Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…
Chương 700: Cả Người Gầy Đi Rất Nhiều
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… "Chị họ! em! " "Tiểu Kiệt, em về đi, chị muốn ở một mình" “Thôi được rồi, chị họ, chị đừng buồn quá” Hoắc Tư Kiệt lo lắng liếc nhìn Tô Lạc Ly rồi bước ra khỏi phòng.Đối mặt với Ôn Khanh Mộ, Hoắc Tư Kiệt hơi tự trách."Anh rể, chị ấy lại khóc rồi, vốn dĩ rất tốt, còn ăn thức ăn nữa, em thật sự không nên nhắc đến chuyện của anh họ!" “Không sao đâu, em đã làm rất tốt rồi, ít nhất thì cũng đã khiến cho cô ấy ăn cháo rồi, anh cử xe đưa em về” Ôn Khanh Mộ sờ đầu Hoắc Tư Kiệt.Lái xe đã đưa Hoắc Tư Kiệt đi rồi.Sau tang lễ, Ôn Khanh Mộ hoàn toàn gác lại mọi việc, ở nhà với Tô Lạc Ly, nhưng Tô Lạc Ly lại ngày càng kém hơn.Kể từ đó, cô hoàn toàn gục ngã, ngày nào cũng ủ rũ, không có tinh thần làm bất cứ chuyện gì.Cả người gầy đi rất nhiều.Nhiều lúc, Tô Lạc Ly sống vì Tô Kiềm Mặc, mỗi bước đi của cô đều là vì Tô Kiêm Mặc, mà giờ đây chỗ dựa tinh thần của cô đã không còn nữa rồi, đương nhiên rất khó phấn chấn trở lại.Cô nằm trên giường cả ngày lẫn đêm, chưa hề bước ra khỏi phòng ngủ, rèm cửa trong phòng cũng luôn đóng kín.Ôn Khanh Mộ đã dùng rất nhiều biện pháp cùng không làm cho Tô Lạc Ly vui lên được."Ly Ly, bộ phim Bên Kia Ngọn Núi của em đã được công chiếu rồi, anh cùng em đi xem nhé?" "Ly Ly, gần đây có một bộ phim hài rất hay, chúng ta cùng xem nhé?" "Ly Ly, gần đây Như Ý đã học được một kỹ năng mới, em có muốn xem không?" Mục Nhiễm Tranh đã tới, Hoắc Tư Nhã đã tới, Mạnh Gia Gia cũng đã tới, rất nhiều người đã tới rồi, nhưng tiếc là đều vô dụng.Ôn Khanh Mộ hết đường xoay sở, anh không biết làm thế nào để giúp Tô Lạc Ly vượt qua giai đoạn này, nhưng giai đoạn khó khăn này cô nhất định phải vượt qua.“Cậu chủ, bên ngoài có một người đàn ông họ Giản nói là muốn gặp mợ chủ” Lê Hoa bước tới bảo."Họ Giản?" Ngoài Giản Ngọc ra thì còn có thể là ai nữa? Ôn Khanh Mộ đột nhiên cau mày, thành thật mà nói anh luôn có ác cảm với Giản Ngọc."Cho anh ta vào đi." Nhỡ may tên nhóc đó có cách gì có thể làm cho Tô Lạc Ly tốt lên thì sao? Anh vẫn phải thử xem sao.Giản Ngọc vẫn mặc chiếc áo khoác màu xám, đeo đôi găng tay màu đen, hai người gặp nhau có chút gượng gạo."Lệ Hoa, dẫn anh ta đến phòng của mợ chủ".
"Chị họ! em! "
"Tiểu Kiệt, em về đi, chị muốn ở một mình"
“Thôi được rồi, chị họ, chị đừng buồn quá” Hoắc Tư Kiệt lo lắng liếc nhìn Tô Lạc Ly rồi bước ra khỏi phòng.
Đối mặt với Ôn Khanh Mộ, Hoắc Tư Kiệt hơi tự trách.
"Anh rể, chị ấy lại khóc rồi, vốn dĩ rất tốt, còn ăn thức ăn nữa, em thật sự không nên nhắc đến chuyện của anh họ!"
“Không sao đâu, em đã làm rất tốt rồi, ít nhất thì cũng đã khiến cho cô ấy ăn cháo rồi, anh cử xe đưa em về” Ôn Khanh Mộ sờ đầu Hoắc Tư Kiệt.
Lái xe đã đưa Hoắc Tư Kiệt đi rồi.
Sau tang lễ, Ôn Khanh Mộ hoàn toàn gác lại mọi việc, ở nhà với Tô Lạc Ly, nhưng Tô Lạc Ly lại ngày càng kém hơn.
Kể từ đó, cô hoàn toàn gục ngã, ngày nào cũng ủ rũ, không có tinh thần làm bất cứ chuyện gì.
Cả người gầy đi rất nhiều.
Nhiều lúc, Tô Lạc Ly sống vì Tô Kiềm Mặc, mỗi bước đi của cô đều là vì Tô Kiêm Mặc, mà giờ đây chỗ dựa tinh thần của cô đã không còn nữa rồi, đương nhiên rất khó phấn chấn trở lại.
Cô nằm trên giường cả ngày lẫn đêm, chưa hề bước ra khỏi phòng ngủ, rèm cửa trong phòng cũng luôn đóng kín.
Ôn Khanh Mộ đã dùng rất nhiều biện pháp cùng không làm cho Tô Lạc Ly vui lên được.
"Ly Ly, bộ phim Bên Kia Ngọn Núi của em đã được công chiếu rồi, anh cùng em đi xem nhé?"
"Ly Ly, gần đây có một bộ phim hài rất hay, chúng ta cùng xem nhé?"
"Ly Ly, gần đây Như Ý đã học được một kỹ năng mới, em có muốn xem không?"
Mục Nhiễm Tranh đã tới, Hoắc Tư Nhã đã tới, Mạnh Gia Gia cũng đã tới, rất nhiều người đã tới rồi, nhưng tiếc là đều vô dụng.
Ôn Khanh Mộ hết đường xoay sở, anh không biết làm thế nào để giúp Tô Lạc Ly vượt qua giai đoạn này, nhưng giai đoạn khó khăn này cô nhất định phải vượt qua.
“Cậu chủ, bên ngoài có một người đàn ông họ Giản nói là muốn gặp mợ chủ” Lê Hoa bước tới bảo.
"Họ Giản?"
Ngoài Giản Ngọc ra thì còn có thể là ai nữa?
Ôn Khanh Mộ đột nhiên cau mày, thành thật mà nói anh luôn có ác cảm với Giản Ngọc.
"Cho anh ta vào đi.
"
Nhỡ may tên nhóc đó có cách gì có thể làm cho Tô Lạc Ly tốt lên thì sao? Anh vẫn phải thử xem sao.
Giản Ngọc vẫn mặc chiếc áo khoác màu xám, đeo đôi găng tay màu đen, hai người gặp nhau có chút gượng gạo.
"Lệ Hoa, dẫn anh ta đến phòng của mợ chủ".
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… "Chị họ! em! " "Tiểu Kiệt, em về đi, chị muốn ở một mình" “Thôi được rồi, chị họ, chị đừng buồn quá” Hoắc Tư Kiệt lo lắng liếc nhìn Tô Lạc Ly rồi bước ra khỏi phòng.Đối mặt với Ôn Khanh Mộ, Hoắc Tư Kiệt hơi tự trách."Anh rể, chị ấy lại khóc rồi, vốn dĩ rất tốt, còn ăn thức ăn nữa, em thật sự không nên nhắc đến chuyện của anh họ!" “Không sao đâu, em đã làm rất tốt rồi, ít nhất thì cũng đã khiến cho cô ấy ăn cháo rồi, anh cử xe đưa em về” Ôn Khanh Mộ sờ đầu Hoắc Tư Kiệt.Lái xe đã đưa Hoắc Tư Kiệt đi rồi.Sau tang lễ, Ôn Khanh Mộ hoàn toàn gác lại mọi việc, ở nhà với Tô Lạc Ly, nhưng Tô Lạc Ly lại ngày càng kém hơn.Kể từ đó, cô hoàn toàn gục ngã, ngày nào cũng ủ rũ, không có tinh thần làm bất cứ chuyện gì.Cả người gầy đi rất nhiều.Nhiều lúc, Tô Lạc Ly sống vì Tô Kiềm Mặc, mỗi bước đi của cô đều là vì Tô Kiêm Mặc, mà giờ đây chỗ dựa tinh thần của cô đã không còn nữa rồi, đương nhiên rất khó phấn chấn trở lại.Cô nằm trên giường cả ngày lẫn đêm, chưa hề bước ra khỏi phòng ngủ, rèm cửa trong phòng cũng luôn đóng kín.Ôn Khanh Mộ đã dùng rất nhiều biện pháp cùng không làm cho Tô Lạc Ly vui lên được."Ly Ly, bộ phim Bên Kia Ngọn Núi của em đã được công chiếu rồi, anh cùng em đi xem nhé?" "Ly Ly, gần đây có một bộ phim hài rất hay, chúng ta cùng xem nhé?" "Ly Ly, gần đây Như Ý đã học được một kỹ năng mới, em có muốn xem không?" Mục Nhiễm Tranh đã tới, Hoắc Tư Nhã đã tới, Mạnh Gia Gia cũng đã tới, rất nhiều người đã tới rồi, nhưng tiếc là đều vô dụng.Ôn Khanh Mộ hết đường xoay sở, anh không biết làm thế nào để giúp Tô Lạc Ly vượt qua giai đoạn này, nhưng giai đoạn khó khăn này cô nhất định phải vượt qua.“Cậu chủ, bên ngoài có một người đàn ông họ Giản nói là muốn gặp mợ chủ” Lê Hoa bước tới bảo."Họ Giản?" Ngoài Giản Ngọc ra thì còn có thể là ai nữa? Ôn Khanh Mộ đột nhiên cau mày, thành thật mà nói anh luôn có ác cảm với Giản Ngọc."Cho anh ta vào đi." Nhỡ may tên nhóc đó có cách gì có thể làm cho Tô Lạc Ly tốt lên thì sao? Anh vẫn phải thử xem sao.Giản Ngọc vẫn mặc chiếc áo khoác màu xám, đeo đôi găng tay màu đen, hai người gặp nhau có chút gượng gạo."Lệ Hoa, dẫn anh ta đến phòng của mợ chủ".