Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…
Chương 698: Em Muốn Đi Ngủ
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cô chỉ là không muốn mở mắt, không muốn chấp nhận sự thật mà thôi.Kể từ sau mẹ cô chết, Tô Kiềm Mặc dường như là chỗ dựa tinh thần của cô, chính xác mà nói, cô sống vì em trai mình.Tất cả sự nhẫn nhịn và mọi nỗ lực của cô đều là vì Tổ Kiếm Mặc!Bây giờ Tô Kiềm Mặc đã không còn nữa rồi, thậm chí cô còn không biết mình có thểlàm gì.Ôn Khanh Mộ nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ngủ ra, phát hiện Tô Lạc Ly đang ngồi trên giường ôm đầu gối, mắt ngơ ngác nhìn thẳng về phía trước.Anh nhẹ nhàng bước đến ngồi cạnh cô, ôm vai cô."Ly Ly, em ăn chút gì đi, em đã không ăn gì mấy ngày rồi"Tô Lạc Ly ngơ ngác lắc đầu."Em cứ tiếp tục như vậy sao được? Kiếm Mặc mà biết sau khi cậu ấy đi em liền trở nên như vậy, em cảm nghĩ cậu ấy có thể yên tâm được sao?"Nghe thấy tên của Tô Kiêm Mặc, nước mắt của Tô Lạc Ly ngay lập tức trào ra."Ly Ly ngoan, đừng khóc nữa được không?"Tô Lạc Ly vẫn khóc, có thể nào cũng khôngthể ngừng lại được.Ôn Khanh Mộ không biết phải làm sao, không biết phải an ủi Tô Lạc Ly như thế nào, khiến Tô Lạc Ly phấn chấn trở lại.Điện thoại đặt trên tủ đầu giường đổ chuông, Ôn Khanh Mộ liếc mắt nhìn, là điện thoại của Từ Tinh Như.Ôn Khanh Mộ trực tiếp cúp máy."Đi đóng phim đi, khiến bản thân có việc gì đó để làm, sẽ tạm quên đi những chuyện không vui này được không?"Tô Lạc Ly vẫn thẫn thờ lắc đầu."Vậy em muốn làm gì? Ra ngoài giải sầu sao? Anh sẽ đi cùng em.""Em muốn đi ngủ."Ôn Khanh Mộ rất bất lực gật đầu, "Được, vậy em ngủ đi, ngủ dậy rồi thì ăn chút gì đó nhé?"Tô Lạc Ly nằm xuống, Ôn Khanh Mộ đắp chăn cho cô.Tô Lạc Ly cũng không trả lời Ôn Khanh Mộ, liền nhẹ nhàng nhắm mắt lại.Ôn Khanh Mộ lau đi nước mắt nơi khóe mắt cô rồi rời khỏi phòng ngủ.Anh gọi điện cho Dạ Bân."A Khanh, tôi cũng đang định gọi điện cho cậu đây, Lạc Ly nhà cậu thế nào rồi?""Tình hình rất kém, không nói chuyện, không ăn uống gì, chỉ ngủ thôi.Bộ phim cô ấy đang quay gần đây lùi lại đi, bộ dạng này của cô ấy trong thời gian ngắn không thể ra ngoài quay phim được.""Được rồi.".
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cô chỉ là không muốn mở mắt, không muốn chấp nhận sự thật mà thôi.
Kể từ sau mẹ cô chết, Tô Kiềm Mặc dường như là chỗ dựa tinh thần của cô, chính xác mà nói, cô sống vì em trai mình.
Tất cả sự nhẫn nhịn và mọi nỗ lực của cô đều là vì Tổ Kiếm Mặc!
Bây giờ Tô Kiềm Mặc đã không còn nữa rồi, thậm chí cô còn không biết mình có thể
làm gì.
Ôn Khanh Mộ nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ngủ ra, phát hiện Tô Lạc Ly đang ngồi trên giường ôm đầu gối, mắt ngơ ngác nhìn thẳng về phía trước.
Anh nhẹ nhàng bước đến ngồi cạnh cô, ôm vai cô.
"Ly Ly, em ăn chút gì đi, em đã không ăn gì mấy ngày rồi"
Tô Lạc Ly ngơ ngác lắc đầu.
"Em cứ tiếp tục như vậy sao được? Kiếm Mặc mà biết sau khi cậu ấy đi em liền trở nên như vậy, em cảm nghĩ cậu ấy có thể yên tâm được sao?"
Nghe thấy tên của Tô Kiêm Mặc, nước mắt của Tô Lạc Ly ngay lập tức trào ra.
"Ly Ly ngoan, đừng khóc nữa được không?"
Tô Lạc Ly vẫn khóc, có thể nào cũng không
thể ngừng lại được.
Ôn Khanh Mộ không biết phải làm sao, không biết phải an ủi Tô Lạc Ly như thế nào, khiến Tô Lạc Ly phấn chấn trở lại.
Điện thoại đặt trên tủ đầu giường đổ chuông, Ôn Khanh Mộ liếc mắt nhìn, là điện thoại của Từ Tinh Như.
Ôn Khanh Mộ trực tiếp cúp máy.
"Đi đóng phim đi, khiến bản thân có việc gì đó để làm, sẽ tạm quên đi những chuyện không vui này được không?"
Tô Lạc Ly vẫn thẫn thờ lắc đầu.
"Vậy em muốn làm gì? Ra ngoài giải sầu sao? Anh sẽ đi cùng em."
"Em muốn đi ngủ."
Ôn Khanh Mộ rất bất lực gật đầu, "Được, vậy em ngủ đi, ngủ dậy rồi thì ăn chút gì đó nhé?"
Tô Lạc Ly nằm xuống, Ôn Khanh Mộ đắp chăn cho cô.
Tô Lạc Ly cũng không trả lời Ôn Khanh Mộ, liền nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Ôn Khanh Mộ lau đi nước mắt nơi khóe mắt cô rồi rời khỏi phòng ngủ.
Anh gọi điện cho Dạ Bân.
"A Khanh, tôi cũng đang định gọi điện cho cậu đây, Lạc Ly nhà cậu thế nào rồi?"
"Tình hình rất kém, không nói chuyện, không ăn uống gì, chỉ ngủ thôi.
Bộ phim cô ấy đang quay gần đây lùi lại đi, bộ dạng này của cô ấy trong thời gian ngắn không thể ra ngoài quay phim được."
"Được rồi."
.
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cô chỉ là không muốn mở mắt, không muốn chấp nhận sự thật mà thôi.Kể từ sau mẹ cô chết, Tô Kiềm Mặc dường như là chỗ dựa tinh thần của cô, chính xác mà nói, cô sống vì em trai mình.Tất cả sự nhẫn nhịn và mọi nỗ lực của cô đều là vì Tổ Kiếm Mặc!Bây giờ Tô Kiềm Mặc đã không còn nữa rồi, thậm chí cô còn không biết mình có thểlàm gì.Ôn Khanh Mộ nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ngủ ra, phát hiện Tô Lạc Ly đang ngồi trên giường ôm đầu gối, mắt ngơ ngác nhìn thẳng về phía trước.Anh nhẹ nhàng bước đến ngồi cạnh cô, ôm vai cô."Ly Ly, em ăn chút gì đi, em đã không ăn gì mấy ngày rồi"Tô Lạc Ly ngơ ngác lắc đầu."Em cứ tiếp tục như vậy sao được? Kiếm Mặc mà biết sau khi cậu ấy đi em liền trở nên như vậy, em cảm nghĩ cậu ấy có thể yên tâm được sao?"Nghe thấy tên của Tô Kiêm Mặc, nước mắt của Tô Lạc Ly ngay lập tức trào ra."Ly Ly ngoan, đừng khóc nữa được không?"Tô Lạc Ly vẫn khóc, có thể nào cũng khôngthể ngừng lại được.Ôn Khanh Mộ không biết phải làm sao, không biết phải an ủi Tô Lạc Ly như thế nào, khiến Tô Lạc Ly phấn chấn trở lại.Điện thoại đặt trên tủ đầu giường đổ chuông, Ôn Khanh Mộ liếc mắt nhìn, là điện thoại của Từ Tinh Như.Ôn Khanh Mộ trực tiếp cúp máy."Đi đóng phim đi, khiến bản thân có việc gì đó để làm, sẽ tạm quên đi những chuyện không vui này được không?"Tô Lạc Ly vẫn thẫn thờ lắc đầu."Vậy em muốn làm gì? Ra ngoài giải sầu sao? Anh sẽ đi cùng em.""Em muốn đi ngủ."Ôn Khanh Mộ rất bất lực gật đầu, "Được, vậy em ngủ đi, ngủ dậy rồi thì ăn chút gì đó nhé?"Tô Lạc Ly nằm xuống, Ôn Khanh Mộ đắp chăn cho cô.Tô Lạc Ly cũng không trả lời Ôn Khanh Mộ, liền nhẹ nhàng nhắm mắt lại.Ôn Khanh Mộ lau đi nước mắt nơi khóe mắt cô rồi rời khỏi phòng ngủ.Anh gọi điện cho Dạ Bân."A Khanh, tôi cũng đang định gọi điện cho cậu đây, Lạc Ly nhà cậu thế nào rồi?""Tình hình rất kém, không nói chuyện, không ăn uống gì, chỉ ngủ thôi.Bộ phim cô ấy đang quay gần đây lùi lại đi, bộ dạng này của cô ấy trong thời gian ngắn không thể ra ngoài quay phim được.""Được rồi.".