Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…
Chương 1104
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Chương 1104“Định sẵn trong sinh mệnh? Hay cho câu định sẵn trong sinh mệnh!”“Mạch Nhiên, có lẽ một vài hành động nào đó của tôi đã khiến cô hiểu lầm, bây giờ tôi có thể nói với cô rằng tất cả những gì tôi làm đều để trả ơn thôi, vì cô đã từng cứu tôi. Ngoài những điều này ra, tôi không có bất cứ tình cảm gì khác với cô, giờ cô đã rõ rồi đúng không?”Ôn Khanh Mộ biết những gì mình nói rất tàn nhẫn, nhưng nếu anh không tàn nhẫn một chút thì Tiêu Mạch Nhiên không thể thoát ra khỏi tình cảm này được.“Em rõ rồi, đã rõ hết rồi.”“Vậy đừng cứ mê muội không tỉnh nữa, cô nên có cuộc sống tốt hơn.”Giọng Ôn Khanh Mộ vẫn lạnh lùng như vậy.Giọng điệu thờ ơ này khiến Tiêu Mạch Nhiên cảm thấy lạnh toát.“A Khanh, chúng ta thật sự không có khả năng sao?”“Đúng, không có khả năng.” Ôn Khanh Mộ không chút do dự.Tiêu Mạch Nhiên tuyệt vọng nhìn Ôn Khanh Mộ, cho dù anh do dự một chút thôi thì cũng nói rõ rằng trong lòng anh vẫn nghĩ đến cô ta, nhưng anh lại dứt khoát đến vậy.“Được, em hiểu ý anh rồi.”“Nếu cô muốn hận thì cứ hận tôi là được, cho dù cô đối phó với tôi thế nào thì tôi cũng không đánh trả, cô muốn lấy mạng tôi thì tôi cũng sẽ không nói một chữ, nhưng Ly Ly vô tội.”Ôn Khanh Mộ để lại những lời cuối cùng rồi dứt khoát rời khỏi quán cà phê.Tiêu Mạch Nhiên ở yên tại chỗ, nước mắt đầm đìa.Về đến nhà, Giản Ngọc đang dắt Tam Tam tập đi trong phòng khách. Mặc dù Tam Tam đã biết đi rồi nhưng chỉ mới chập chững.Ôn Khanh Mộ vào nhà, lúc Giản Ngọc đang định lên tiếng thì Ôn Khanh Mộ cởi áo khoác ra.“Cầm ra ngoài vứt đi!”Anh ném áo khoác cho người giúp việc, còn mình thì vội vàng lên lầu xông vào phòng tắm.“Bố cháu lên cơn rồi.” Giản Ngọc nói với Tam Tam.Một lúc sau, Giản Ngọc giao Tam Tam cho người giúp việc rồi lên lầu, Ôn Khanh Mộ vẫn đang trong phòng tắm.Giản Ngọc nhìn thời gian, đã một tiếng rồi!Anh ta gõ cửa phòng tắm.“Này, một tiếng rồi, cậu định kỳ cho rách da à?”“Liên quan quái gì đến anh!” Trong phòng tắm truyền đến giọng nói mất kiên nhẫn của Ôn Khanh Mộ.“Xảy ra chuyện gì vậy?”Cuối cùng cửa phòng tắm bật mở, Ôn Khanh Mộ mặc áo choàng tắm đi ra, Giản Ngọc liếc nhìn phòng tắm, quần áo Ôn Khanh Mộ thay ra đều vứt trên sàn.Ôn Khanh Mộ ngồi trên giường, vẻ mặt hơi hoảng hốt.“Tiêu Mạch Nhiên bảo muốn làm người tình của tôi.”Giản Ngọc nghe thế thì vỗ vai Ôn Khanh Mộ: “Diễm phúc lớn đấy.”Ôn Khanh Mộ hung dữ trừng Giản Ngọc: “Anh thì hiểu quái gì! Đây chẳng phải chuyện tốt đẹp gì, Ly Ly mà biết thì sẽ nghĩ thế nào?”
Chương 1104
“Định sẵn trong sinh mệnh? Hay cho câu định sẵn trong sinh mệnh!”
“Mạch Nhiên, có lẽ một vài hành động nào đó của tôi đã khiến cô hiểu lầm, bây giờ tôi có thể nói với cô rằng tất cả những gì tôi làm đều để trả ơn thôi, vì cô đã từng cứu tôi. Ngoài những điều này ra, tôi không có bất cứ tình cảm gì khác với cô, giờ cô đã rõ rồi đúng không?”
Ôn Khanh Mộ biết những gì mình nói rất tàn nhẫn, nhưng nếu anh không tàn nhẫn một chút thì Tiêu Mạch Nhiên không thể thoát ra khỏi tình cảm này được.
“Em rõ rồi, đã rõ hết rồi.”
“Vậy đừng cứ mê muội không tỉnh nữa, cô nên có cuộc sống tốt hơn.”
Giọng Ôn Khanh Mộ vẫn lạnh lùng như vậy.
Giọng điệu thờ ơ này khiến Tiêu Mạch Nhiên cảm thấy lạnh toát.
“A Khanh, chúng ta thật sự không có khả năng sao?”
“Đúng, không có khả năng.” Ôn Khanh Mộ không chút do dự.
Tiêu Mạch Nhiên tuyệt vọng nhìn Ôn Khanh Mộ, cho dù anh do dự một chút thôi thì cũng nói rõ rằng trong lòng anh vẫn nghĩ đến cô ta, nhưng anh lại dứt khoát đến vậy.
“Được, em hiểu ý anh rồi.”
“Nếu cô muốn hận thì cứ hận tôi là được, cho dù cô đối phó với tôi thế nào thì tôi cũng không đánh trả, cô muốn lấy mạng tôi thì tôi cũng sẽ không nói một chữ, nhưng Ly Ly vô tội.”
Ôn Khanh Mộ để lại những lời cuối cùng rồi dứt khoát rời khỏi quán cà phê.
Tiêu Mạch Nhiên ở yên tại chỗ, nước mắt đầm đìa.
Về đến nhà, Giản Ngọc đang dắt Tam Tam tập đi trong phòng khách. Mặc dù Tam Tam đã biết đi rồi nhưng chỉ mới chập chững.
Ôn Khanh Mộ vào nhà, lúc Giản Ngọc đang định lên tiếng thì Ôn Khanh Mộ cởi áo khoác ra.
“Cầm ra ngoài vứt đi!”
Anh ném áo khoác cho người giúp việc, còn mình thì vội vàng lên lầu xông vào phòng tắm.
“Bố cháu lên cơn rồi.” Giản Ngọc nói với Tam Tam.
Một lúc sau, Giản Ngọc giao Tam Tam cho người giúp việc rồi lên lầu, Ôn Khanh Mộ vẫn đang trong phòng tắm.
Giản Ngọc nhìn thời gian, đã một tiếng rồi!
Anh ta gõ cửa phòng tắm.
“Này, một tiếng rồi, cậu định kỳ cho rách da à?”
“Liên quan quái gì đến anh!” Trong phòng tắm truyền đến giọng nói mất kiên nhẫn của Ôn Khanh Mộ.
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
Cuối cùng cửa phòng tắm bật mở, Ôn Khanh Mộ mặc áo choàng tắm đi ra, Giản Ngọc liếc nhìn phòng tắm, quần áo Ôn Khanh Mộ thay ra đều vứt trên sàn.
Ôn Khanh Mộ ngồi trên giường, vẻ mặt hơi hoảng hốt.
“Tiêu Mạch Nhiên bảo muốn làm người tình của tôi.”
Giản Ngọc nghe thế thì vỗ vai Ôn Khanh Mộ: “Diễm phúc lớn đấy.”
Ôn Khanh Mộ hung dữ trừng Giản Ngọc: “Anh thì hiểu quái gì! Đây chẳng phải chuyện tốt đẹp gì, Ly Ly mà biết thì sẽ nghĩ thế nào?”
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Chương 1104“Định sẵn trong sinh mệnh? Hay cho câu định sẵn trong sinh mệnh!”“Mạch Nhiên, có lẽ một vài hành động nào đó của tôi đã khiến cô hiểu lầm, bây giờ tôi có thể nói với cô rằng tất cả những gì tôi làm đều để trả ơn thôi, vì cô đã từng cứu tôi. Ngoài những điều này ra, tôi không có bất cứ tình cảm gì khác với cô, giờ cô đã rõ rồi đúng không?”Ôn Khanh Mộ biết những gì mình nói rất tàn nhẫn, nhưng nếu anh không tàn nhẫn một chút thì Tiêu Mạch Nhiên không thể thoát ra khỏi tình cảm này được.“Em rõ rồi, đã rõ hết rồi.”“Vậy đừng cứ mê muội không tỉnh nữa, cô nên có cuộc sống tốt hơn.”Giọng Ôn Khanh Mộ vẫn lạnh lùng như vậy.Giọng điệu thờ ơ này khiến Tiêu Mạch Nhiên cảm thấy lạnh toát.“A Khanh, chúng ta thật sự không có khả năng sao?”“Đúng, không có khả năng.” Ôn Khanh Mộ không chút do dự.Tiêu Mạch Nhiên tuyệt vọng nhìn Ôn Khanh Mộ, cho dù anh do dự một chút thôi thì cũng nói rõ rằng trong lòng anh vẫn nghĩ đến cô ta, nhưng anh lại dứt khoát đến vậy.“Được, em hiểu ý anh rồi.”“Nếu cô muốn hận thì cứ hận tôi là được, cho dù cô đối phó với tôi thế nào thì tôi cũng không đánh trả, cô muốn lấy mạng tôi thì tôi cũng sẽ không nói một chữ, nhưng Ly Ly vô tội.”Ôn Khanh Mộ để lại những lời cuối cùng rồi dứt khoát rời khỏi quán cà phê.Tiêu Mạch Nhiên ở yên tại chỗ, nước mắt đầm đìa.Về đến nhà, Giản Ngọc đang dắt Tam Tam tập đi trong phòng khách. Mặc dù Tam Tam đã biết đi rồi nhưng chỉ mới chập chững.Ôn Khanh Mộ vào nhà, lúc Giản Ngọc đang định lên tiếng thì Ôn Khanh Mộ cởi áo khoác ra.“Cầm ra ngoài vứt đi!”Anh ném áo khoác cho người giúp việc, còn mình thì vội vàng lên lầu xông vào phòng tắm.“Bố cháu lên cơn rồi.” Giản Ngọc nói với Tam Tam.Một lúc sau, Giản Ngọc giao Tam Tam cho người giúp việc rồi lên lầu, Ôn Khanh Mộ vẫn đang trong phòng tắm.Giản Ngọc nhìn thời gian, đã một tiếng rồi!Anh ta gõ cửa phòng tắm.“Này, một tiếng rồi, cậu định kỳ cho rách da à?”“Liên quan quái gì đến anh!” Trong phòng tắm truyền đến giọng nói mất kiên nhẫn của Ôn Khanh Mộ.“Xảy ra chuyện gì vậy?”Cuối cùng cửa phòng tắm bật mở, Ôn Khanh Mộ mặc áo choàng tắm đi ra, Giản Ngọc liếc nhìn phòng tắm, quần áo Ôn Khanh Mộ thay ra đều vứt trên sàn.Ôn Khanh Mộ ngồi trên giường, vẻ mặt hơi hoảng hốt.“Tiêu Mạch Nhiên bảo muốn làm người tình của tôi.”Giản Ngọc nghe thế thì vỗ vai Ôn Khanh Mộ: “Diễm phúc lớn đấy.”Ôn Khanh Mộ hung dữ trừng Giản Ngọc: “Anh thì hiểu quái gì! Đây chẳng phải chuyện tốt đẹp gì, Ly Ly mà biết thì sẽ nghĩ thế nào?”