Tác giả:

Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…

Chương 1056

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Chương 1056“Đốt… đốt tiền giấy? Cô, cô nói là cô đã…”“Đúng vậy, khó khăn lắm tôi mới ra ngoài tìm cô, tôi ở dưới tầng hầm rất cô đơn, hay là cô xuống dưới ở cùng tôi đi!” Bóng người màu trắng bước lên phía trước hai bước.“Cô đừng qua đây! Đừng qua đây!” Tô Nhược Vân ôm chặt lấy gối của mình.“Tôi thật sự rất cô đơn, tôi chỉ nhận ra mỗi cô thôi.”“Oan có đầu, nợ có chủ, là Ôn Khanh Mộ và Tô Lạc Ly hại cô, cô đi tìm họ đi chứ!”“Nếu như cô không đổ trách nhiệm cho tôi, sao Ôn Khanh Mộ có thể giày vò tôi như vậy được, tôi bị rơi vào bẫy của cô——cô là một người phụ nữ xấu xa!”Bóng trắng lơ lửng.“Đừng tới đây——” Tô Nhược Vân trùm chăn lên người.Tô Nhược Vân trùm chăn run rẩy, một lúc lâu sau, phát hiện có âm thanh trong phòng, cô ta mới mạnh dạn cẩn thận kéo chăn ra.Trong phòng không có gì cả, trống rỗng và yên tĩnh.Cô ta nhìn quanh cũng không thấy có gì lạ, lúc này mới lại nằm xuống.Đêm đó, cô ta vừa nhắm mắt lại, trong đầu đều là Lục Uy Nhiên, gần như cả đêm không ngủ.Sáng hôm sau thức dậy, Tô Nhược Vân hai mắt thâm quầng, vừa ra ngoài liền nhìn thấy một người giúp việc đang dọn dẹp.“Tối hôm qua cô có nghe thấy âm thanh kỳ lạ nào không?” Tô Nhược Vân giả vờ như không có việc gì hỏi.“Âm thanh kỳ lạ? Không có ạ! Tối qua tôi ngủ rất ngon, ngủ một mạch đến khi trời sáng, không nghe thấy gì cả. Đã xảy ra chuyện gì sao, mợ chủ?”“Không có gì, có lẽ tôi đã nghe nhầm.”Tô Nhược Vân đi xuống cầu thang, gần như gặp người giúp việc nào cũng hỏi một câu, nhưng mọi người đều nói tối hôm qua ngủ rất ngon, không nghe thấy gì cả.Chẳng lẽ đêm qua nằm mơ?Tại sao chỉ có một mình cô ta nghe thấy âm thanh ồn ào như vậy?Hay là ảo giác?Sức chịu đựng của Tô Nhược Vân vẫn rất lớn, cô ta đoán rằng có thể mình đang mang thai, hormone tiết ra không bình thường gây nên bị ảo giác.Vì đêm qua không ngủ ngon nên tối hôm đó Tô Nhược Vân đã chuẩn bị đi ngủ từ rất sớm.Ngủ đến nửa đêm, tiếng khóc của một người phụ nữ lại khiến cô ta tỉnh giấc.“Cô Tô! Tôi chết thật thê thảm, tôi chết thật thê thảm, thế mà cô còn lòng dạ ngủ ở chỗ này…”Lại là giọng nói đêm qua!Tô Nhược Vân đột nhiên tỉnh lại, vẫn là cái bóng trắng đêm qua!“Cô rốt cuộc là người hay ma? Đừng có mà giả ma giả quỷ ở đây, tôi sẽ gọi cảnh sát tới!” Tô Nhược Vân hét về phía cái bóng trắng.“Vậy thì cô báo cảnh sát đi, vừa hay tôi có thể nói với cảnh sát tất cả những gì cô đã làm.” Cái bóng trắng luôn cúi đầu, giọng nói trầm thấp u ám đáng sợ.“Tôi biết cô là người! Mau đi ra đây cho tôi, rốt cuộc cô có mục đích gì?”

Chương 1056

“Đốt… đốt tiền giấy? Cô, cô nói là cô đã…”

“Đúng vậy, khó khăn lắm tôi mới ra ngoài tìm cô, tôi ở dưới tầng hầm rất cô đơn, hay là cô xuống dưới ở cùng tôi đi!” Bóng người màu trắng bước lên phía trước hai bước.

“Cô đừng qua đây! Đừng qua đây!” Tô Nhược Vân ôm chặt lấy gối của mình.

“Tôi thật sự rất cô đơn, tôi chỉ nhận ra mỗi cô thôi.”

“Oan có đầu, nợ có chủ, là Ôn Khanh Mộ và Tô Lạc Ly hại cô, cô đi tìm họ đi chứ!”

“Nếu như cô không đổ trách nhiệm cho tôi, sao Ôn Khanh Mộ có thể giày vò tôi như vậy được, tôi bị rơi vào bẫy của cô——cô là một người phụ nữ xấu xa!”

Bóng trắng lơ lửng.

“Đừng tới đây——” Tô Nhược Vân trùm chăn lên người.

Tô Nhược Vân trùm chăn run rẩy, một lúc lâu sau, phát hiện có âm thanh trong phòng, cô ta mới mạnh dạn cẩn thận kéo chăn ra.

Trong phòng không có gì cả, trống rỗng và yên tĩnh.

Cô ta nhìn quanh cũng không thấy có gì lạ, lúc này mới lại nằm xuống.

Đêm đó, cô ta vừa nhắm mắt lại, trong đầu đều là Lục Uy Nhiên, gần như cả đêm không ngủ.

Sáng hôm sau thức dậy, Tô Nhược Vân hai mắt thâm quầng, vừa ra ngoài liền nhìn thấy một người giúp việc đang dọn dẹp.

“Tối hôm qua cô có nghe thấy âm thanh kỳ lạ nào không?” Tô Nhược Vân giả vờ như không có việc gì hỏi.

“Âm thanh kỳ lạ? Không có ạ! Tối qua tôi ngủ rất ngon, ngủ một mạch đến khi trời sáng, không nghe thấy gì cả. Đã xảy ra chuyện gì sao, mợ chủ?”

“Không có gì, có lẽ tôi đã nghe nhầm.”

Tô Nhược Vân đi xuống cầu thang, gần như gặp người giúp việc nào cũng hỏi một câu, nhưng mọi người đều nói tối hôm qua ngủ rất ngon, không nghe thấy gì cả.

Chẳng lẽ đêm qua nằm mơ?

Tại sao chỉ có một mình cô ta nghe thấy âm thanh ồn ào như vậy?

Hay là ảo giác?

Sức chịu đựng của Tô Nhược Vân vẫn rất lớn, cô ta đoán rằng có thể mình đang mang thai, hormone tiết ra không bình thường gây nên bị ảo giác.

Vì đêm qua không ngủ ngon nên tối hôm đó Tô Nhược Vân đã chuẩn bị đi ngủ từ rất sớm.

Ngủ đến nửa đêm, tiếng khóc của một người phụ nữ lại khiến cô ta tỉnh giấc.

“Cô Tô! Tôi chết thật thê thảm, tôi chết thật thê thảm, thế mà cô còn lòng dạ ngủ ở chỗ này…”

Lại là giọng nói đêm qua!

Tô Nhược Vân đột nhiên tỉnh lại, vẫn là cái bóng trắng đêm qua!

“Cô rốt cuộc là người hay ma? Đừng có mà giả ma giả quỷ ở đây, tôi sẽ gọi cảnh sát tới!” Tô Nhược Vân hét về phía cái bóng trắng.

“Vậy thì cô báo cảnh sát đi, vừa hay tôi có thể nói với cảnh sát tất cả những gì cô đã làm.” Cái bóng trắng luôn cúi đầu, giọng nói trầm thấp u ám đáng sợ.

“Tôi biết cô là người! Mau đi ra đây cho tôi, rốt cuộc cô có mục đích gì?”

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Chương 1056“Đốt… đốt tiền giấy? Cô, cô nói là cô đã…”“Đúng vậy, khó khăn lắm tôi mới ra ngoài tìm cô, tôi ở dưới tầng hầm rất cô đơn, hay là cô xuống dưới ở cùng tôi đi!” Bóng người màu trắng bước lên phía trước hai bước.“Cô đừng qua đây! Đừng qua đây!” Tô Nhược Vân ôm chặt lấy gối của mình.“Tôi thật sự rất cô đơn, tôi chỉ nhận ra mỗi cô thôi.”“Oan có đầu, nợ có chủ, là Ôn Khanh Mộ và Tô Lạc Ly hại cô, cô đi tìm họ đi chứ!”“Nếu như cô không đổ trách nhiệm cho tôi, sao Ôn Khanh Mộ có thể giày vò tôi như vậy được, tôi bị rơi vào bẫy của cô——cô là một người phụ nữ xấu xa!”Bóng trắng lơ lửng.“Đừng tới đây——” Tô Nhược Vân trùm chăn lên người.Tô Nhược Vân trùm chăn run rẩy, một lúc lâu sau, phát hiện có âm thanh trong phòng, cô ta mới mạnh dạn cẩn thận kéo chăn ra.Trong phòng không có gì cả, trống rỗng và yên tĩnh.Cô ta nhìn quanh cũng không thấy có gì lạ, lúc này mới lại nằm xuống.Đêm đó, cô ta vừa nhắm mắt lại, trong đầu đều là Lục Uy Nhiên, gần như cả đêm không ngủ.Sáng hôm sau thức dậy, Tô Nhược Vân hai mắt thâm quầng, vừa ra ngoài liền nhìn thấy một người giúp việc đang dọn dẹp.“Tối hôm qua cô có nghe thấy âm thanh kỳ lạ nào không?” Tô Nhược Vân giả vờ như không có việc gì hỏi.“Âm thanh kỳ lạ? Không có ạ! Tối qua tôi ngủ rất ngon, ngủ một mạch đến khi trời sáng, không nghe thấy gì cả. Đã xảy ra chuyện gì sao, mợ chủ?”“Không có gì, có lẽ tôi đã nghe nhầm.”Tô Nhược Vân đi xuống cầu thang, gần như gặp người giúp việc nào cũng hỏi một câu, nhưng mọi người đều nói tối hôm qua ngủ rất ngon, không nghe thấy gì cả.Chẳng lẽ đêm qua nằm mơ?Tại sao chỉ có một mình cô ta nghe thấy âm thanh ồn ào như vậy?Hay là ảo giác?Sức chịu đựng của Tô Nhược Vân vẫn rất lớn, cô ta đoán rằng có thể mình đang mang thai, hormone tiết ra không bình thường gây nên bị ảo giác.Vì đêm qua không ngủ ngon nên tối hôm đó Tô Nhược Vân đã chuẩn bị đi ngủ từ rất sớm.Ngủ đến nửa đêm, tiếng khóc của một người phụ nữ lại khiến cô ta tỉnh giấc.“Cô Tô! Tôi chết thật thê thảm, tôi chết thật thê thảm, thế mà cô còn lòng dạ ngủ ở chỗ này…”Lại là giọng nói đêm qua!Tô Nhược Vân đột nhiên tỉnh lại, vẫn là cái bóng trắng đêm qua!“Cô rốt cuộc là người hay ma? Đừng có mà giả ma giả quỷ ở đây, tôi sẽ gọi cảnh sát tới!” Tô Nhược Vân hét về phía cái bóng trắng.“Vậy thì cô báo cảnh sát đi, vừa hay tôi có thể nói với cảnh sát tất cả những gì cô đã làm.” Cái bóng trắng luôn cúi đầu, giọng nói trầm thấp u ám đáng sợ.“Tôi biết cô là người! Mau đi ra đây cho tôi, rốt cuộc cô có mục đích gì?”

Chương 1056