Tác giả:

Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…

Chương 679: Anh Tìm Tôi Có Việc Gì

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Tô Kiềm Mặc ngẩng đầu nhìn Lâm Chi Hàng với ánh mắt buồn bã, đột nhiên quay đầu đi và nhếch môi cười."Ai nói tôi thích cô ấy chứ? Nếu tôi thích cô ấy, cô ấy viết cho tôi nhiều thư tình như vậy, tôi có thể không xem à?" "Bởi vì cậu biết cậu không thể sống được bao lâu, lo làm chậm trễ thời gian của Hân Hân nên mới không dám ở bên cô ấy.Kiểm Mặc, tôi lén xem qua nhật ký của cậu rồi, cậu rất thích Hân Hân, thích từ lúc huấn luyện quân sự." Mỗi cầu mỗi chữ Lâm Chi Hàng nói đều đâm thẳng vào tim Tô Kiêm Mặc."Tôi thích thì sao chứ? Tôi sắp chết rồi." "Vậy cậu càng nên chào tạm biệt cô ấy! Cậu đừng để mình phải hối hận" Lâm Chi Hàng khoác tay lên vai Tô Kiêm Mặc và vỗ mạnh một cái."Cậu đi làm chuyện cậu muốn làm đi, tôi và các bạn sẽ giúp cậu hoàn thành váy cưới này." Lâm Chi Hàng nói xong lại đi về phía chiếc váy cưới, bận rộn làm việc với các bạn học.Lời Lâm Chi Hàng nói in sâu vào trong lòng Tô Kiềm Mặc.Thật ra cậu làm sao không muốn chứ? Khi cậu may váy cưới cho Tô Lạc Ly, trong đầu vẫn nghĩ đến Mục Nhất Hân."Mọi người làm nhé, tôi ra ngoài một lát" Tô Kiêm Mặc nói xong lại vội vàng ra ngoài.Lâm Chi Hàng nhìn theo bóng lưng Tô Kiếm Mặc rời đi, cuối cùng cũng mỉm cười hài lòng.Cho dù kết cục rất bị thảm như vậy nhưng xét từ góc độ khác cũng xem như là một kết thúc viên mãn.Tô Kiềm Mặc ngồi xe tới Học viện Mỹ thuật.Bởi vì đang cuối tuần nên trong trường học hơi vắng vẻ, phần lớn các sinh viên đều ra ngoài chơi, có rất ít người còn ở lại trong trường.Đây là trường học mà cậu thích nhưng không bao lâu nữa, cậu sẽ phải vĩnh viễn rời khỏi đây.Tô Kiềm Mặc đi tới ký túc xá nữ, kết quả người bên này nói cho cậu biết Mục Nhất Hân không ở trong phòng cũng không về nhà, không ai biết cô ấy đi đâu.Cậu tìm khắp trường vẫn không tìm được Mục Nhất Hân.Tô Kiềm Mặc ngồi trước hòn giả sơn trong vườn trường, nghĩ tới nghĩ lui lại gọi điện thoại cho Hoắc Tư Kiệt.Mười phút sau, Hoắc Tư Kiệt chạy tới bên này.Hai người không thân nhau lắm, cho dù cùng khoa nhưng không cùng chuyên ngành, ngoại trừ mấy khóa học chung thì chẳng mấy khi gặp nhau.Nhưng vì Hoắc Tư Kiệt thích Mục Nhất Hân mà cô ấy lại thích Tô Kiềm Mặc, nên dù cậu ấy biết cậu là anh họ của mình vẫn không thân thiết lắm."Anh tìm tôi có việc gì?" Tô Kiêm Mặc Vỗ nhẹ vào chỗ bên cạnh mình.Hoắc Tư Kiệt ngồi xuống."Có lẽ tôi sắp đi! ".

Tô Kiềm Mặc ngẩng đầu nhìn Lâm Chi Hàng với ánh mắt buồn bã, đột nhiên quay đầu đi và nhếch môi cười.

"Ai nói tôi thích cô ấy chứ? Nếu tôi thích cô ấy, cô ấy viết cho tôi nhiều thư tình như vậy, tôi có thể không xem à?" 

"Bởi vì cậu biết cậu không thể sống được bao lâu, lo làm chậm trễ thời gian của Hân Hân nên mới không dám ở bên cô ấy.

Kiểm Mặc, tôi lén xem qua nhật ký của cậu rồi, cậu rất thích Hân Hân, thích từ lúc huấn luyện quân sự.

Mỗi cầu mỗi chữ Lâm Chi Hàng nói đều đâm thẳng vào tim Tô Kiêm Mặc.

"Tôi thích thì sao chứ? Tôi sắp chết rồi.

"Vậy cậu càng nên chào tạm biệt cô ấy! Cậu đừng để mình phải hối hận" 

Lâm Chi Hàng khoác tay lên vai Tô Kiêm Mặc và vỗ mạnh một cái.

"Cậu đi làm chuyện cậu muốn làm đi, tôi và các bạn sẽ giúp cậu hoàn thành váy cưới 

này.

Lâm Chi Hàng nói xong lại đi về phía chiếc váy cưới, bận rộn làm việc với các bạn học.

Lời Lâm Chi Hàng nói in sâu vào trong lòng Tô Kiềm Mặc.

Thật ra cậu làm sao không muốn chứ? 

Khi cậu may váy cưới cho Tô Lạc Ly, trong đầu vẫn nghĩ đến Mục Nhất Hân.

"Mọi người làm nhé, tôi ra ngoài một lát" Tô Kiêm Mặc nói xong lại vội vàng ra ngoài.

Lâm Chi Hàng nhìn theo bóng lưng Tô Kiếm Mặc rời đi, cuối cùng cũng mỉm cười hài lòng.

Cho dù kết cục rất bị thảm như vậy nhưng xét từ góc độ khác cũng xem như là một kết thúc viên mãn.

Tô Kiềm Mặc ngồi xe tới Học viện Mỹ thuật.

Bởi vì đang cuối tuần nên trong trường học hơi vắng vẻ, phần lớn các sinh viên đều ra ngoài chơi, có rất ít người còn ở lại trong trường.

Đây là trường học mà cậu thích nhưng không bao lâu nữa, cậu sẽ phải vĩnh viễn rời khỏi đây.

Tô Kiềm Mặc đi tới ký túc xá nữ, kết quả người bên này nói cho cậu biết Mục Nhất Hân không ở trong phòng cũng không về nhà, không ai biết cô ấy đi đâu.

Cậu tìm khắp trường vẫn không tìm được Mục Nhất Hân.

Tô Kiềm Mặc ngồi trước hòn giả sơn trong vườn trường, nghĩ tới nghĩ lui lại gọi điện thoại cho Hoắc Tư Kiệt.

Mười phút sau, Hoắc Tư Kiệt chạy tới bên này.

Hai người không thân nhau lắm, cho dù cùng khoa nhưng không cùng chuyên ngành, ngoại trừ mấy khóa học chung thì chẳng mấy khi gặp nhau.

Nhưng vì Hoắc Tư Kiệt thích Mục Nhất Hân mà cô ấy lại thích Tô Kiềm Mặc, nên dù cậu ấy biết cậu là anh họ của mình vẫn không thân thiết lắm.

"Anh tìm tôi có việc gì?" 

Tô Kiêm Mặc Vỗ nhẹ vào chỗ bên cạnh mình.

Hoắc Tư Kiệt ngồi xuống.

"Có lẽ tôi sắp đi! ".

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Tô Kiềm Mặc ngẩng đầu nhìn Lâm Chi Hàng với ánh mắt buồn bã, đột nhiên quay đầu đi và nhếch môi cười."Ai nói tôi thích cô ấy chứ? Nếu tôi thích cô ấy, cô ấy viết cho tôi nhiều thư tình như vậy, tôi có thể không xem à?" "Bởi vì cậu biết cậu không thể sống được bao lâu, lo làm chậm trễ thời gian của Hân Hân nên mới không dám ở bên cô ấy.Kiểm Mặc, tôi lén xem qua nhật ký của cậu rồi, cậu rất thích Hân Hân, thích từ lúc huấn luyện quân sự." Mỗi cầu mỗi chữ Lâm Chi Hàng nói đều đâm thẳng vào tim Tô Kiêm Mặc."Tôi thích thì sao chứ? Tôi sắp chết rồi." "Vậy cậu càng nên chào tạm biệt cô ấy! Cậu đừng để mình phải hối hận" Lâm Chi Hàng khoác tay lên vai Tô Kiêm Mặc và vỗ mạnh một cái."Cậu đi làm chuyện cậu muốn làm đi, tôi và các bạn sẽ giúp cậu hoàn thành váy cưới này." Lâm Chi Hàng nói xong lại đi về phía chiếc váy cưới, bận rộn làm việc với các bạn học.Lời Lâm Chi Hàng nói in sâu vào trong lòng Tô Kiềm Mặc.Thật ra cậu làm sao không muốn chứ? Khi cậu may váy cưới cho Tô Lạc Ly, trong đầu vẫn nghĩ đến Mục Nhất Hân."Mọi người làm nhé, tôi ra ngoài một lát" Tô Kiêm Mặc nói xong lại vội vàng ra ngoài.Lâm Chi Hàng nhìn theo bóng lưng Tô Kiếm Mặc rời đi, cuối cùng cũng mỉm cười hài lòng.Cho dù kết cục rất bị thảm như vậy nhưng xét từ góc độ khác cũng xem như là một kết thúc viên mãn.Tô Kiềm Mặc ngồi xe tới Học viện Mỹ thuật.Bởi vì đang cuối tuần nên trong trường học hơi vắng vẻ, phần lớn các sinh viên đều ra ngoài chơi, có rất ít người còn ở lại trong trường.Đây là trường học mà cậu thích nhưng không bao lâu nữa, cậu sẽ phải vĩnh viễn rời khỏi đây.Tô Kiềm Mặc đi tới ký túc xá nữ, kết quả người bên này nói cho cậu biết Mục Nhất Hân không ở trong phòng cũng không về nhà, không ai biết cô ấy đi đâu.Cậu tìm khắp trường vẫn không tìm được Mục Nhất Hân.Tô Kiềm Mặc ngồi trước hòn giả sơn trong vườn trường, nghĩ tới nghĩ lui lại gọi điện thoại cho Hoắc Tư Kiệt.Mười phút sau, Hoắc Tư Kiệt chạy tới bên này.Hai người không thân nhau lắm, cho dù cùng khoa nhưng không cùng chuyên ngành, ngoại trừ mấy khóa học chung thì chẳng mấy khi gặp nhau.Nhưng vì Hoắc Tư Kiệt thích Mục Nhất Hân mà cô ấy lại thích Tô Kiềm Mặc, nên dù cậu ấy biết cậu là anh họ của mình vẫn không thân thiết lắm."Anh tìm tôi có việc gì?" Tô Kiêm Mặc Vỗ nhẹ vào chỗ bên cạnh mình.Hoắc Tư Kiệt ngồi xuống."Có lẽ tôi sắp đi! ".

Chương 679: Anh Tìm Tôi Có Việc Gì