Tác giả:

"Rầm, rầm, rầm”. Tiếng gõ cửa dồn dập khiến Đinh Dũng bừng tỉnh. Đinh Dũng mở mắt, nhận ra mình đang ở trong căn phòng trọ u tối. Không gian căn phòng nhỏ hẹp, chẳng được nổi mười mét vuông. Ngoài chiếc giường sắt và chiếc bàn gỗ sơn đỏ ra, thì chẳng có đồ trang trí nào khác. Nhìn khung cảnh hoàn toàn xa lạ trước mặt, Đinh Dũng lại không hề thấy bất ngờ. Vì trước khi chết, anh đã đã chuẩn bị trước tâm lý. Chỉ có điều kí ức trong đầu vẫn hơi rối loạn, Đinh Dũng vẫn chưa biết thân phận của cơ thể mình vừa chuyển kiếp này. Đúng vậy, Đinh Dũng đã chiếm lấy cơ thể này, hoặc cũng có thể nói là cướp xác. Đinh Dũng đã không còn nhớ rõ, đây là cơ thể thứ mấy trăm mà anh cướp xác rồi. Từ hơn năm nghìn năm trước, sau khi ăn tiên đan do Nữ Oa luyện, Đinh Dũng đã trở thành một con quái vật. Một con quái vật linh hồn không bao giờ mục nát. Khác với việc người khác có thể cùng lúc bất tử cả về thể xác lẫn linh hồn, Đinh Dũng có thể trường sinh và chỉ có linh hồn mới có thể trường sinh, thể xác anh…

Chương 63: Nhìn Con Trai Ông Là Biết

Chàng Rể Trường SinhTác giả: DứaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Trọng Sinh"Rầm, rầm, rầm”. Tiếng gõ cửa dồn dập khiến Đinh Dũng bừng tỉnh. Đinh Dũng mở mắt, nhận ra mình đang ở trong căn phòng trọ u tối. Không gian căn phòng nhỏ hẹp, chẳng được nổi mười mét vuông. Ngoài chiếc giường sắt và chiếc bàn gỗ sơn đỏ ra, thì chẳng có đồ trang trí nào khác. Nhìn khung cảnh hoàn toàn xa lạ trước mặt, Đinh Dũng lại không hề thấy bất ngờ. Vì trước khi chết, anh đã đã chuẩn bị trước tâm lý. Chỉ có điều kí ức trong đầu vẫn hơi rối loạn, Đinh Dũng vẫn chưa biết thân phận của cơ thể mình vừa chuyển kiếp này. Đúng vậy, Đinh Dũng đã chiếm lấy cơ thể này, hoặc cũng có thể nói là cướp xác. Đinh Dũng đã không còn nhớ rõ, đây là cơ thể thứ mấy trăm mà anh cướp xác rồi. Từ hơn năm nghìn năm trước, sau khi ăn tiên đan do Nữ Oa luyện, Đinh Dũng đã trở thành một con quái vật. Một con quái vật linh hồn không bao giờ mục nát. Khác với việc người khác có thể cùng lúc bất tử cả về thể xác lẫn linh hồn, Đinh Dũng có thể trường sinh và chỉ có linh hồn mới có thể trường sinh, thể xác anh… “Đừng có thừa nước đục thả câu, thông tin này bán thế nào?”, không ai suy nghĩ xem thông tin này là thật hay giả vì dù sao cũng là thông tin của nhà họ Thiết đưa ra.Nếu như là giả thì uy tín của nhà họ Thiết sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.Nhà họ Thiết có lẽ cũng không đến mức vì chút lợi ích mà làm vậy.“Các vị xin xin chớ vội”, nghe có người phía dưới nói vậy, Thiết Vô Cực nở nụ cười hài lòng.Ông ta khoát tay, nói: “Vì thông tin này vô cùng quan trọng, nhà họ Thiết chúng tôi cho rằng cũng không nêm độc chiếm nó cho nên… chỉ cần nạp đủ số tiền cần thiết thì mọi người đều có cơ hội biết được thông tin này”.“Vả lại nhà họ Thiết chúng tôi cũng hoan nghênh các vị cùng nghiên cứu với chúng tôi”, nói xong, Thiết Vô Cực lật tấm lụa màu đỏ trên khay gỗ ra rồi chỉ vào viên đá màu trắng sữa, nói: “Xin mời các vị xem, viên đá này chính là minh chứng cho thông tin đó.Tiếp theo đây, tôi xin tuyên bố giá của thông tin này là năm mươi triệu nhân dân tệ, chỉ cần các vị bỏ ra được số tiền này thì mọi người đều có cơ hội cùng tìm hiểu nó”.“Chẳng trách mà lần báo đấu giá này lại cử ra một lão già, hoá ra là có một thông tin quan trọng như vậy”.“Tôi, nhà họ Mạnh đồng ý bỏ ra năm mươi triệu nhân dân tệ”, sau khi thấy đá linh, có người lập tức ra giá.“Nhà họ Lí bỏ ra năm mươi triệu”, có người ra giá là lại có thêm người khác ngồi không yên.Thế nhưng cũng có không ít người không mấy hứng thú với linh khí này, cũng không biết món đồ này rốt cục có giá trị thế nào nên lựa chọn quan sát.“Cô không đấu giá sao?”, Đinh Dũng nhìn Kim Tư Kỳ rồi lên tiếng hỏi.Ở đây xuất hiện đá linh khiến anh cũng còn cảm thấy kinh ngạc, nhưng khi thấy bộ dạng thờ ở của Kim Tư Kỳ thì Đinh Dũng lại thấy làm lạ.Theo lý mà nói một gia tộc lớn như nhà họ Kim có lẽ càng hiểu rõ về giá trị của đá linh hơn mới đúng.“Việc này tôi phải báo lại với ông tôi mới được”, nghe Đinh Dũng nói vậy, Kim Tư Kỳ lắc đầu.Cô nhìn sang đá linh một cái rồi nói tiếp: “Tôi không hiểu về mấy thứ này cho lắm, không biết ông nội rốt cục có cần nó không”.“Ừm, có phải anh phát hiện ra gì không?”, nghe Đinh Dũng nói vậy, Kim Tư Kỳ lặng người hỏi lại.Khi cô đến, Đinh Dũng không nói lời nào.Bây giờ đột nhiên Đinh Dũng bảo cô cẩn thận, lẽ nào là có chỗ nào đó không ổn?“Nói tóm lại là cẩn thận vẫn hơn thôi”, Đinh Dũng lắc đầu rồi không giải thích gì thêm.Trong cảm giác của anh thì cái đuôi kia lại mất rồi nhưng anh lại có dự cảm chẳng lành cho nên mới nhắc nhở Kim Tư Kỳ lái xe cẩn thận.Chiếc xe đi men theo đường núi, Kim Tư Kỳ lái rất cẩn thận nhưng đi hết cả đoạn đường núi cũng không gặp phải bất cứ việc gì xảy ra, trong lòng cô dần yên tâm hơn.“Hy vọng là tôi nghĩ nhiều”, Đinh Dũng cảm thấy người sử dụng Đồng Thuật kia không dễ đối phó vì Đồng Thuật đối với anh mà nói cũng vô tác dụng.Thế nhưng người kia có thể biến mất khỏi cảm giác của anh thì hoặc là người đó đã từ bỏ ý định đi theo, hoặc là có cách khác có thể che giấu khí tức của mình khiến Đinh Dũng không thể nào phát hiện ra.Thời gian trôi qua thật nhanh, thấy sắp vào nội thành, Kim Tư Kỳ hơi thả lỏng tay khỏi vô lăng..

“Đừng có thừa nước đục thả câu, thông tin này bán thế nào?”, không ai suy nghĩ xem thông tin này là thật hay giả vì dù sao cũng là thông tin của nhà họ Thiết đưa ra.

Nếu như là giả thì uy tín của nhà họ Thiết sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Nhà họ Thiết có lẽ cũng không đến mức vì chút lợi ích mà làm vậy.

“Các vị xin xin chớ vội”, nghe có người phía dưới nói vậy, Thiết Vô Cực nở nụ cười hài lòng.

Ông ta khoát tay, nói: “Vì thông tin này vô cùng quan trọng, nhà họ Thiết chúng tôi cho rằng cũng không nêm độc chiếm nó cho nên… chỉ cần nạp đủ số tiền cần thiết thì mọi người đều có cơ hội biết được thông tin này”.

“Vả lại nhà họ Thiết chúng tôi cũng hoan nghênh các vị cùng nghiên cứu với chúng tôi”, nói xong, Thiết Vô Cực lật tấm lụa màu đỏ trên khay gỗ ra rồi chỉ vào viên đá màu trắng sữa, nói: “Xin mời các vị xem, viên đá này chính là minh chứng cho thông tin đó.

Tiếp theo đây, tôi xin tuyên bố giá của thông tin này là năm mươi triệu nhân dân tệ, chỉ cần các vị bỏ ra được số tiền này thì mọi người đều có cơ hội cùng tìm hiểu nó”.

“Chẳng trách mà lần báo đấu giá này lại cử ra một lão già, hoá ra là có một thông tin quan trọng như vậy”.

“Tôi, nhà họ Mạnh đồng ý bỏ ra năm mươi triệu nhân dân tệ”, sau khi thấy đá linh, có người lập tức ra giá.

“Nhà họ Lí bỏ ra năm mươi triệu”, có người ra giá là lại có thêm người khác ngồi không yên.

Thế nhưng cũng có không ít người không mấy hứng thú với linh khí này, cũng không biết món đồ này rốt cục có giá trị thế nào nên lựa chọn quan sát.

“Cô không đấu giá sao?”, Đinh Dũng nhìn Kim Tư Kỳ rồi lên tiếng hỏi.

Ở đây xuất hiện đá linh khiến anh cũng còn cảm thấy kinh ngạc, nhưng khi thấy bộ dạng thờ ở của Kim Tư Kỳ thì Đinh Dũng lại thấy làm lạ.

Theo lý mà nói một gia tộc lớn như nhà họ Kim có lẽ càng hiểu rõ về giá trị của đá linh hơn mới đúng.

“Việc này tôi phải báo lại với ông tôi mới được”, nghe Đinh Dũng nói vậy, Kim Tư Kỳ lắc đầu.

Cô nhìn sang đá linh một cái rồi nói tiếp: “Tôi không hiểu về mấy thứ này cho lắm, không biết ông nội rốt cục có cần nó không”.

“Ừm, có phải anh phát hiện ra gì không?”, nghe Đinh Dũng nói vậy, Kim Tư Kỳ lặng người hỏi lại.

Khi cô đến, Đinh Dũng không nói lời nào.

Bây giờ đột nhiên Đinh Dũng bảo cô cẩn thận, lẽ nào là có chỗ nào đó không ổn?

“Nói tóm lại là cẩn thận vẫn hơn thôi”, Đinh Dũng lắc đầu rồi không giải thích gì thêm.

Trong cảm giác của anh thì cái đuôi kia lại mất rồi nhưng anh lại có dự cảm chẳng lành cho nên mới nhắc nhở Kim Tư Kỳ lái xe cẩn thận.

Chiếc xe đi men theo đường núi, Kim Tư Kỳ lái rất cẩn thận nhưng đi hết cả đoạn đường núi cũng không gặp phải bất cứ việc gì xảy ra, trong lòng cô dần yên tâm hơn.

“Hy vọng là tôi nghĩ nhiều”, Đinh Dũng cảm thấy người sử dụng Đồng Thuật kia không dễ đối phó vì Đồng Thuật đối với anh mà nói cũng vô tác dụng.

Thế nhưng người kia có thể biến mất khỏi cảm giác của anh thì hoặc là người đó đã từ bỏ ý định đi theo, hoặc là có cách khác có thể che giấu khí tức của mình khiến Đinh Dũng không thể nào phát hiện ra.

Thời gian trôi qua thật nhanh, thấy sắp vào nội thành, Kim Tư Kỳ hơi thả lỏng tay khỏi vô lăng..

Chàng Rể Trường SinhTác giả: DứaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Trọng Sinh"Rầm, rầm, rầm”. Tiếng gõ cửa dồn dập khiến Đinh Dũng bừng tỉnh. Đinh Dũng mở mắt, nhận ra mình đang ở trong căn phòng trọ u tối. Không gian căn phòng nhỏ hẹp, chẳng được nổi mười mét vuông. Ngoài chiếc giường sắt và chiếc bàn gỗ sơn đỏ ra, thì chẳng có đồ trang trí nào khác. Nhìn khung cảnh hoàn toàn xa lạ trước mặt, Đinh Dũng lại không hề thấy bất ngờ. Vì trước khi chết, anh đã đã chuẩn bị trước tâm lý. Chỉ có điều kí ức trong đầu vẫn hơi rối loạn, Đinh Dũng vẫn chưa biết thân phận của cơ thể mình vừa chuyển kiếp này. Đúng vậy, Đinh Dũng đã chiếm lấy cơ thể này, hoặc cũng có thể nói là cướp xác. Đinh Dũng đã không còn nhớ rõ, đây là cơ thể thứ mấy trăm mà anh cướp xác rồi. Từ hơn năm nghìn năm trước, sau khi ăn tiên đan do Nữ Oa luyện, Đinh Dũng đã trở thành một con quái vật. Một con quái vật linh hồn không bao giờ mục nát. Khác với việc người khác có thể cùng lúc bất tử cả về thể xác lẫn linh hồn, Đinh Dũng có thể trường sinh và chỉ có linh hồn mới có thể trường sinh, thể xác anh… “Đừng có thừa nước đục thả câu, thông tin này bán thế nào?”, không ai suy nghĩ xem thông tin này là thật hay giả vì dù sao cũng là thông tin của nhà họ Thiết đưa ra.Nếu như là giả thì uy tín của nhà họ Thiết sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.Nhà họ Thiết có lẽ cũng không đến mức vì chút lợi ích mà làm vậy.“Các vị xin xin chớ vội”, nghe có người phía dưới nói vậy, Thiết Vô Cực nở nụ cười hài lòng.Ông ta khoát tay, nói: “Vì thông tin này vô cùng quan trọng, nhà họ Thiết chúng tôi cho rằng cũng không nêm độc chiếm nó cho nên… chỉ cần nạp đủ số tiền cần thiết thì mọi người đều có cơ hội biết được thông tin này”.“Vả lại nhà họ Thiết chúng tôi cũng hoan nghênh các vị cùng nghiên cứu với chúng tôi”, nói xong, Thiết Vô Cực lật tấm lụa màu đỏ trên khay gỗ ra rồi chỉ vào viên đá màu trắng sữa, nói: “Xin mời các vị xem, viên đá này chính là minh chứng cho thông tin đó.Tiếp theo đây, tôi xin tuyên bố giá của thông tin này là năm mươi triệu nhân dân tệ, chỉ cần các vị bỏ ra được số tiền này thì mọi người đều có cơ hội cùng tìm hiểu nó”.“Chẳng trách mà lần báo đấu giá này lại cử ra một lão già, hoá ra là có một thông tin quan trọng như vậy”.“Tôi, nhà họ Mạnh đồng ý bỏ ra năm mươi triệu nhân dân tệ”, sau khi thấy đá linh, có người lập tức ra giá.“Nhà họ Lí bỏ ra năm mươi triệu”, có người ra giá là lại có thêm người khác ngồi không yên.Thế nhưng cũng có không ít người không mấy hứng thú với linh khí này, cũng không biết món đồ này rốt cục có giá trị thế nào nên lựa chọn quan sát.“Cô không đấu giá sao?”, Đinh Dũng nhìn Kim Tư Kỳ rồi lên tiếng hỏi.Ở đây xuất hiện đá linh khiến anh cũng còn cảm thấy kinh ngạc, nhưng khi thấy bộ dạng thờ ở của Kim Tư Kỳ thì Đinh Dũng lại thấy làm lạ.Theo lý mà nói một gia tộc lớn như nhà họ Kim có lẽ càng hiểu rõ về giá trị của đá linh hơn mới đúng.“Việc này tôi phải báo lại với ông tôi mới được”, nghe Đinh Dũng nói vậy, Kim Tư Kỳ lắc đầu.Cô nhìn sang đá linh một cái rồi nói tiếp: “Tôi không hiểu về mấy thứ này cho lắm, không biết ông nội rốt cục có cần nó không”.“Ừm, có phải anh phát hiện ra gì không?”, nghe Đinh Dũng nói vậy, Kim Tư Kỳ lặng người hỏi lại.Khi cô đến, Đinh Dũng không nói lời nào.Bây giờ đột nhiên Đinh Dũng bảo cô cẩn thận, lẽ nào là có chỗ nào đó không ổn?“Nói tóm lại là cẩn thận vẫn hơn thôi”, Đinh Dũng lắc đầu rồi không giải thích gì thêm.Trong cảm giác của anh thì cái đuôi kia lại mất rồi nhưng anh lại có dự cảm chẳng lành cho nên mới nhắc nhở Kim Tư Kỳ lái xe cẩn thận.Chiếc xe đi men theo đường núi, Kim Tư Kỳ lái rất cẩn thận nhưng đi hết cả đoạn đường núi cũng không gặp phải bất cứ việc gì xảy ra, trong lòng cô dần yên tâm hơn.“Hy vọng là tôi nghĩ nhiều”, Đinh Dũng cảm thấy người sử dụng Đồng Thuật kia không dễ đối phó vì Đồng Thuật đối với anh mà nói cũng vô tác dụng.Thế nhưng người kia có thể biến mất khỏi cảm giác của anh thì hoặc là người đó đã từ bỏ ý định đi theo, hoặc là có cách khác có thể che giấu khí tức của mình khiến Đinh Dũng không thể nào phát hiện ra.Thời gian trôi qua thật nhanh, thấy sắp vào nội thành, Kim Tư Kỳ hơi thả lỏng tay khỏi vô lăng..

Chương 63: Nhìn Con Trai Ông Là Biết