"Rầm, rầm, rầm”. Tiếng gõ cửa dồn dập khiến Đinh Dũng bừng tỉnh. Đinh Dũng mở mắt, nhận ra mình đang ở trong căn phòng trọ u tối. Không gian căn phòng nhỏ hẹp, chẳng được nổi mười mét vuông. Ngoài chiếc giường sắt và chiếc bàn gỗ sơn đỏ ra, thì chẳng có đồ trang trí nào khác. Nhìn khung cảnh hoàn toàn xa lạ trước mặt, Đinh Dũng lại không hề thấy bất ngờ. Vì trước khi chết, anh đã đã chuẩn bị trước tâm lý. Chỉ có điều kí ức trong đầu vẫn hơi rối loạn, Đinh Dũng vẫn chưa biết thân phận của cơ thể mình vừa chuyển kiếp này. Đúng vậy, Đinh Dũng đã chiếm lấy cơ thể này, hoặc cũng có thể nói là cướp xác. Đinh Dũng đã không còn nhớ rõ, đây là cơ thể thứ mấy trăm mà anh cướp xác rồi. Từ hơn năm nghìn năm trước, sau khi ăn tiên đan do Nữ Oa luyện, Đinh Dũng đã trở thành một con quái vật. Một con quái vật linh hồn không bao giờ mục nát. Khác với việc người khác có thể cùng lúc bất tử cả về thể xác lẫn linh hồn, Đinh Dũng có thể trường sinh và chỉ có linh hồn mới có thể trường sinh, thể xác anh…
Chương 44: Lời Thỉnh Cầu Của Kim Tư Kỳ
Chàng Rể Trường SinhTác giả: DứaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Trọng Sinh"Rầm, rầm, rầm”. Tiếng gõ cửa dồn dập khiến Đinh Dũng bừng tỉnh. Đinh Dũng mở mắt, nhận ra mình đang ở trong căn phòng trọ u tối. Không gian căn phòng nhỏ hẹp, chẳng được nổi mười mét vuông. Ngoài chiếc giường sắt và chiếc bàn gỗ sơn đỏ ra, thì chẳng có đồ trang trí nào khác. Nhìn khung cảnh hoàn toàn xa lạ trước mặt, Đinh Dũng lại không hề thấy bất ngờ. Vì trước khi chết, anh đã đã chuẩn bị trước tâm lý. Chỉ có điều kí ức trong đầu vẫn hơi rối loạn, Đinh Dũng vẫn chưa biết thân phận của cơ thể mình vừa chuyển kiếp này. Đúng vậy, Đinh Dũng đã chiếm lấy cơ thể này, hoặc cũng có thể nói là cướp xác. Đinh Dũng đã không còn nhớ rõ, đây là cơ thể thứ mấy trăm mà anh cướp xác rồi. Từ hơn năm nghìn năm trước, sau khi ăn tiên đan do Nữ Oa luyện, Đinh Dũng đã trở thành một con quái vật. Một con quái vật linh hồn không bao giờ mục nát. Khác với việc người khác có thể cùng lúc bất tử cả về thể xác lẫn linh hồn, Đinh Dũng có thể trường sinh và chỉ có linh hồn mới có thể trường sinh, thể xác anh… “Dù gì thì tôi cũng nói cho cậu biết, nếu như vì việc này mà làm hỏng việc Nhiên Nhiên gia nhập tập đoàn thì cậu cút ngay cho tôi”, Lâm Hồng Ngạn chỉ vào mặt Đinh Dũng rồi quát nạt.Đinh Dũng xoa xoa mũi, không nói gì.Lâm Hồng Ngạn thấy thế thì kéo Hàn Phương Nhiên đi vào bên trong.“Haiz, mẹ đợi đã”, Hàn Phương Nhiên dằng tay ra rồi do dự, nói với Đinh Dũng: “Đinh Dũng, hay là…anh đợi ở ngoài lát nhé”.“Con bảo nó ở đây làm gì? Ở đây không mất mặt à?”, không để cho Đinh Dũng có cơ hội lên tiếng, Lâm Hồng Ngạn nhìn anh với ánh mắt coi thường rồi nói: “Thôi về nhà đi, không có việc gì thì đừng đi lung tung, dọn dẹp vệ sinh còn được”.“Thôi được rồi, con về nhà trước đây.”, Đinh Dũng nhìn Lâm Hồng Ngạn rồi lắc đầu ngán ngẩm.Anh cười với Hàn Phương Nhiên thể hiện cô không cần phải lo.“Được rồi, anh đi đường cẩn thận nhé”, Hàn Phương Nhiên tỏ vẻ áy náy.Cô nán lại một chút rồi cũng đi tới nói với Đinh Dũng nhỏ nhẹ: “Em xin lỗi, em…”Không để cho Hàn Phương Nhiên nói xong, Đinh Dũng đã giơ tay ra che miệng cô lại rồi lắc đầu nói: “Không sao, anh cũng không phải là đứa trẻ lên ba.”“Ừm”, Hàn Phương Nhiên nhìn Đinh Dũng với vẻ mặt đầy phức tạp.Cô gật đầu.Thấy khuôn mặt hết đỗi quen thuộc nhưng lại mang nét gì đó lạ lẫm này, Hàn Phương Nhiên không khỏi cảm thấy áy náy.Nếu như không phải cô gọi Đinh Dũng tới thì cũng không xảy ra những chuyện vừa rồi.Bây giờ hại Đinh Dũng phải đi một chuyến rõ mất công.“Đi thôi, ông nội con còn đang ở trong nhà đợi đấy”, Lâm Hồng Ngạn kéo tay Hàn Phương Nhiên, vừa đi vào trong vừa lẩm bẩm: “Đợi lát nữa con phải thể hiện thật tốt với ông, đừng để ông giao hạng mục này cho người khác.”“Mở ra xem ai gọi”, Đinh Dũng lẩm bẩm, vừa đặt con dao thái xuống thì sờ vào điện thoại trong túi quần.Bạn của Đinh Dũng vô cùng ít, bao nhiêu ngày rồi, ngoài Kim Vô Đạo và Hàn Phương Nhiên ra thì thật sự không có ai chủ động gọi điện thoại cho anh.Rút điện thoại ra thì là số lạ.Đinh Dũng ấn nút nghe với vẻ nghi hoặc, hỏi: “Alo, ai đấy? Có việc gì vậy?”“Xin hỏi… là anh Đinh Dũng phải không?”, đầu dây bên kia là tiếng của một người con gái, giọng nói rất dễ nghe.Đinh Dũng định nói có phải cô đã gọi nhầm số không thì kết quả nghe được đối phương gọi tên mình, anh lặng người, không nghe ra chủ nhân của giọng nói này là ai, nên lên tiếng hỏi lại: “Là tôi, cô là ai?”“Anh Đinh, tôi tên là Kim Tư Kỳ, trước đây chúng ta đã từng gặp mặt, có lẽ…”, cô gái trong điện thoại không hề chần chừ mà nói rõ danh tính.Đinh Dũng ngây ra một lúc rồi nghĩ tới cô gái xinh đẹp Kim Tư Kỳ, không phải là cháu của Kim Tiểu Lục sao?“Hoá ra là cô à?”, Kim Tư Kỳ có thể có được số điện thoại của mình thì chắc chắn là do Kim Tiểu Lục đưa cho.Cô ấy có thể gọi điện cho mình thì đương nhiên là không gặp rắc rối rồi..
“Dù gì thì tôi cũng nói cho cậu biết, nếu như vì việc này mà làm hỏng việc Nhiên Nhiên gia nhập tập đoàn thì cậu cút ngay cho tôi”, Lâm Hồng Ngạn chỉ vào mặt Đinh Dũng rồi quát nạt.
Đinh Dũng xoa xoa mũi, không nói gì.
Lâm Hồng Ngạn thấy thế thì kéo Hàn Phương Nhiên đi vào bên trong.
“Haiz, mẹ đợi đã”, Hàn Phương Nhiên dằng tay ra rồi do dự, nói với Đinh Dũng: “Đinh Dũng, hay là…anh đợi ở ngoài lát nhé”.
“Con bảo nó ở đây làm gì? Ở đây không mất mặt à?”, không để cho Đinh Dũng có cơ hội lên tiếng, Lâm Hồng Ngạn nhìn anh với ánh mắt coi thường rồi nói: “Thôi về nhà đi, không có việc gì thì đừng đi lung tung, dọn dẹp vệ sinh còn được”.
“Thôi được rồi, con về nhà trước đây.”, Đinh Dũng nhìn Lâm Hồng Ngạn rồi lắc đầu ngán ngẩm.
Anh cười với Hàn Phương Nhiên thể hiện cô không cần phải lo.
“Được rồi, anh đi đường cẩn thận nhé”, Hàn Phương Nhiên tỏ vẻ áy náy.
Cô nán lại một chút rồi cũng đi tới nói với Đinh Dũng nhỏ nhẹ: “Em xin lỗi, em…”
Không để cho Hàn Phương Nhiên nói xong, Đinh Dũng đã giơ tay ra che miệng cô lại rồi lắc đầu nói: “Không sao, anh cũng không phải là đứa trẻ lên ba.”
“Ừm”, Hàn Phương Nhiên nhìn Đinh Dũng với vẻ mặt đầy phức tạp.
Cô gật đầu.
Thấy khuôn mặt hết đỗi quen thuộc nhưng lại mang nét gì đó lạ lẫm này, Hàn Phương Nhiên không khỏi cảm thấy áy náy.
Nếu như không phải cô gọi Đinh Dũng tới thì cũng không xảy ra những chuyện vừa rồi.
Bây giờ hại Đinh Dũng phải đi một chuyến rõ mất công.
“Đi thôi, ông nội con còn đang ở trong nhà đợi đấy”, Lâm Hồng Ngạn kéo tay Hàn Phương Nhiên, vừa đi vào trong vừa lẩm bẩm: “Đợi lát nữa con phải thể hiện thật tốt với ông, đừng để ông giao hạng mục này cho người khác.”
“Mở ra xem ai gọi”, Đinh Dũng lẩm bẩm, vừa đặt con dao thái xuống thì sờ vào điện thoại trong túi quần.
Bạn của Đinh Dũng vô cùng ít, bao nhiêu ngày rồi, ngoài Kim Vô Đạo và Hàn Phương Nhiên ra thì thật sự không có ai chủ động gọi điện thoại cho anh.
Rút điện thoại ra thì là số lạ.
Đinh Dũng ấn nút nghe với vẻ nghi hoặc, hỏi: “Alo, ai đấy? Có việc gì vậy?”
“Xin hỏi… là anh Đinh Dũng phải không?”, đầu dây bên kia là tiếng của một người con gái, giọng nói rất dễ nghe.
Đinh Dũng định nói có phải cô đã gọi nhầm số không thì kết quả nghe được đối phương gọi tên mình, anh lặng người, không nghe ra chủ nhân của giọng nói này là ai, nên lên tiếng hỏi lại: “Là tôi, cô là ai?”
“Anh Đinh, tôi tên là Kim Tư Kỳ, trước đây chúng ta đã từng gặp mặt, có lẽ…”, cô gái trong điện thoại không hề chần chừ mà nói rõ danh tính.
Đinh Dũng ngây ra một lúc rồi nghĩ tới cô gái xinh đẹp Kim Tư Kỳ, không phải là cháu của Kim Tiểu Lục sao?
“Hoá ra là cô à?”, Kim Tư Kỳ có thể có được số điện thoại của mình thì chắc chắn là do Kim Tiểu Lục đưa cho.
Cô ấy có thể gọi điện cho mình thì đương nhiên là không gặp rắc rối rồi..
Chàng Rể Trường SinhTác giả: DứaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Trọng Sinh"Rầm, rầm, rầm”. Tiếng gõ cửa dồn dập khiến Đinh Dũng bừng tỉnh. Đinh Dũng mở mắt, nhận ra mình đang ở trong căn phòng trọ u tối. Không gian căn phòng nhỏ hẹp, chẳng được nổi mười mét vuông. Ngoài chiếc giường sắt và chiếc bàn gỗ sơn đỏ ra, thì chẳng có đồ trang trí nào khác. Nhìn khung cảnh hoàn toàn xa lạ trước mặt, Đinh Dũng lại không hề thấy bất ngờ. Vì trước khi chết, anh đã đã chuẩn bị trước tâm lý. Chỉ có điều kí ức trong đầu vẫn hơi rối loạn, Đinh Dũng vẫn chưa biết thân phận của cơ thể mình vừa chuyển kiếp này. Đúng vậy, Đinh Dũng đã chiếm lấy cơ thể này, hoặc cũng có thể nói là cướp xác. Đinh Dũng đã không còn nhớ rõ, đây là cơ thể thứ mấy trăm mà anh cướp xác rồi. Từ hơn năm nghìn năm trước, sau khi ăn tiên đan do Nữ Oa luyện, Đinh Dũng đã trở thành một con quái vật. Một con quái vật linh hồn không bao giờ mục nát. Khác với việc người khác có thể cùng lúc bất tử cả về thể xác lẫn linh hồn, Đinh Dũng có thể trường sinh và chỉ có linh hồn mới có thể trường sinh, thể xác anh… “Dù gì thì tôi cũng nói cho cậu biết, nếu như vì việc này mà làm hỏng việc Nhiên Nhiên gia nhập tập đoàn thì cậu cút ngay cho tôi”, Lâm Hồng Ngạn chỉ vào mặt Đinh Dũng rồi quát nạt.Đinh Dũng xoa xoa mũi, không nói gì.Lâm Hồng Ngạn thấy thế thì kéo Hàn Phương Nhiên đi vào bên trong.“Haiz, mẹ đợi đã”, Hàn Phương Nhiên dằng tay ra rồi do dự, nói với Đinh Dũng: “Đinh Dũng, hay là…anh đợi ở ngoài lát nhé”.“Con bảo nó ở đây làm gì? Ở đây không mất mặt à?”, không để cho Đinh Dũng có cơ hội lên tiếng, Lâm Hồng Ngạn nhìn anh với ánh mắt coi thường rồi nói: “Thôi về nhà đi, không có việc gì thì đừng đi lung tung, dọn dẹp vệ sinh còn được”.“Thôi được rồi, con về nhà trước đây.”, Đinh Dũng nhìn Lâm Hồng Ngạn rồi lắc đầu ngán ngẩm.Anh cười với Hàn Phương Nhiên thể hiện cô không cần phải lo.“Được rồi, anh đi đường cẩn thận nhé”, Hàn Phương Nhiên tỏ vẻ áy náy.Cô nán lại một chút rồi cũng đi tới nói với Đinh Dũng nhỏ nhẹ: “Em xin lỗi, em…”Không để cho Hàn Phương Nhiên nói xong, Đinh Dũng đã giơ tay ra che miệng cô lại rồi lắc đầu nói: “Không sao, anh cũng không phải là đứa trẻ lên ba.”“Ừm”, Hàn Phương Nhiên nhìn Đinh Dũng với vẻ mặt đầy phức tạp.Cô gật đầu.Thấy khuôn mặt hết đỗi quen thuộc nhưng lại mang nét gì đó lạ lẫm này, Hàn Phương Nhiên không khỏi cảm thấy áy náy.Nếu như không phải cô gọi Đinh Dũng tới thì cũng không xảy ra những chuyện vừa rồi.Bây giờ hại Đinh Dũng phải đi một chuyến rõ mất công.“Đi thôi, ông nội con còn đang ở trong nhà đợi đấy”, Lâm Hồng Ngạn kéo tay Hàn Phương Nhiên, vừa đi vào trong vừa lẩm bẩm: “Đợi lát nữa con phải thể hiện thật tốt với ông, đừng để ông giao hạng mục này cho người khác.”“Mở ra xem ai gọi”, Đinh Dũng lẩm bẩm, vừa đặt con dao thái xuống thì sờ vào điện thoại trong túi quần.Bạn của Đinh Dũng vô cùng ít, bao nhiêu ngày rồi, ngoài Kim Vô Đạo và Hàn Phương Nhiên ra thì thật sự không có ai chủ động gọi điện thoại cho anh.Rút điện thoại ra thì là số lạ.Đinh Dũng ấn nút nghe với vẻ nghi hoặc, hỏi: “Alo, ai đấy? Có việc gì vậy?”“Xin hỏi… là anh Đinh Dũng phải không?”, đầu dây bên kia là tiếng của một người con gái, giọng nói rất dễ nghe.Đinh Dũng định nói có phải cô đã gọi nhầm số không thì kết quả nghe được đối phương gọi tên mình, anh lặng người, không nghe ra chủ nhân của giọng nói này là ai, nên lên tiếng hỏi lại: “Là tôi, cô là ai?”“Anh Đinh, tôi tên là Kim Tư Kỳ, trước đây chúng ta đã từng gặp mặt, có lẽ…”, cô gái trong điện thoại không hề chần chừ mà nói rõ danh tính.Đinh Dũng ngây ra một lúc rồi nghĩ tới cô gái xinh đẹp Kim Tư Kỳ, không phải là cháu của Kim Tiểu Lục sao?“Hoá ra là cô à?”, Kim Tư Kỳ có thể có được số điện thoại của mình thì chắc chắn là do Kim Tiểu Lục đưa cho.Cô ấy có thể gọi điện cho mình thì đương nhiên là không gặp rắc rối rồi..