"Rầm, rầm, rầm”. Tiếng gõ cửa dồn dập khiến Đinh Dũng bừng tỉnh. Đinh Dũng mở mắt, nhận ra mình đang ở trong căn phòng trọ u tối. Không gian căn phòng nhỏ hẹp, chẳng được nổi mười mét vuông. Ngoài chiếc giường sắt và chiếc bàn gỗ sơn đỏ ra, thì chẳng có đồ trang trí nào khác. Nhìn khung cảnh hoàn toàn xa lạ trước mặt, Đinh Dũng lại không hề thấy bất ngờ. Vì trước khi chết, anh đã đã chuẩn bị trước tâm lý. Chỉ có điều kí ức trong đầu vẫn hơi rối loạn, Đinh Dũng vẫn chưa biết thân phận của cơ thể mình vừa chuyển kiếp này. Đúng vậy, Đinh Dũng đã chiếm lấy cơ thể này, hoặc cũng có thể nói là cướp xác. Đinh Dũng đã không còn nhớ rõ, đây là cơ thể thứ mấy trăm mà anh cướp xác rồi. Từ hơn năm nghìn năm trước, sau khi ăn tiên đan do Nữ Oa luyện, Đinh Dũng đã trở thành một con quái vật. Một con quái vật linh hồn không bao giờ mục nát. Khác với việc người khác có thể cùng lúc bất tử cả về thể xác lẫn linh hồn, Đinh Dũng có thể trường sinh và chỉ có linh hồn mới có thể trường sinh, thể xác anh…
Chương 46: Gây Sự
Chàng Rể Trường SinhTác giả: DứaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Trọng Sinh"Rầm, rầm, rầm”. Tiếng gõ cửa dồn dập khiến Đinh Dũng bừng tỉnh. Đinh Dũng mở mắt, nhận ra mình đang ở trong căn phòng trọ u tối. Không gian căn phòng nhỏ hẹp, chẳng được nổi mười mét vuông. Ngoài chiếc giường sắt và chiếc bàn gỗ sơn đỏ ra, thì chẳng có đồ trang trí nào khác. Nhìn khung cảnh hoàn toàn xa lạ trước mặt, Đinh Dũng lại không hề thấy bất ngờ. Vì trước khi chết, anh đã đã chuẩn bị trước tâm lý. Chỉ có điều kí ức trong đầu vẫn hơi rối loạn, Đinh Dũng vẫn chưa biết thân phận của cơ thể mình vừa chuyển kiếp này. Đúng vậy, Đinh Dũng đã chiếm lấy cơ thể này, hoặc cũng có thể nói là cướp xác. Đinh Dũng đã không còn nhớ rõ, đây là cơ thể thứ mấy trăm mà anh cướp xác rồi. Từ hơn năm nghìn năm trước, sau khi ăn tiên đan do Nữ Oa luyện, Đinh Dũng đã trở thành một con quái vật. Một con quái vật linh hồn không bao giờ mục nát. Khác với việc người khác có thể cùng lúc bất tử cả về thể xác lẫn linh hồn, Đinh Dũng có thể trường sinh và chỉ có linh hồn mới có thể trường sinh, thể xác anh… “Đinh Dũng, anh đừng để ý”, Hàn Phương Nhiên nghiến răng bặm môi.Cô không ngờ rằng Lâm Bân lại có thể nói ra những lời thế này nên trong lòng không khỏi áy náy.Cô vội ngồi xuống rồi cười miễn cưỡng nói: “Mau ngồi xuống thôi”.“Yên tâm đi, anh không sao”, Đinh Dũng lắc đầu đáp lời.Anh sẽ không để ý tới chuyện này nhưng tên này mà còn tiếp tục gây sự thì Đinh Dũng phải nói rõ ràng với hắn.Cái ý đồ đen tối của Lâm Bân, Đinh Dũng biết thừa.Muốn cướp vợ anh phải hỏi nắm đấm của anh trước cái đã.“Cắt.Người ta còn đè đầu cưỡi cổ anh thế rồi mà anh còn không quan tâm à.Thật không biết anh có phải là đàn ông nữa không”, thấy Đinh Dũng đột nhiên thản nhiên như vậy, Dương Phàm bĩu môi châm chọc.Nghe Dương Phàm nói thế, Đinh Dũng nhướng mày nhìn cô nghiêm nghị, nói: “Liên quan tới cô à?”“Không liên quan nhưng tôi và Hàn Phương Nhiên…”, Dương Phàm bất bình, không ngờ Đinh Dũng lại có thể nói với mình bằng giọng điệu như vậy nên cô rất tức giận.Thế nhưng còn chưa kịp nói xong thì đã bị Đinh Dũng ngắt lời: “Đã không liên quan thì im đi, ăn thêm và bớt lời mới sống lâu được”.“Anh! Anh! Anh… Phương Nhiên, cậu xem anh ta kìa”, Dương Phàm bĩu môi nhìn sang Hàn Phương Nhiên cầu xin sự trợ giúp.Hàn Phương Nhiên cười bất lực rồi gõ gõ vào đầu Dương Phàm: “Được rồi, Đinh Dũng chỉ là trêu cậu chút thôi”.“Ôi chao, anh Xà, anh đến rồi ạ?”, nghe thấy tiếng gọi, Lâm Bân vội vàng quay đầu nhìn, thấy ba gã đàn ông đang đi tới thì sắc mặt anh ta thay đổi hẳn.Anh Xà là tên du côn có tiếng gần đây, chuyên ỷ mạnh bắt nạt yếu.Lâm Bân chỉ là một quản lý cỏn con, không dám đắc tội với một đại ca như vậy.Ba gã đàn ông đều mặc quần đùi áo đen, cánh tay xăm trổ hoa hoè hoa sói, cầm đầu là anh Xà, thân hình lực lưỡng, trên cánh tay hắn còn có rất nhiều sẹo dài và còn xăm trổ hình con rồng đen.Trông đã thấy hung tợn lắm rồi.“Hai anh em của anh đây muốn ăn món tủ của nhà hàng chứ không phải đến chơi không”, anh Xà nheo mắt lại vỗ vào vai Lâm Bân rồi nói tiếp: “Còn không mau sắp chỗ cho mấy anh đây?”“Đây… chỗ em hiện giờ hết chỗ rồi ạ”, Lâm Bân nói với vẻ bị làm khó.Hôm nay buôn may bán đắt, các chỗ đã hết sạch, vị trí mà Đinh Dũng và Hàn Phương Nhiên ngồi là do anh ta hẫng về được để chiêu đãi Hàn Phương Nhiên.Ai ngờ tên anh Xà này lúc này lại tới đây.“Cái gì? Hết chỗ rồi?”, anh Xà cau mày, vỗ vào vai Lâm Bân rồi nói với giọng lạnh tanh: “Ý của cậu là bảo mấy anh này đi về à?”Bị anh Xà tóm vai lại, Lâm Bân ứa mồ hôi trán.Anh ta sợ hãi nhìn anh Xà, mắt đảo một vòng rồi lại nhìn sang chỗ Đinh Dũng và nghiến răng nói: “Vốn dĩ em để chỗ cho các anh rồi nhưng vừa có người đến đòi bằng được chỗ đó.Em không đụng được tới người ta nên…”.
“Đinh Dũng, anh đừng để ý”, Hàn Phương Nhiên nghiến răng bặm môi.
Cô không ngờ rằng Lâm Bân lại có thể nói ra những lời thế này nên trong lòng không khỏi áy náy.
Cô vội ngồi xuống rồi cười miễn cưỡng nói: “Mau ngồi xuống thôi”.
“Yên tâm đi, anh không sao”, Đinh Dũng lắc đầu đáp lời.
Anh sẽ không để ý tới chuyện này nhưng tên này mà còn tiếp tục gây sự thì Đinh Dũng phải nói rõ ràng với hắn.
Cái ý đồ đen tối của Lâm Bân, Đinh Dũng biết thừa.
Muốn cướp vợ anh phải hỏi nắm đấm của anh trước cái đã.
“Cắt.
Người ta còn đè đầu cưỡi cổ anh thế rồi mà anh còn không quan tâm à.
Thật không biết anh có phải là đàn ông nữa không”, thấy Đinh Dũng đột nhiên thản nhiên như vậy, Dương Phàm bĩu môi châm chọc.
Nghe Dương Phàm nói thế, Đinh Dũng nhướng mày nhìn cô nghiêm nghị, nói: “Liên quan tới cô à?”
“Không liên quan nhưng tôi và Hàn Phương Nhiên…”, Dương Phàm bất bình, không ngờ Đinh Dũng lại có thể nói với mình bằng giọng điệu như vậy nên cô rất tức giận.
Thế nhưng còn chưa kịp nói xong thì đã bị Đinh Dũng ngắt lời: “Đã không liên quan thì im đi, ăn thêm và bớt lời mới sống lâu được”.
“Anh! Anh! Anh… Phương Nhiên, cậu xem anh ta kìa”, Dương Phàm bĩu môi nhìn sang Hàn Phương Nhiên cầu xin sự trợ giúp.
Hàn Phương Nhiên cười bất lực rồi gõ gõ vào đầu Dương Phàm: “Được rồi, Đinh Dũng chỉ là trêu cậu chút thôi”.
“Ôi chao, anh Xà, anh đến rồi ạ?”, nghe thấy tiếng gọi, Lâm Bân vội vàng quay đầu nhìn, thấy ba gã đàn ông đang đi tới thì sắc mặt anh ta thay đổi hẳn.
Anh Xà là tên du côn có tiếng gần đây, chuyên ỷ mạnh bắt nạt yếu.
Lâm Bân chỉ là một quản lý cỏn con, không dám đắc tội với một đại ca như vậy.
Ba gã đàn ông đều mặc quần đùi áo đen, cánh tay xăm trổ hoa hoè hoa sói, cầm đầu là anh Xà, thân hình lực lưỡng, trên cánh tay hắn còn có rất nhiều sẹo dài và còn xăm trổ hình con rồng đen.
Trông đã thấy hung tợn lắm rồi.
“Hai anh em của anh đây muốn ăn món tủ của nhà hàng chứ không phải đến chơi không”, anh Xà nheo mắt lại vỗ vào vai Lâm Bân rồi nói tiếp: “Còn không mau sắp chỗ cho mấy anh đây?”
“Đây… chỗ em hiện giờ hết chỗ rồi ạ”, Lâm Bân nói với vẻ bị làm khó.
Hôm nay buôn may bán đắt, các chỗ đã hết sạch, vị trí mà Đinh Dũng và Hàn Phương Nhiên ngồi là do anh ta hẫng về được để chiêu đãi Hàn Phương Nhiên.
Ai ngờ tên anh Xà này lúc này lại tới đây.
“Cái gì? Hết chỗ rồi?”, anh Xà cau mày, vỗ vào vai Lâm Bân rồi nói với giọng lạnh tanh: “Ý của cậu là bảo mấy anh này đi về à?”
Bị anh Xà tóm vai lại, Lâm Bân ứa mồ hôi trán.
Anh ta sợ hãi nhìn anh Xà, mắt đảo một vòng rồi lại nhìn sang chỗ Đinh Dũng và nghiến răng nói: “Vốn dĩ em để chỗ cho các anh rồi nhưng vừa có người đến đòi bằng được chỗ đó.
Em không đụng được tới người ta nên…”.
Chàng Rể Trường SinhTác giả: DứaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Trọng Sinh"Rầm, rầm, rầm”. Tiếng gõ cửa dồn dập khiến Đinh Dũng bừng tỉnh. Đinh Dũng mở mắt, nhận ra mình đang ở trong căn phòng trọ u tối. Không gian căn phòng nhỏ hẹp, chẳng được nổi mười mét vuông. Ngoài chiếc giường sắt và chiếc bàn gỗ sơn đỏ ra, thì chẳng có đồ trang trí nào khác. Nhìn khung cảnh hoàn toàn xa lạ trước mặt, Đinh Dũng lại không hề thấy bất ngờ. Vì trước khi chết, anh đã đã chuẩn bị trước tâm lý. Chỉ có điều kí ức trong đầu vẫn hơi rối loạn, Đinh Dũng vẫn chưa biết thân phận của cơ thể mình vừa chuyển kiếp này. Đúng vậy, Đinh Dũng đã chiếm lấy cơ thể này, hoặc cũng có thể nói là cướp xác. Đinh Dũng đã không còn nhớ rõ, đây là cơ thể thứ mấy trăm mà anh cướp xác rồi. Từ hơn năm nghìn năm trước, sau khi ăn tiên đan do Nữ Oa luyện, Đinh Dũng đã trở thành một con quái vật. Một con quái vật linh hồn không bao giờ mục nát. Khác với việc người khác có thể cùng lúc bất tử cả về thể xác lẫn linh hồn, Đinh Dũng có thể trường sinh và chỉ có linh hồn mới có thể trường sinh, thể xác anh… “Đinh Dũng, anh đừng để ý”, Hàn Phương Nhiên nghiến răng bặm môi.Cô không ngờ rằng Lâm Bân lại có thể nói ra những lời thế này nên trong lòng không khỏi áy náy.Cô vội ngồi xuống rồi cười miễn cưỡng nói: “Mau ngồi xuống thôi”.“Yên tâm đi, anh không sao”, Đinh Dũng lắc đầu đáp lời.Anh sẽ không để ý tới chuyện này nhưng tên này mà còn tiếp tục gây sự thì Đinh Dũng phải nói rõ ràng với hắn.Cái ý đồ đen tối của Lâm Bân, Đinh Dũng biết thừa.Muốn cướp vợ anh phải hỏi nắm đấm của anh trước cái đã.“Cắt.Người ta còn đè đầu cưỡi cổ anh thế rồi mà anh còn không quan tâm à.Thật không biết anh có phải là đàn ông nữa không”, thấy Đinh Dũng đột nhiên thản nhiên như vậy, Dương Phàm bĩu môi châm chọc.Nghe Dương Phàm nói thế, Đinh Dũng nhướng mày nhìn cô nghiêm nghị, nói: “Liên quan tới cô à?”“Không liên quan nhưng tôi và Hàn Phương Nhiên…”, Dương Phàm bất bình, không ngờ Đinh Dũng lại có thể nói với mình bằng giọng điệu như vậy nên cô rất tức giận.Thế nhưng còn chưa kịp nói xong thì đã bị Đinh Dũng ngắt lời: “Đã không liên quan thì im đi, ăn thêm và bớt lời mới sống lâu được”.“Anh! Anh! Anh… Phương Nhiên, cậu xem anh ta kìa”, Dương Phàm bĩu môi nhìn sang Hàn Phương Nhiên cầu xin sự trợ giúp.Hàn Phương Nhiên cười bất lực rồi gõ gõ vào đầu Dương Phàm: “Được rồi, Đinh Dũng chỉ là trêu cậu chút thôi”.“Ôi chao, anh Xà, anh đến rồi ạ?”, nghe thấy tiếng gọi, Lâm Bân vội vàng quay đầu nhìn, thấy ba gã đàn ông đang đi tới thì sắc mặt anh ta thay đổi hẳn.Anh Xà là tên du côn có tiếng gần đây, chuyên ỷ mạnh bắt nạt yếu.Lâm Bân chỉ là một quản lý cỏn con, không dám đắc tội với một đại ca như vậy.Ba gã đàn ông đều mặc quần đùi áo đen, cánh tay xăm trổ hoa hoè hoa sói, cầm đầu là anh Xà, thân hình lực lưỡng, trên cánh tay hắn còn có rất nhiều sẹo dài và còn xăm trổ hình con rồng đen.Trông đã thấy hung tợn lắm rồi.“Hai anh em của anh đây muốn ăn món tủ của nhà hàng chứ không phải đến chơi không”, anh Xà nheo mắt lại vỗ vào vai Lâm Bân rồi nói tiếp: “Còn không mau sắp chỗ cho mấy anh đây?”“Đây… chỗ em hiện giờ hết chỗ rồi ạ”, Lâm Bân nói với vẻ bị làm khó.Hôm nay buôn may bán đắt, các chỗ đã hết sạch, vị trí mà Đinh Dũng và Hàn Phương Nhiên ngồi là do anh ta hẫng về được để chiêu đãi Hàn Phương Nhiên.Ai ngờ tên anh Xà này lúc này lại tới đây.“Cái gì? Hết chỗ rồi?”, anh Xà cau mày, vỗ vào vai Lâm Bân rồi nói với giọng lạnh tanh: “Ý của cậu là bảo mấy anh này đi về à?”Bị anh Xà tóm vai lại, Lâm Bân ứa mồ hôi trán.Anh ta sợ hãi nhìn anh Xà, mắt đảo một vòng rồi lại nhìn sang chỗ Đinh Dũng và nghiến răng nói: “Vốn dĩ em để chỗ cho các anh rồi nhưng vừa có người đến đòi bằng được chỗ đó.Em không đụng được tới người ta nên…”.