Tác giả:

Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…

Chương 1031

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Chương 1031Ăn mì xong, Tô Nhược Diệu cũng có tinh thần hơn.“Bố mẹ, hai người biết không? Con đã đến nhà Tô Lạc Ly, bố mẹ biết không? Nhà họ thực sự rất sang trọng! Khi vào bên trong thì trời ơi!!! Thật sự là rất giống một tòa cung điện!”Tô Nhược Diệu vừa nói vừa khoa chân múa tay.Tô Khôn và Vương Vãn Hương đã từng đến hoa viên Crystal nên không hề cảm thấy có gì hiếm lạ.“Con đến chỗ nó làm gì?”“Mẹ đừng nhắc nữa, con vốn định nhờ cô ta giúp đỡ nhưng ai ngờ cô ta không nhận người nhà, đuổi thẳng con ra ngoài! Bố mẹ cũng không biết cô ta ăn nói khó nghe thế nào đâu!”“Nó đã nói gì?”“Cô ta nói là thà nuôi một con mèo con chó cũng sẽ không quan tâm đến con. Điều đó có nghĩa là ngay cả chó mèo mà con cũng không bằng! Tô Lạc Ly đã trở thành phượng hoàng, hoàn toàn không nhận người nhà!”“Nó thật sự nói như vậy ư? Nói chúng ta còn không bằng chó mèo?” Vương Vãn Hương đập bàn với vẻ tức giận.“Còn có câu khó nghe hơn nữa! Nhưng con không nói với bố mẹ đâu, để tránh bố mẹ sẽ tức giận! Trong nhà Tô Lạc Ly giàu có như vậy, chúng ta không thể bỏ qua cơ hội tốt này.”Tô Nhược Diệu quan sát căn nhà mà gia đình mình thuê, “Cô ta giàu có quyền thế, trong khi đó chúng ta lại sống trong căn nhà rách nát này, nào có đạo lý này! Công ơn nuôi dưỡng lớn hơn trời! Cô ta không quan tâm con cũng được, nhưng phải quan tâm tới bố mẹ!”“Đừng nói nữa, trái tim của Tô Lạc Ly đã bị chó ăn mất rồi!”“Bố mẹ không thể nản lòng, chúng ta phải tìm cách!”Trung tâm thương mại quốc tế Tinh Kỳ.Đây là trung tâm thương mại sang trọng nhất thành phố Z, các sản phẩm được bán ở đây đều là những thương hiệu lớn của quốc tế, nhưng vì giá cao nên không có nhiều khách hàng, hơn nữa hôm nay lại là thứ hai nên trong trung tâm thương mại càng vắng vẻ hơn.Ban đầu Ôn Khanh Mộ dự định đuổi hết những khách hàng khác đi, vì trung tâm thương mại quốc tế này cũng có cổ phần của Tập đoàn Dark Reign, nhưng Tô Lạc Ly cảm thấy như vậy rất phiền phức. Nếu sau này cô đến siêu thị hoặc trung tâm thương mại mà đều phải đuổi hết những khách hàng khác đi, vậy thì sau này cô cũng không cần ra ngoài nữa.Bởi vì Ôn Khanh Mộ bận việc nên không thể đến, Tô Lạc Ly được bố trí đầy đủ vệ sĩ tinh nhuệ nhất, ba chiếc xe đi theo sau, phải gọi là trông rất có khí thế.Khi chiếc xe sang trọng đỗ ở trước cửa trung tâm thương mại đã thu hút rất nhiều sự chú ý của mọi người, đây là mợ chủ nhà giàu mà lại phô trương lớn như vậy?Tô Lạc Ly đeo kính râm và khẩu trang, cô vừa bước xuống xe đã cảm thấy bầu không khí khác thường, nhưng vẫn bất đắc dĩ dẫn Lê Hoa và bé cưng lên lầu.Khi đi đến cửa hàng mẹ và bé, các vệ sĩ cũng đi theo sau.Sau khi chọn mấy bộ đồ vừa người bé cưng và một số đồ dùng cần thiết, Tô Lạc Ly vừa quay đầu lại thì thấy mấy người đàn ông cao to vẫn đứng canh giữ như tượng, trong lòng cảm thấy mất tự nhiên.“Các anh đi dạo ở bên ngoài đi, không cần cứ đi theo tôi đâu.”“Mợ chủ, sếp Ôn đã dặn dò chúng tôi phải đi theo mợ chủ không rời nửa bước.” Vệ sĩ cầm đầu rất thận trọng.“Các anh nghe theo lệnh của sếp Ôn, nhưng không nghe lời tôi nói chứ gì? Tôi cần mua một số đồ dùng cá nhân, các anh ở đây không tiện, tất cả đi ra ngoài đi.”

Chương 1031

Ăn mì xong, Tô Nhược Diệu cũng có tinh thần hơn.

“Bố mẹ, hai người biết không? Con đã đến nhà Tô Lạc Ly, bố mẹ biết không? Nhà họ thực sự rất sang trọng! Khi vào bên trong thì trời ơi!!! Thật sự là rất giống một tòa cung điện!”

Tô Nhược Diệu vừa nói vừa khoa chân múa tay.

Tô Khôn và Vương Vãn Hương đã từng đến hoa viên Crystal nên không hề cảm thấy có gì hiếm lạ.

“Con đến chỗ nó làm gì?”

“Mẹ đừng nhắc nữa, con vốn định nhờ cô ta giúp đỡ nhưng ai ngờ cô ta không nhận người nhà, đuổi thẳng con ra ngoài! Bố mẹ cũng không biết cô ta ăn nói khó nghe thế nào đâu!”

“Nó đã nói gì?”

“Cô ta nói là thà nuôi một con mèo con chó cũng sẽ không quan tâm đến con. Điều đó có nghĩa là ngay cả chó mèo mà con cũng không bằng! Tô Lạc Ly đã trở thành phượng hoàng, hoàn toàn không nhận người nhà!”

“Nó thật sự nói như vậy ư? Nói chúng ta còn không bằng chó mèo?” Vương Vãn Hương đập bàn với vẻ tức giận.

“Còn có câu khó nghe hơn nữa! Nhưng con không nói với bố mẹ đâu, để tránh bố mẹ sẽ tức giận! Trong nhà Tô Lạc Ly giàu có như vậy, chúng ta không thể bỏ qua cơ hội tốt này.”

Tô Nhược Diệu quan sát căn nhà mà gia đình mình thuê, “Cô ta giàu có quyền thế, trong khi đó chúng ta lại sống trong căn nhà rách nát này, nào có đạo lý này! Công ơn nuôi dưỡng lớn hơn trời! Cô ta không quan tâm con cũng được, nhưng phải quan tâm tới bố mẹ!”

“Đừng nói nữa, trái tim của Tô Lạc Ly đã bị chó ăn mất rồi!”

“Bố mẹ không thể nản lòng, chúng ta phải tìm cách!”

Trung tâm thương mại quốc tế Tinh Kỳ.

Đây là trung tâm thương mại sang trọng nhất thành phố Z, các sản phẩm được bán ở đây đều là những thương hiệu lớn của quốc tế, nhưng vì giá cao nên không có nhiều khách hàng, hơn nữa hôm nay lại là thứ hai nên trong trung tâm thương mại càng vắng vẻ hơn.

Ban đầu Ôn Khanh Mộ dự định đuổi hết những khách hàng khác đi, vì trung tâm thương mại quốc tế này cũng có cổ phần của Tập đoàn Dark Reign, nhưng Tô Lạc Ly cảm thấy như vậy rất phiền phức. Nếu sau này cô đến siêu thị hoặc trung tâm thương mại mà đều phải đuổi hết những khách hàng khác đi, vậy thì sau này cô cũng không cần ra ngoài nữa.

Bởi vì Ôn Khanh Mộ bận việc nên không thể đến, Tô Lạc Ly được bố trí đầy đủ vệ sĩ tinh nhuệ nhất, ba chiếc xe đi theo sau, phải gọi là trông rất có khí thế.

Khi chiếc xe sang trọng đỗ ở trước cửa trung tâm thương mại đã thu hút rất nhiều sự chú ý của mọi người, đây là mợ chủ nhà giàu mà lại phô trương lớn như vậy?

Tô Lạc Ly đeo kính râm và khẩu trang, cô vừa bước xuống xe đã cảm thấy bầu không khí khác thường, nhưng vẫn bất đắc dĩ dẫn Lê Hoa và bé cưng lên lầu.

Khi đi đến cửa hàng mẹ và bé, các vệ sĩ cũng đi theo sau.

Sau khi chọn mấy bộ đồ vừa người bé cưng và một số đồ dùng cần thiết, Tô Lạc Ly vừa quay đầu lại thì thấy mấy người đàn ông cao to vẫn đứng canh giữ như tượng, trong lòng cảm thấy mất tự nhiên.

“Các anh đi dạo ở bên ngoài đi, không cần cứ đi theo tôi đâu.”

“Mợ chủ, sếp Ôn đã dặn dò chúng tôi phải đi theo mợ chủ không rời nửa bước.” Vệ sĩ cầm đầu rất thận trọng.

“Các anh nghe theo lệnh của sếp Ôn, nhưng không nghe lời tôi nói chứ gì? Tôi cần mua một số đồ dùng cá nhân, các anh ở đây không tiện, tất cả đi ra ngoài đi.”

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Chương 1031Ăn mì xong, Tô Nhược Diệu cũng có tinh thần hơn.“Bố mẹ, hai người biết không? Con đã đến nhà Tô Lạc Ly, bố mẹ biết không? Nhà họ thực sự rất sang trọng! Khi vào bên trong thì trời ơi!!! Thật sự là rất giống một tòa cung điện!”Tô Nhược Diệu vừa nói vừa khoa chân múa tay.Tô Khôn và Vương Vãn Hương đã từng đến hoa viên Crystal nên không hề cảm thấy có gì hiếm lạ.“Con đến chỗ nó làm gì?”“Mẹ đừng nhắc nữa, con vốn định nhờ cô ta giúp đỡ nhưng ai ngờ cô ta không nhận người nhà, đuổi thẳng con ra ngoài! Bố mẹ cũng không biết cô ta ăn nói khó nghe thế nào đâu!”“Nó đã nói gì?”“Cô ta nói là thà nuôi một con mèo con chó cũng sẽ không quan tâm đến con. Điều đó có nghĩa là ngay cả chó mèo mà con cũng không bằng! Tô Lạc Ly đã trở thành phượng hoàng, hoàn toàn không nhận người nhà!”“Nó thật sự nói như vậy ư? Nói chúng ta còn không bằng chó mèo?” Vương Vãn Hương đập bàn với vẻ tức giận.“Còn có câu khó nghe hơn nữa! Nhưng con không nói với bố mẹ đâu, để tránh bố mẹ sẽ tức giận! Trong nhà Tô Lạc Ly giàu có như vậy, chúng ta không thể bỏ qua cơ hội tốt này.”Tô Nhược Diệu quan sát căn nhà mà gia đình mình thuê, “Cô ta giàu có quyền thế, trong khi đó chúng ta lại sống trong căn nhà rách nát này, nào có đạo lý này! Công ơn nuôi dưỡng lớn hơn trời! Cô ta không quan tâm con cũng được, nhưng phải quan tâm tới bố mẹ!”“Đừng nói nữa, trái tim của Tô Lạc Ly đã bị chó ăn mất rồi!”“Bố mẹ không thể nản lòng, chúng ta phải tìm cách!”Trung tâm thương mại quốc tế Tinh Kỳ.Đây là trung tâm thương mại sang trọng nhất thành phố Z, các sản phẩm được bán ở đây đều là những thương hiệu lớn của quốc tế, nhưng vì giá cao nên không có nhiều khách hàng, hơn nữa hôm nay lại là thứ hai nên trong trung tâm thương mại càng vắng vẻ hơn.Ban đầu Ôn Khanh Mộ dự định đuổi hết những khách hàng khác đi, vì trung tâm thương mại quốc tế này cũng có cổ phần của Tập đoàn Dark Reign, nhưng Tô Lạc Ly cảm thấy như vậy rất phiền phức. Nếu sau này cô đến siêu thị hoặc trung tâm thương mại mà đều phải đuổi hết những khách hàng khác đi, vậy thì sau này cô cũng không cần ra ngoài nữa.Bởi vì Ôn Khanh Mộ bận việc nên không thể đến, Tô Lạc Ly được bố trí đầy đủ vệ sĩ tinh nhuệ nhất, ba chiếc xe đi theo sau, phải gọi là trông rất có khí thế.Khi chiếc xe sang trọng đỗ ở trước cửa trung tâm thương mại đã thu hút rất nhiều sự chú ý của mọi người, đây là mợ chủ nhà giàu mà lại phô trương lớn như vậy?Tô Lạc Ly đeo kính râm và khẩu trang, cô vừa bước xuống xe đã cảm thấy bầu không khí khác thường, nhưng vẫn bất đắc dĩ dẫn Lê Hoa và bé cưng lên lầu.Khi đi đến cửa hàng mẹ và bé, các vệ sĩ cũng đi theo sau.Sau khi chọn mấy bộ đồ vừa người bé cưng và một số đồ dùng cần thiết, Tô Lạc Ly vừa quay đầu lại thì thấy mấy người đàn ông cao to vẫn đứng canh giữ như tượng, trong lòng cảm thấy mất tự nhiên.“Các anh đi dạo ở bên ngoài đi, không cần cứ đi theo tôi đâu.”“Mợ chủ, sếp Ôn đã dặn dò chúng tôi phải đi theo mợ chủ không rời nửa bước.” Vệ sĩ cầm đầu rất thận trọng.“Các anh nghe theo lệnh của sếp Ôn, nhưng không nghe lời tôi nói chứ gì? Tôi cần mua một số đồ dùng cá nhân, các anh ở đây không tiện, tất cả đi ra ngoài đi.”

Chương 1031