Tác giả:

"Rầm, rầm, rầm”. Tiếng gõ cửa dồn dập khiến Đinh Dũng bừng tỉnh. Đinh Dũng mở mắt, nhận ra mình đang ở trong căn phòng trọ u tối. Không gian căn phòng nhỏ hẹp, chẳng được nổi mười mét vuông. Ngoài chiếc giường sắt và chiếc bàn gỗ sơn đỏ ra, thì chẳng có đồ trang trí nào khác. Nhìn khung cảnh hoàn toàn xa lạ trước mặt, Đinh Dũng lại không hề thấy bất ngờ. Vì trước khi chết, anh đã đã chuẩn bị trước tâm lý. Chỉ có điều kí ức trong đầu vẫn hơi rối loạn, Đinh Dũng vẫn chưa biết thân phận của cơ thể mình vừa chuyển kiếp này. Đúng vậy, Đinh Dũng đã chiếm lấy cơ thể này, hoặc cũng có thể nói là cướp xác. Đinh Dũng đã không còn nhớ rõ, đây là cơ thể thứ mấy trăm mà anh cướp xác rồi. Từ hơn năm nghìn năm trước, sau khi ăn tiên đan do Nữ Oa luyện, Đinh Dũng đã trở thành một con quái vật. Một con quái vật linh hồn không bao giờ mục nát. Khác với việc người khác có thể cùng lúc bất tử cả về thể xác lẫn linh hồn, Đinh Dũng có thể trường sinh và chỉ có linh hồn mới có thể trường sinh, thể xác anh…

Chương 40: Qua Cầu Rút Ván

Chàng Rể Trường SinhTác giả: DứaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Trọng Sinh"Rầm, rầm, rầm”. Tiếng gõ cửa dồn dập khiến Đinh Dũng bừng tỉnh. Đinh Dũng mở mắt, nhận ra mình đang ở trong căn phòng trọ u tối. Không gian căn phòng nhỏ hẹp, chẳng được nổi mười mét vuông. Ngoài chiếc giường sắt và chiếc bàn gỗ sơn đỏ ra, thì chẳng có đồ trang trí nào khác. Nhìn khung cảnh hoàn toàn xa lạ trước mặt, Đinh Dũng lại không hề thấy bất ngờ. Vì trước khi chết, anh đã đã chuẩn bị trước tâm lý. Chỉ có điều kí ức trong đầu vẫn hơi rối loạn, Đinh Dũng vẫn chưa biết thân phận của cơ thể mình vừa chuyển kiếp này. Đúng vậy, Đinh Dũng đã chiếm lấy cơ thể này, hoặc cũng có thể nói là cướp xác. Đinh Dũng đã không còn nhớ rõ, đây là cơ thể thứ mấy trăm mà anh cướp xác rồi. Từ hơn năm nghìn năm trước, sau khi ăn tiên đan do Nữ Oa luyện, Đinh Dũng đã trở thành một con quái vật. Một con quái vật linh hồn không bao giờ mục nát. Khác với việc người khác có thể cùng lúc bất tử cả về thể xác lẫn linh hồn, Đinh Dũng có thể trường sinh và chỉ có linh hồn mới có thể trường sinh, thể xác anh… “A lô vợ à, bao giờ về em?” Đinh Dũng nghe điện thoại, mỉm cười hỏi.“Đinh Dũng, anh, anh có thể qua đây một lát không?” Giọng Hàn Phương Nhiên hơi khàn, nghe có vẻ rất mệt mỏi.Đinh Dũng chau mày, anh im lặng một lát rồi ừm đáp lại cô, sau đó lại hỏi: “Vợ à, em làm sao vậy? Sao nghe giọng em...”“Anh cứ qua đây trước đã”.Còn chưa đợi Đinh Dũng nói hết câu, Hàn Phương Nhiên đã ngắt lời.Điều này khiến Đinh Dũng cảm thấy hơi khó hiểu.Anh cúp máy rồi lấy áo đi ra ngoài, đạp xe nhanh như bay về phía nhà họ Hàn.Nhà tổ họ của nhà họ Hàn ở cảng Kỵ Long thành phố Kim Châu, chiếm diện tích tương đối lớn nhưng vì những hạng mục xây dựng không khai thác ở nơi này nên xung quanh có hơi hoang tàn.Giấc mơ cả đời của ông lão Hàn chính là có thể chuyển nhà tổ đi, hiện nay giá nhà đất cao ngất trời, muốn có một mảnh đất ở khu vực xa hoa, không nghĩ cũng biết khó tới mức nào.Với thực lực của nhà họ Hàn hiện tại, vốn không đủ để dọn đi.Lúc này trong nhà tổ họ Hàn có không ít người đang bận rộn, Lâm Hồng Ngạn kéo Hàn Phương Nhiên ra đứng một góc, tận tình khuyên bảo: “Nhiên Nhiên à, con cứ gọi thằng vô dụng đó đến làm gì?!”“Mẹ à, dù gì anh ấy cũng là người nhà của chúng ta, mẹ có thể đừng lên tiếng là vô dụng gì đó không!” Hàn Phương Nhiên khó chịu ra mặt, mặc dù Đinh Dũng không có bản lĩnh gì nhưng trên danh nghĩa, anh cũng là chồng cô.Hàn Phương Nhiên cắn môi.Mặc dù cô biết những chú, bác của mình đều xem thường Đinh Dũng nhưng không ngờ lại trắng trợn tới mức sỉ nhục Đinh Dũng ngay trước mặt cô như vậy.Nếu như lát nữa Đinh Dũng tới...đột nhiên cô hối hận vì đã gọi cho anh.Trong lúc đó, Đinh Dũng đạp xe vội vàng tới nhà họ Hàn.“Sao tên vô dụng này lại tới?” Đinh Dũng còn chưa vào cửa, đã có người nhìn thấy anh.Người này khinh khi anh ra mặt, nói giọng châm biếm: “Lại còn đi xe đạp tới, đúng là mất mặt nhà họ Hàn!”“Chậc chậc, người ta biết dựa hơi cũng là có tài rồi!”“Chỉ là không biết chị Phương Nhiên sao lại chọn tên vô dụng như vậy chứ, đúng là bông hoa nhài lại cắm bãi phân trâu!”Đinh Dũng đỗ xe trước cửa, sau đó nhanh chóng đi vào.Những lời bọn họ nói, tất nhiên anh nghe thấy nhưng anh cũng chẳng để tâm, ngay cả nhìn anh cũng chẳng thèm nhìn mà đi thẳng vào trong, anh muốn biết rốt cuộc Hàn Phương Nhiên xảy ra chuyện gì.Nhà tổ họ Hàn rất lớn, các nhánh cũng rất nhiều, trong sân có không ít người là con cháu các nhánh của nhà họ Hàn.Đinh Dũng vừa vào trong đã bị người ta ngăn lại..

“A lô vợ à, bao giờ về em?” Đinh Dũng nghe điện thoại, mỉm cười hỏi.

“Đinh Dũng, anh, anh có thể qua đây một lát không?” Giọng Hàn Phương Nhiên hơi khàn, nghe có vẻ rất mệt mỏi.

Đinh Dũng chau mày, anh im lặng một lát rồi ừm đáp lại cô, sau đó lại hỏi: “Vợ à, em làm sao vậy? Sao nghe giọng em...”

“Anh cứ qua đây trước đã”.

Còn chưa đợi Đinh Dũng nói hết câu, Hàn Phương Nhiên đã ngắt lời.

Điều này khiến Đinh Dũng cảm thấy hơi khó hiểu.

Anh cúp máy rồi lấy áo đi ra ngoài, đạp xe nhanh như bay về phía nhà họ Hàn.

Nhà tổ họ của nhà họ Hàn ở cảng Kỵ Long thành phố Kim Châu, chiếm diện tích tương đối lớn nhưng vì những hạng mục xây dựng không khai thác ở nơi này nên xung quanh có hơi hoang tàn.

Giấc mơ cả đời của ông lão Hàn chính là có thể chuyển nhà tổ đi, hiện nay giá nhà đất cao ngất trời, muốn có một mảnh đất ở khu vực xa hoa, không nghĩ cũng biết khó tới mức nào.

Với thực lực của nhà họ Hàn hiện tại, vốn không đủ để dọn đi.

Lúc này trong nhà tổ họ Hàn có không ít người đang bận rộn, Lâm Hồng Ngạn kéo Hàn Phương Nhiên ra đứng một góc, tận tình khuyên bảo: “Nhiên Nhiên à, con cứ gọi thằng vô dụng đó đến làm gì?!”

“Mẹ à, dù gì anh ấy cũng là người nhà của chúng ta, mẹ có thể đừng lên tiếng là vô dụng gì đó không!” Hàn Phương Nhiên khó chịu ra mặt, mặc dù Đinh Dũng không có bản lĩnh gì nhưng trên danh nghĩa, anh cũng là chồng cô.

Hàn Phương Nhiên cắn môi.

Mặc dù cô biết những chú, bác của mình đều xem thường Đinh Dũng nhưng không ngờ lại trắng trợn tới mức sỉ nhục Đinh Dũng ngay trước mặt cô như vậy.

Nếu như lát nữa Đinh Dũng tới...đột nhiên cô hối hận vì đã gọi cho anh.

Trong lúc đó, Đinh Dũng đạp xe vội vàng tới nhà họ Hàn.

“Sao tên vô dụng này lại tới?” Đinh Dũng còn chưa vào cửa, đã có người nhìn thấy anh.

Người này khinh khi anh ra mặt, nói giọng châm biếm: “Lại còn đi xe đạp tới, đúng là mất mặt nhà họ Hàn!”

“Chậc chậc, người ta biết dựa hơi cũng là có tài rồi!”

“Chỉ là không biết chị Phương Nhiên sao lại chọn tên vô dụng như vậy chứ, đúng là bông hoa nhài lại cắm bãi phân trâu!”

Đinh Dũng đỗ xe trước cửa, sau đó nhanh chóng đi vào.

Những lời bọn họ nói, tất nhiên anh nghe thấy nhưng anh cũng chẳng để tâm, ngay cả nhìn anh cũng chẳng thèm nhìn mà đi thẳng vào trong, anh muốn biết rốt cuộc Hàn Phương Nhiên xảy ra chuyện gì.

Nhà tổ họ Hàn rất lớn, các nhánh cũng rất nhiều, trong sân có không ít người là con cháu các nhánh của nhà họ Hàn.

Đinh Dũng vừa vào trong đã bị người ta ngăn lại..

Chàng Rể Trường SinhTác giả: DứaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Trọng Sinh"Rầm, rầm, rầm”. Tiếng gõ cửa dồn dập khiến Đinh Dũng bừng tỉnh. Đinh Dũng mở mắt, nhận ra mình đang ở trong căn phòng trọ u tối. Không gian căn phòng nhỏ hẹp, chẳng được nổi mười mét vuông. Ngoài chiếc giường sắt và chiếc bàn gỗ sơn đỏ ra, thì chẳng có đồ trang trí nào khác. Nhìn khung cảnh hoàn toàn xa lạ trước mặt, Đinh Dũng lại không hề thấy bất ngờ. Vì trước khi chết, anh đã đã chuẩn bị trước tâm lý. Chỉ có điều kí ức trong đầu vẫn hơi rối loạn, Đinh Dũng vẫn chưa biết thân phận của cơ thể mình vừa chuyển kiếp này. Đúng vậy, Đinh Dũng đã chiếm lấy cơ thể này, hoặc cũng có thể nói là cướp xác. Đinh Dũng đã không còn nhớ rõ, đây là cơ thể thứ mấy trăm mà anh cướp xác rồi. Từ hơn năm nghìn năm trước, sau khi ăn tiên đan do Nữ Oa luyện, Đinh Dũng đã trở thành một con quái vật. Một con quái vật linh hồn không bao giờ mục nát. Khác với việc người khác có thể cùng lúc bất tử cả về thể xác lẫn linh hồn, Đinh Dũng có thể trường sinh và chỉ có linh hồn mới có thể trường sinh, thể xác anh… “A lô vợ à, bao giờ về em?” Đinh Dũng nghe điện thoại, mỉm cười hỏi.“Đinh Dũng, anh, anh có thể qua đây một lát không?” Giọng Hàn Phương Nhiên hơi khàn, nghe có vẻ rất mệt mỏi.Đinh Dũng chau mày, anh im lặng một lát rồi ừm đáp lại cô, sau đó lại hỏi: “Vợ à, em làm sao vậy? Sao nghe giọng em...”“Anh cứ qua đây trước đã”.Còn chưa đợi Đinh Dũng nói hết câu, Hàn Phương Nhiên đã ngắt lời.Điều này khiến Đinh Dũng cảm thấy hơi khó hiểu.Anh cúp máy rồi lấy áo đi ra ngoài, đạp xe nhanh như bay về phía nhà họ Hàn.Nhà tổ họ của nhà họ Hàn ở cảng Kỵ Long thành phố Kim Châu, chiếm diện tích tương đối lớn nhưng vì những hạng mục xây dựng không khai thác ở nơi này nên xung quanh có hơi hoang tàn.Giấc mơ cả đời của ông lão Hàn chính là có thể chuyển nhà tổ đi, hiện nay giá nhà đất cao ngất trời, muốn có một mảnh đất ở khu vực xa hoa, không nghĩ cũng biết khó tới mức nào.Với thực lực của nhà họ Hàn hiện tại, vốn không đủ để dọn đi.Lúc này trong nhà tổ họ Hàn có không ít người đang bận rộn, Lâm Hồng Ngạn kéo Hàn Phương Nhiên ra đứng một góc, tận tình khuyên bảo: “Nhiên Nhiên à, con cứ gọi thằng vô dụng đó đến làm gì?!”“Mẹ à, dù gì anh ấy cũng là người nhà của chúng ta, mẹ có thể đừng lên tiếng là vô dụng gì đó không!” Hàn Phương Nhiên khó chịu ra mặt, mặc dù Đinh Dũng không có bản lĩnh gì nhưng trên danh nghĩa, anh cũng là chồng cô.Hàn Phương Nhiên cắn môi.Mặc dù cô biết những chú, bác của mình đều xem thường Đinh Dũng nhưng không ngờ lại trắng trợn tới mức sỉ nhục Đinh Dũng ngay trước mặt cô như vậy.Nếu như lát nữa Đinh Dũng tới...đột nhiên cô hối hận vì đã gọi cho anh.Trong lúc đó, Đinh Dũng đạp xe vội vàng tới nhà họ Hàn.“Sao tên vô dụng này lại tới?” Đinh Dũng còn chưa vào cửa, đã có người nhìn thấy anh.Người này khinh khi anh ra mặt, nói giọng châm biếm: “Lại còn đi xe đạp tới, đúng là mất mặt nhà họ Hàn!”“Chậc chậc, người ta biết dựa hơi cũng là có tài rồi!”“Chỉ là không biết chị Phương Nhiên sao lại chọn tên vô dụng như vậy chứ, đúng là bông hoa nhài lại cắm bãi phân trâu!”Đinh Dũng đỗ xe trước cửa, sau đó nhanh chóng đi vào.Những lời bọn họ nói, tất nhiên anh nghe thấy nhưng anh cũng chẳng để tâm, ngay cả nhìn anh cũng chẳng thèm nhìn mà đi thẳng vào trong, anh muốn biết rốt cuộc Hàn Phương Nhiên xảy ra chuyện gì.Nhà tổ họ Hàn rất lớn, các nhánh cũng rất nhiều, trong sân có không ít người là con cháu các nhánh của nhà họ Hàn.Đinh Dũng vừa vào trong đã bị người ta ngăn lại..

Chương 40: Qua Cầu Rút Ván