Tác giả:

Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…

Chương 695: Tô Khôn Đồ Súc Vật!quot;

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… "Đương nhiên rồi!" Tô Nhược Vận cúp điện thoại, đặt điện thoại lên ngực."Không liên quan đến mình, là cậu ta tự phát bệnh mà chết, không liên quan đến mình, không có bất cứ quan hệ gì với mình cả!" Miệng cô ta lẩm bẩm.Linh đường.Doãn Cẩn vội vàng bước vào và nói nhỏ vài câu vào tai Ôn Khanh Mộ.Lúc đó Ôn Khanh Mộ đang ở bên cạnh Tô Lạc Ly, Ôn Khanh Mộ nghe xong liền ngồi Xổm xuống."Bố em đến rồi, có cho ông ta vào không?" Nghe thấy tiếng bố, Tô Lạc Ly sững sờ."Ông ta xứng làm bố sao?" Ngoài cửa, Tô Khôn đứng bên ngoài cùng Với Vương Vãn Hương và Tô Nhược Diệu.Vương Vãn Hương mặc một chiếc váy liền thân màu đen, mặc dù quần áo màu đen nhưng bà ta trang điểm rất đậm, tay, cố và tại đều đeo đồ trang sức sáng màu sặc sỡ.Tô Nhược Diệu càng quá đáng hơn, lại mặc một chiếc áo khoác màu đỏ, sợi dây chuyền vàng lớn quanh cổ càng sáng chói rực rỡ."Mẹ, Tô Lạc Ly sống rất tốt đấy, lại còn có căn nhà lớn như vậy!" "Ai nói không phải chứ, ngày nào cũng chỉ biết khóc lóc nghèo khổ, ai mà biết được cô ta bám được vào ông chủ lớn nào!" “Hai người có thể cầm mồm đi được không!” Tô Khôn ở bên cạnh bất an nói.Nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài, Hoắc Vũ Long nhìn ra ngoài cửa, vừa nhìn đã nhận ra Tô Khôn của năm đó! Mặc dù thân hình hơi béo, tuổi tác cũng lớn rồi nhưng ông vẫn nhớ rất rõ người đàn ông này.Hoắc Vũ Long lập tức bước qua, đẩy mạnh vai Tô Khôn."Tô Khôn, đồ súc vật!" "Người này là ai? Sao vừa mở miệng liền mắng người thế?" Vương Vãn Hương lao lên trước.Tô Khôn loạng choạng vội vàng đứng vững lại, khi đang định mắng lại thì đã nhìn thấy người trước mặt, lập tức nuốt lời nói lại."Thì ra là ông." "Là tôi, may mà ông còn nhớ tôi, ông đưa chị tôi đi, khiến chị ấy chết không rõ ràng, bây giờ cháu trai tôi cũng chết rồi, hôm nay tôi phải tính sổ với ông!" "Này, đừng đừng đừng, chị gái ông bị bệnh mà chết, liên quan gì đến tôi chứ, Kiêm Mặc cũng bị bệnh chết, liên quan gì đến tôi!".

"Đương nhiên rồi!" 

Tô Nhược Vận cúp điện thoại, đặt điện thoại lên ngực.

"Không liên quan đến mình, là cậu ta tự phát bệnh mà chết, không liên quan đến 

mình, không có bất cứ quan hệ gì với mình cả!" Miệng cô ta lẩm bẩm.

Linh đường.

Doãn Cẩn vội vàng bước vào và nói nhỏ vài câu vào tai Ôn Khanh Mộ.

Lúc đó Ôn Khanh Mộ đang ở bên cạnh Tô 

Lạc Ly, Ôn Khanh Mộ nghe xong liền ngồi Xổm xuống.

"Bố em đến rồi, có cho ông ta vào không?" 

Nghe thấy tiếng bố, Tô Lạc Ly sững sờ.

"Ông ta xứng làm bố sao?" 

Ngoài cửa, Tô Khôn đứng bên ngoài cùng Với Vương Vãn Hương và Tô Nhược Diệu.

Vương Vãn Hương mặc một chiếc váy liền thân màu đen, mặc dù quần áo màu đen nhưng bà ta trang điểm rất đậm, tay, cố và tại đều đeo đồ trang sức sáng màu sặc sỡ.

Tô Nhược Diệu càng quá đáng hơn, lại mặc một chiếc áo khoác màu đỏ, sợi dây chuyền vàng lớn quanh cổ càng sáng chói 

rực rỡ.

"Mẹ, Tô Lạc Ly sống rất tốt đấy, lại còn có căn nhà lớn như vậy!" 

"Ai nói không phải chứ, ngày nào cũng chỉ 

biết khóc lóc nghèo khổ, ai mà biết được cô ta bám được vào ông chủ lớn nào!" 

“Hai người có thể cầm mồm đi được không!” Tô Khôn ở bên cạnh bất an nói.

Nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài, Hoắc Vũ Long nhìn ra ngoài cửa, vừa nhìn đã nhận ra Tô Khôn của năm đó! 

Mặc dù thân hình hơi béo, tuổi tác cũng lớn rồi nhưng ông vẫn nhớ rất rõ người đàn ông này.

Hoắc Vũ Long lập tức bước qua, đẩy mạnh vai Tô Khôn.

"Tô Khôn, đồ súc vật!" 

"Người này là ai? Sao vừa mở miệng liền 

mắng người thế?" Vương Vãn Hương lao lên trước.

Tô Khôn loạng choạng vội vàng đứng vững lại, khi đang định mắng lại thì đã nhìn thấy người trước mặt, lập tức nuốt lời nói lại.

"Thì ra là ông.

"Là tôi, may mà ông còn nhớ tôi, ông đưa chị tôi đi, khiến chị ấy chết không rõ ràng, bây giờ cháu trai tôi cũng chết rồi, hôm nay tôi phải tính sổ với ông!" 

"Này, đừng đừng đừng, chị gái ông bị bệnh mà chết, liên quan gì đến tôi chứ, Kiêm Mặc cũng bị bệnh chết, liên quan gì đến 

tôi!".

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… "Đương nhiên rồi!" Tô Nhược Vận cúp điện thoại, đặt điện thoại lên ngực."Không liên quan đến mình, là cậu ta tự phát bệnh mà chết, không liên quan đến mình, không có bất cứ quan hệ gì với mình cả!" Miệng cô ta lẩm bẩm.Linh đường.Doãn Cẩn vội vàng bước vào và nói nhỏ vài câu vào tai Ôn Khanh Mộ.Lúc đó Ôn Khanh Mộ đang ở bên cạnh Tô Lạc Ly, Ôn Khanh Mộ nghe xong liền ngồi Xổm xuống."Bố em đến rồi, có cho ông ta vào không?" Nghe thấy tiếng bố, Tô Lạc Ly sững sờ."Ông ta xứng làm bố sao?" Ngoài cửa, Tô Khôn đứng bên ngoài cùng Với Vương Vãn Hương và Tô Nhược Diệu.Vương Vãn Hương mặc một chiếc váy liền thân màu đen, mặc dù quần áo màu đen nhưng bà ta trang điểm rất đậm, tay, cố và tại đều đeo đồ trang sức sáng màu sặc sỡ.Tô Nhược Diệu càng quá đáng hơn, lại mặc một chiếc áo khoác màu đỏ, sợi dây chuyền vàng lớn quanh cổ càng sáng chói rực rỡ."Mẹ, Tô Lạc Ly sống rất tốt đấy, lại còn có căn nhà lớn như vậy!" "Ai nói không phải chứ, ngày nào cũng chỉ biết khóc lóc nghèo khổ, ai mà biết được cô ta bám được vào ông chủ lớn nào!" “Hai người có thể cầm mồm đi được không!” Tô Khôn ở bên cạnh bất an nói.Nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài, Hoắc Vũ Long nhìn ra ngoài cửa, vừa nhìn đã nhận ra Tô Khôn của năm đó! Mặc dù thân hình hơi béo, tuổi tác cũng lớn rồi nhưng ông vẫn nhớ rất rõ người đàn ông này.Hoắc Vũ Long lập tức bước qua, đẩy mạnh vai Tô Khôn."Tô Khôn, đồ súc vật!" "Người này là ai? Sao vừa mở miệng liền mắng người thế?" Vương Vãn Hương lao lên trước.Tô Khôn loạng choạng vội vàng đứng vững lại, khi đang định mắng lại thì đã nhìn thấy người trước mặt, lập tức nuốt lời nói lại."Thì ra là ông." "Là tôi, may mà ông còn nhớ tôi, ông đưa chị tôi đi, khiến chị ấy chết không rõ ràng, bây giờ cháu trai tôi cũng chết rồi, hôm nay tôi phải tính sổ với ông!" "Này, đừng đừng đừng, chị gái ông bị bệnh mà chết, liên quan gì đến tôi chứ, Kiêm Mặc cũng bị bệnh chết, liên quan gì đến tôi!".

Chương 695: Tô Khôn Đồ Súc Vật!quot;