

Ôn Khanh Mộ chở Tô Lạc Ly và Tô Kiềm Mặc về khu Rainbow. 

“Kiềm Mặc, em muốn ăn gì không? Em muốn ăn gì thì chị cũng sẽ thỏa mãn em het." 

Sau này cô sẽ không còn cơ hội để nấu ăn cho cậu nữa rồi.” 

“Chị, em còn chưa đầy một tháng nữa thôi. 

Chẳng lẽ bây giờ em phải phí từng ấy thời gian vào chuyện vui chơi giải trí à? Em còn nhiều chuyện muốn làm lắm”. 

Vẻ mặt của Tô Kiềm Mặc đã bình thường trở lại rồi, mặc dù vẫn còn hơi tái nhưng đã khá hơn đợt trước rất nhiều. 

“Được rồi, chị cần phải đi quay phim thì cứ đi quay đi.

Chị tập trung làm việc của mình, kệ em đi.

Em phải đi ra ngoài rồi.” 

Tô Kiềm Mặc vừa đi giày thể thao ở cửa ra vào rồi nói. 

“Em muốn đi đâu thế? Để chị đi với em.

Em muốn làm gì thì để chị đi làm cùng em nhé?” 

“Chị, em lớn ngần này rồi, sao còn cần chị phải đi cùng em nữa chứ! Anh rể, anh quản chị ấy đi!” 

Tô Kiềm Mặc nở nụ cười xán lạn, nhìn cậu không hề giống một người chỉ còn sống được một tháng nữa, mà chỉ như một cậu thanh niên dạt dào sức sống. 

Ôn Khanh Mộ Vỗ vai Tô Lạc Ly rồi đánh mắt bảo cô hãy yên tâm. 

“Để cậu ấy đi đi.” 

“Chị thấy chưa, anh rể còn nói là để em đi rồi còn gì.

Bye bye!” Tô Kiềm Mặc vẫy tay với hai người rồi đi thẳng ra cửa. 

Vẻ mặt Tô Lạc Ly vẫn tràn đầy vẻ buồn phiền. 

“Em lo cho cậu ấy, nhỡ đi trên đường lại có chuyện gì thì..” Nếu như thế thì cậu ấy sẽ chẳng sống nổi được một tháng. 

“Em yên tâm đi, anh phải người đi theo cậu ấy rồi.

Một khi có chuyện gì thì họ sẽ báo cáo lại cho anh ngay, nếu chúng ta cứ đi theo sát cậu ấy mãi thì chỉ khiến cậu ấy cảm thấy vướng víu mà thôi.

Thà cứ mặc kệ để cho cậu ấy tự ý sử dụng quỹ thời gian còn lại đi.” 

Tô Lạc Ly cũng hiểu rằng Ôn Khanh Mộ nói như thế rất có lý, nên cô cũng bình tĩnh lại.

Dù sao thì cô cũng rất yên tâm với cách làm việc của Ôn Khanh Mộ. 

“Kiềm Mặc là một cậu nhóc hiểu chuyện, điều mà cậu ấy thấy không yên tâm nhất chính là em, vậy nên dù có phải giả vờ thì em cũng cứ giả vờ rằng là mình không có chuyện gì đi, như vậy thì cậu ấy sẽ có thể yên tâm rời đi.” 

Tô Lạc Ly rúc vào lòng của Ôn Khanh Mộ, nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy cực kỳ chua xót. 

Cứ nghĩ đến việc một tháng nữa là Tô Kiềm Mặc sẽ rời đi mãi mãi, là cô có cảm giác rất khó chịu. 

“Em đi quay phim đây.” Tô Lạc Ly khó khăn đưa ra quyết định. 

“Ừ” Ôn Khanh Mộ hôn nhẹ lên trán của Tô Lạc Ly. 

Nhà hàng Huy Định. 

Trong phòng riêng xa hoa có bốn người, Tô Nhược Vân, La Thần, đạo diễn nổi tiếng Trương Phong và nhà sản xuất Từ Kỳ Lân..

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Hai ngày sau, Tô Kiềm Mặc sốt ruột xuất viện.Cậu ở bệnh viện thêm ngày nào thì cũng đồng nghĩa với việc rằng tuổi thọ của cậu sẽ ngắn bớt một ngày.” Tất nhiên là cậu không muốn lãng phí tính mạng của mình trong bệnh viện. Ôn Khanh Mộ chở Tô Lạc Ly và Tô Kiềm Mặc về khu Rainbow. “Kiềm Mặc, em muốn ăn gì không? Em muốn ăn gì thì chị cũng sẽ thỏa mãn em het." Sau này cô sẽ không còn cơ hội để nấu ăn cho cậu nữa rồi.” “Chị, em còn chưa đầy một tháng nữa thôi. Chẳng lẽ bây giờ em phải phí từng ấy thời gian vào chuyện vui chơi giải trí à? Em còn nhiều chuyện muốn làm lắm”. Vẻ mặt của Tô Kiềm Mặc đã bình thường trở lại rồi, mặc dù vẫn còn hơi tái nhưng đã khá hơn đợt trước rất nhiều. “Được rồi, chị cần phải đi quay phim thì cứ đi quay đi.Chị tập trung làm việc của mình, kệ em đi.Em phải đi ra ngoài rồi.” Tô Kiềm Mặc vừa đi giày thể thao ở cửa ra vào rồi nói. “Em muốn đi đâu thế? Để chị đi với em.Em muốn làm gì thì để chị đi làm cùng em nhé?” “Chị, em lớn ngần này rồi, sao còn cần chị phải đi cùng em nữa chứ! Anh rể, anh quản chị ấy đi!” Tô Kiềm Mặc nở nụ cười xán lạn, nhìn cậu không hề giống một người chỉ còn sống được một tháng nữa, mà chỉ như một cậu thanh niên dạt dào sức sống. Ôn Khanh Mộ Vỗ vai Tô Lạc Ly rồi đánh mắt bảo cô hãy yên tâm. “Để cậu ấy đi đi.” “Chị thấy chưa, anh rể còn nói là để em đi rồi còn gì.Bye bye!” Tô Kiềm Mặc vẫy tay với hai người rồi đi thẳng ra cửa. Vẻ mặt Tô Lạc Ly vẫn tràn đầy vẻ buồn phiền. “Em lo cho cậu ấy, nhỡ đi trên đường lại có chuyện gì thì..” Nếu như thế thì cậu ấy sẽ chẳng sống nổi được một tháng. “Em yên tâm đi, anh phải người đi theo cậu ấy rồi.Một khi có chuyện gì thì họ sẽ báo cáo lại cho anh ngay, nếu chúng ta cứ đi theo sát cậu ấy mãi thì chỉ khiến cậu ấy cảm thấy vướng víu mà thôi.Thà cứ mặc kệ để cho cậu ấy tự ý sử dụng quỹ thời gian còn lại đi.” Tô Lạc Ly cũng hiểu rằng Ôn Khanh Mộ nói như thế rất có lý, nên cô cũng bình tĩnh lại.Dù sao thì cô cũng rất yên tâm với cách làm việc của Ôn Khanh Mộ. “Kiềm Mặc là một cậu nhóc hiểu chuyện, điều mà cậu ấy thấy không yên tâm nhất chính là em, vậy nên dù có phải giả vờ thì em cũng cứ giả vờ rằng là mình không có chuyện gì đi, như vậy thì cậu ấy sẽ có thể yên tâm rời đi.” Tô Lạc Ly rúc vào lòng của Ôn Khanh Mộ, nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy cực kỳ chua xót. Cứ nghĩ đến việc một tháng nữa là Tô Kiềm Mặc sẽ rời đi mãi mãi, là cô có cảm giác rất khó chịu. “Em đi quay phim đây.” Tô Lạc Ly khó khăn đưa ra quyết định. “Ừ” Ôn Khanh Mộ hôn nhẹ lên trán của Tô Lạc Ly. Nhà hàng Huy Định. Trong phòng riêng xa hoa có bốn người, Tô Nhược Vân, La Thần, đạo diễn nổi tiếng Trương Phong và nhà sản xuất Từ Kỳ Lân..

Chương 672: Chương 674