Tác giả:

Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…

Chương 685: Tôi Sẽ Báo Cảnh Sát!

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… "Bọn anh chẳng muốn làm gì cả, chỉ muốn em chơi đùa với mấy người bọn anh thôi! Ha ha ha..."Một gã đàn ông nhỏ bé miệng nhọn, tại khỉ phía sau nói. "Tôi sẽ báo cảnh sát!"Mục Nhất Hân lập tức cầm lấy điện thoại di động của mình, kết quả lại bị người ta cướp mất! "Anh làm gì vậy? Trả lại cho tôi!" Người đàn ông cường tráng kia ném luôn điện thoại của Mục Nhất Hân xuống đất, dùng chân đạp mạnh lên.Màn hình điện thoại của cô ấy lập tức bị vỡ. "Tôi nói cho các anh biết, ở đây là trường học đấy, các anh đừng làm bừa!" Mục Nhất Hân mất điện thoại nên không có cách nào liên hệ với bên ngoài, cô ấy bắt đầu thấy sợ roi. "Bọn anh chính là tới trường học để tìm các sinh viên như em đấy! Em gái đến đây nào, cho anh hôn một cái, để anh nếm thử xem miệng em ngọt thế nào!" Gã đàn ông nhỏ bé lập tức tới gần. "A...!đừng động vào tôi! Tôi gọi người đấy!" "Em cứ gọi đi, trong tầng này chẳng có ai, em có là rách cổ họng cũng vô dụng thôi!" Người đàn ông cường tráng kéo áo của Mục Nhất Hân, áo cô lập tức bị xé rách, lộ ra áo lót màu hồng. Mục Nhất Hân vội vàng dùng tay che trước ngực mình. "Ồ, áo lót màu hồng à? Nhìn qua đúng là trắng trẻo mềm mại đấy! Anh không nhịn được cũng muốn thử một cái!" "Tao cũng sắp chảy nước miếng rồi!" Mấy người đàn ông anh một cầu tôi một lời, khỏi phải nói cũng biết là những lời bẩn thỉu thế nào. "Có ai không? Có ai không? Cứu tôi với!" Mặc dù biết trong tòa nhà tổng hợp này có lẽ không có ai nhưng Mục Nhất Hân vẫn kêu to. Cô ấy chỉ là một cô gái không có cách nào thoát khỏi mấy gã đàn ông to lớn này! "Em kêu đi, kêu lớn tiếng vào! Kêu càng lớn.tiếng càng tốt.Lát nữa em cũng phải kêu như vậy mới được đấy!" Một gã đàn ông đứng canh ở cửa nhìn ra ngoài, sau đó gật đầu với gã đàn ông cường tráng nhất ở phía trước. Giờ phút này, Tô Kiêm Mặc đã đến gần nhà vệ sinh nữ, đột nhiên nghe được giọng nói của Mục Nhất Hân. Lúc này, tiếng cười càn rỡ của đám đàn ông càng lớn hơn, cũng khiến Tô Kiềm Mặc chú ý.Cậu lập tức chạy tới. Cậu nhìn thấy mấy người đàn ông này đang vây quanh Mục Nhất Hân. Tô Kiềm Mặc lập tức quát to: "Thả cô ấy ra!" Mục Nhất Hân đã khóc rồi.Cô ấy là cô chủ yêu kiều từ nhỏ tới lớn được người nhà cưng chiều, đã bao giờ gặp phải loại chuyện này chứ? "À, thằng nhóc này muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân à?" "Một thằng thư sinh cũng học đòi đóng vai anh hùng cứu mỹ nhân như trong phim, đúng là không biết tự lượng sức mình.Tạo khuyên mày cút ngay đi, đừng làm chậm trễ chuyện tốt của bọn tao!".

"Bọn anh chẳng muốn làm gì cả, chỉ muốn em chơi đùa với mấy người bọn anh thôi! Ha ha ha..."

Một gã đàn ông nhỏ bé miệng nhọn, tại khỉ phía sau nói. 

"Tôi sẽ báo cảnh sát!"

Mục Nhất Hân lập tức cầm lấy điện thoại di động của mình, kết quả lại bị người ta cướp mất! 

"Anh làm gì vậy? Trả lại cho tôi!" 

Người đàn ông cường tráng kia ném luôn 

điện thoại của Mục Nhất Hân xuống đất, dùng chân đạp mạnh lên.

Màn hình điện thoại của cô ấy lập tức bị vỡ. 

"Tôi nói cho các anh biết, ở đây là trường học đấy, các anh đừng làm bừa!" Mục Nhất Hân mất điện thoại nên không có cách nào liên hệ với bên ngoài, cô ấy bắt đầu thấy sợ roi. 

"Bọn anh chính là tới trường học để tìm các sinh viên như em đấy! Em gái đến đây nào, cho anh hôn một cái, để anh nếm thử xem miệng em ngọt thế nào!" 

Gã đàn ông nhỏ bé lập tức tới gần. 

"A...!đừng động vào tôi! Tôi gọi người đấy!" 

"Em cứ gọi đi, trong tầng này chẳng có ai, em có là rách cổ họng cũng vô dụng thôi!" 

Người đàn ông cường tráng kéo áo của Mục Nhất Hân, áo cô lập tức bị xé rách, lộ ra áo lót màu hồng. 

Mục Nhất Hân vội vàng dùng tay che trước ngực mình. 

"Ồ, áo lót màu hồng à? Nhìn qua đúng là trắng trẻo mềm mại đấy! Anh không nhịn được cũng muốn thử một cái!" 

"Tao cũng sắp chảy nước miếng rồi!" Mấy người đàn ông anh một cầu tôi một lời, khỏi phải nói cũng biết là những lời bẩn thỉu thế nào. 

"Có ai không? Có ai không? Cứu tôi với!" Mặc dù biết trong tòa nhà tổng hợp này có lẽ không có ai nhưng Mục Nhất Hân vẫn kêu to. 

Cô ấy chỉ là một cô gái không có cách nào thoát khỏi mấy gã đàn ông to lớn này! 

"Em kêu đi, kêu lớn tiếng vào! Kêu càng lớn.

tiếng càng tốt.

Lát nữa em cũng phải kêu như vậy mới được đấy!" 

Một gã đàn ông đứng canh ở cửa nhìn ra ngoài, sau đó gật đầu với gã đàn ông cường tráng nhất ở phía trước. 

Giờ phút này, Tô Kiêm Mặc đã đến gần nhà vệ sinh nữ, đột nhiên nghe được giọng nói của Mục Nhất Hân. 

Lúc này, tiếng cười càn rỡ của đám đàn ông càng lớn hơn, cũng khiến Tô Kiềm Mặc chú ý.

Cậu lập tức chạy tới. 

Cậu nhìn thấy mấy người đàn ông này đang vây quanh Mục Nhất Hân. 

Tô Kiềm Mặc lập tức quát to: "Thả cô ấy ra!" 

Mục Nhất Hân đã khóc rồi.

Cô ấy là cô chủ yêu kiều từ nhỏ tới lớn được người nhà cưng chiều, đã bao giờ gặp phải loại chuyện này chứ? 

"À, thằng nhóc này muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân à?" 

"Một thằng thư sinh cũng học đòi đóng vai anh hùng cứu mỹ nhân như trong phim, đúng là không biết tự lượng sức mình.

Tạo 

khuyên mày cút ngay đi, đừng làm chậm trễ chuyện tốt của bọn tao!".

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… "Bọn anh chẳng muốn làm gì cả, chỉ muốn em chơi đùa với mấy người bọn anh thôi! Ha ha ha..."Một gã đàn ông nhỏ bé miệng nhọn, tại khỉ phía sau nói. "Tôi sẽ báo cảnh sát!"Mục Nhất Hân lập tức cầm lấy điện thoại di động của mình, kết quả lại bị người ta cướp mất! "Anh làm gì vậy? Trả lại cho tôi!" Người đàn ông cường tráng kia ném luôn điện thoại của Mục Nhất Hân xuống đất, dùng chân đạp mạnh lên.Màn hình điện thoại của cô ấy lập tức bị vỡ. "Tôi nói cho các anh biết, ở đây là trường học đấy, các anh đừng làm bừa!" Mục Nhất Hân mất điện thoại nên không có cách nào liên hệ với bên ngoài, cô ấy bắt đầu thấy sợ roi. "Bọn anh chính là tới trường học để tìm các sinh viên như em đấy! Em gái đến đây nào, cho anh hôn một cái, để anh nếm thử xem miệng em ngọt thế nào!" Gã đàn ông nhỏ bé lập tức tới gần. "A...!đừng động vào tôi! Tôi gọi người đấy!" "Em cứ gọi đi, trong tầng này chẳng có ai, em có là rách cổ họng cũng vô dụng thôi!" Người đàn ông cường tráng kéo áo của Mục Nhất Hân, áo cô lập tức bị xé rách, lộ ra áo lót màu hồng. Mục Nhất Hân vội vàng dùng tay che trước ngực mình. "Ồ, áo lót màu hồng à? Nhìn qua đúng là trắng trẻo mềm mại đấy! Anh không nhịn được cũng muốn thử một cái!" "Tao cũng sắp chảy nước miếng rồi!" Mấy người đàn ông anh một cầu tôi một lời, khỏi phải nói cũng biết là những lời bẩn thỉu thế nào. "Có ai không? Có ai không? Cứu tôi với!" Mặc dù biết trong tòa nhà tổng hợp này có lẽ không có ai nhưng Mục Nhất Hân vẫn kêu to. Cô ấy chỉ là một cô gái không có cách nào thoát khỏi mấy gã đàn ông to lớn này! "Em kêu đi, kêu lớn tiếng vào! Kêu càng lớn.tiếng càng tốt.Lát nữa em cũng phải kêu như vậy mới được đấy!" Một gã đàn ông đứng canh ở cửa nhìn ra ngoài, sau đó gật đầu với gã đàn ông cường tráng nhất ở phía trước. Giờ phút này, Tô Kiêm Mặc đã đến gần nhà vệ sinh nữ, đột nhiên nghe được giọng nói của Mục Nhất Hân. Lúc này, tiếng cười càn rỡ của đám đàn ông càng lớn hơn, cũng khiến Tô Kiềm Mặc chú ý.Cậu lập tức chạy tới. Cậu nhìn thấy mấy người đàn ông này đang vây quanh Mục Nhất Hân. Tô Kiềm Mặc lập tức quát to: "Thả cô ấy ra!" Mục Nhất Hân đã khóc rồi.Cô ấy là cô chủ yêu kiều từ nhỏ tới lớn được người nhà cưng chiều, đã bao giờ gặp phải loại chuyện này chứ? "À, thằng nhóc này muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân à?" "Một thằng thư sinh cũng học đòi đóng vai anh hùng cứu mỹ nhân như trong phim, đúng là không biết tự lượng sức mình.Tạo khuyên mày cút ngay đi, đừng làm chậm trễ chuyện tốt của bọn tao!".

Chương 685: Tôi Sẽ Báo Cảnh Sát!