Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…
Chương 677: Cậu Thấy Thật À
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Sau đó, bởi vì Tô Lạc Ly cần mặc trang phục dạ hội gấp nên Tô Kiềm Mặc đã sửa chiếc váy cưới thành một chiếc váy dạ hội. Cậu chỉ còn sống được một tháng mà có quá nhiều chuyện chưa hoàn thành.Cậu biết một tháng này không đủ nên chỉ hy vọng có thể hoàn thành xong váy cưới cho Tô Lạc Ly là được rồi. Tô Kiêm Mặc cảm giác ngực đau thắt lại, lập tức dừng tay, móc lọ thuốc trong túi và lấy ra một viên thuốc, nuốt luôn xuống. Viện trưởng Chu đã nói đau ngực là hiện tượng bình thường, chỉ cần uống thuốc là được rồi, không nên chuyện bé xé ra to. Sau khi thấy bớt đau, Tô Kiềm Mặc lại tiếp tục may váy cưới. Trong một phòng Studio khác, các bạn học của Tô Kiếm Mặc đang gấp gáp thiết kế. "Ôi, sao dạo đây tôi chẳng thấy Kiểm Mặc vậy? Chẳng phải mọi khi cậu ấy là người tích cực nhất à?" Một cô gái chợt hỏi. "Đợt trước Kiêm Mặc phải nằm viện, bây giờ chắc đang may váy cưới trong phòng bên cạnh đấy.Tôi nghe nói cậu ấy may cho chị Lạc Ly." Lâm Chi Hàng cùng phòng ký túc với Tô Kiềm Mặc trả lời. "Tôi thấy trong phòng Kiêm Mặc hình như đang để đồng hồ đếm ngược thời gian, hôm qua là hai mươi sáu, hôm nay là hai mươi lăm, không biết cậu ấy đang làm gì nữa" Tay Lâm Chi Hàng đang cầm bút viết chợt dừng lại. "Cậu thấy thật à?" "Thật mà, tôi hỏi cậu ấy định làm gì? Cậu ấy chỉ cười nhưng không trả lời tôi.Cậu ấy vẫn không ngừng may váy cưới.Tối qua tôi rời đi lúc hơn chín giờ mà vẫn thấy cậu ấy đang làm đấy". Lâm Chi Hàng lặng lẽ cúi đầu.Cậu ấy ở cùng một phòng ký túc với Tô Kiềm Mặc nên vẫn biết tương đối về tình hình của cậu. "Đúng rồi, hình như sức khỏe của cậu ấy gần đây không tốt lắm, tôi còn nhìn thấy cậu ấy thỉnh thoảng uống thuốc." "Kiêm Mặc...!cậu ấy...!có lẽ không xong rồi." Lâm Chi Hàng nói rất khẽ. Mọi người đều ngơ ngác nhìn nhau. Lâm Chi Hàng nói cho mọi người biết tình trạng của Tô Kiềm Mặc. "Sợ là lần này cậu ấy thật sự không thể qua được, nếu không sẽ không vội may váy cưới cho chị Lạc Ly như vậy.Tôi nghĩ có lẽ cậu ấy muốn hoàn thành giấc mơ trước khi mất?" Mắt Lâm Chi Hàng hơi ướt. Mấy cô gái đang ngồi thậm chí òa khóc..
Sau đó, bởi vì Tô Lạc Ly cần mặc trang phục dạ hội gấp nên Tô Kiềm Mặc đã sửa chiếc váy cưới thành một chiếc váy dạ hội.
Cậu chỉ còn sống được một tháng mà có quá nhiều chuyện chưa hoàn thành.
Cậu biết một tháng này không đủ nên chỉ hy vọng có thể hoàn thành xong váy cưới cho Tô Lạc Ly là được rồi.
Tô Kiêm Mặc cảm giác ngực đau thắt lại, lập tức dừng tay, móc lọ thuốc trong túi và lấy ra một viên thuốc, nuốt luôn xuống.
Viện trưởng Chu đã nói đau ngực là hiện tượng bình thường, chỉ cần uống thuốc là
được rồi, không nên chuyện bé xé ra to.
Sau khi thấy bớt đau, Tô Kiềm Mặc lại tiếp tục may váy cưới.
Trong một phòng Studio khác, các bạn học của Tô Kiếm Mặc đang gấp gáp thiết kế.
"Ôi, sao dạo đây tôi chẳng thấy Kiểm Mặc vậy? Chẳng phải mọi khi cậu ấy là người tích cực nhất à?" Một cô gái chợt hỏi.
"Đợt trước Kiêm Mặc phải nằm viện, bây giờ chắc đang may váy cưới trong phòng bên cạnh đấy.
Tôi nghe nói cậu ấy may cho chị Lạc Ly." Lâm Chi Hàng cùng phòng ký túc với Tô Kiềm Mặc trả lời.
"Tôi thấy trong phòng Kiêm Mặc hình như đang để đồng hồ đếm ngược thời gian, hôm qua là hai mươi sáu, hôm nay là hai mươi lăm, không biết cậu ấy đang làm gì nữa"
Tay Lâm Chi Hàng đang cầm bút viết chợt dừng lại.
"Cậu thấy thật à?"
"Thật mà, tôi hỏi cậu ấy định làm gì? Cậu ấy chỉ cười nhưng không trả lời tôi.
Cậu ấy vẫn không ngừng may váy cưới.
Tối qua tôi rời đi lúc hơn chín giờ mà vẫn thấy cậu ấy đang làm đấy".
Lâm Chi Hàng lặng lẽ cúi đầu.
Cậu ấy ở cùng một phòng ký túc với Tô Kiềm Mặc nên vẫn biết tương đối về tình hình của cậu.
"Đúng rồi, hình như sức khỏe của cậu ấy gần đây không tốt lắm, tôi còn nhìn thấy cậu ấy thỉnh thoảng uống thuốc."
"Kiêm Mặc...!cậu ấy...!có lẽ không xong rồi." Lâm Chi Hàng nói rất khẽ.
Mọi người đều ngơ ngác nhìn nhau.
Lâm Chi Hàng nói cho mọi người biết tình trạng của Tô Kiềm Mặc.
"Sợ là lần này cậu ấy thật sự không thể qua được, nếu không sẽ không vội may váy cưới
cho chị Lạc Ly như vậy.
Tôi nghĩ có lẽ cậu ấy muốn hoàn thành giấc mơ trước khi mất?"
Mắt Lâm Chi Hàng hơi ướt.
Mấy cô gái đang ngồi thậm chí òa khóc..
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Sau đó, bởi vì Tô Lạc Ly cần mặc trang phục dạ hội gấp nên Tô Kiềm Mặc đã sửa chiếc váy cưới thành một chiếc váy dạ hội. Cậu chỉ còn sống được một tháng mà có quá nhiều chuyện chưa hoàn thành.Cậu biết một tháng này không đủ nên chỉ hy vọng có thể hoàn thành xong váy cưới cho Tô Lạc Ly là được rồi. Tô Kiêm Mặc cảm giác ngực đau thắt lại, lập tức dừng tay, móc lọ thuốc trong túi và lấy ra một viên thuốc, nuốt luôn xuống. Viện trưởng Chu đã nói đau ngực là hiện tượng bình thường, chỉ cần uống thuốc là được rồi, không nên chuyện bé xé ra to. Sau khi thấy bớt đau, Tô Kiềm Mặc lại tiếp tục may váy cưới. Trong một phòng Studio khác, các bạn học của Tô Kiếm Mặc đang gấp gáp thiết kế. "Ôi, sao dạo đây tôi chẳng thấy Kiểm Mặc vậy? Chẳng phải mọi khi cậu ấy là người tích cực nhất à?" Một cô gái chợt hỏi. "Đợt trước Kiêm Mặc phải nằm viện, bây giờ chắc đang may váy cưới trong phòng bên cạnh đấy.Tôi nghe nói cậu ấy may cho chị Lạc Ly." Lâm Chi Hàng cùng phòng ký túc với Tô Kiềm Mặc trả lời. "Tôi thấy trong phòng Kiêm Mặc hình như đang để đồng hồ đếm ngược thời gian, hôm qua là hai mươi sáu, hôm nay là hai mươi lăm, không biết cậu ấy đang làm gì nữa" Tay Lâm Chi Hàng đang cầm bút viết chợt dừng lại. "Cậu thấy thật à?" "Thật mà, tôi hỏi cậu ấy định làm gì? Cậu ấy chỉ cười nhưng không trả lời tôi.Cậu ấy vẫn không ngừng may váy cưới.Tối qua tôi rời đi lúc hơn chín giờ mà vẫn thấy cậu ấy đang làm đấy". Lâm Chi Hàng lặng lẽ cúi đầu.Cậu ấy ở cùng một phòng ký túc với Tô Kiềm Mặc nên vẫn biết tương đối về tình hình của cậu. "Đúng rồi, hình như sức khỏe của cậu ấy gần đây không tốt lắm, tôi còn nhìn thấy cậu ấy thỉnh thoảng uống thuốc." "Kiêm Mặc...!cậu ấy...!có lẽ không xong rồi." Lâm Chi Hàng nói rất khẽ. Mọi người đều ngơ ngác nhìn nhau. Lâm Chi Hàng nói cho mọi người biết tình trạng của Tô Kiềm Mặc. "Sợ là lần này cậu ấy thật sự không thể qua được, nếu không sẽ không vội may váy cưới cho chị Lạc Ly như vậy.Tôi nghĩ có lẽ cậu ấy muốn hoàn thành giấc mơ trước khi mất?" Mắt Lâm Chi Hàng hơi ướt. Mấy cô gái đang ngồi thậm chí òa khóc..