Tác giả:

Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…

Chương 1130

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Chương 1130“Đại ca, em có chút chuyện muốn nói với anh.” Lý Như Kiều gõ cửa phòng Giản Ngọc.Giản Ngọc quan sát cô ấy từ trên xuống dưới: “Vào đi.”Lý Như Kiều bước vào phòng Giản Ngọc, nhìn bốn phía xung quanh.“Có chuyện gì cần tìm tôi?” Giản Ngọc vẫn lạnh nhạt như cũ.“Chuyện đó… Em, ừ thì…”Lý Như Kiều vừa xoa đầu vừa ấp úng nói không nên lời.Cô ấy hoàn toàn không tự chuẩn bị lời thoại cho mình, chẳng phải đã nói thuốc đó lợi hại lắm à? Chỉ cần Giản Ngọc mà ăn vào thì sẽ có phản ứng nhanh thôi hả.Cho nên Lý Như Kiều cảm thấy hoàn toàn không cần lời thoại gì, chỉ cần chờ Giản Ngọc nhào về phía mình.“Không có gì thì ra ngoài đi, tôi muốn nghỉ ngơi.” Giản Ngọc thấy Lý Như Kiều không nói gì thì ra lệnh đuổi khách.“Không, em có việc!” Lý Như Kiều vừa nghe câu này thì lập tức sốt ruột.“Có việc gì thì nói nhanh lên.” Giản Ngọc đưa mắt nhìn sang như thể đã nhìn thấu từ lâu rồi.“Em… Đại ca… Thật ra…”Lý Như Kiều ấp úng không nói được gì.Lòng cô ấy sốt ruột, sao thuốc còn chưa phát huy tác dụng!“Ớt Nhỏ, cô đang đợi gì vậy?”“Em đang đợi anh…” Lý Như Kiều suýt chút buộc miệng nói ra: “Không có gì, em không đợi gì cả…”“Cô đang đợi thuốc phát huy tác dụng đúng không?”“Hả?” Lý Như Kiều chớp mắt vài cái.“Hôm nay từ lúc cô xuống lầu tôi đã thấy lạ rồi, tôi hoàn toàn không ăn canh… Cô đừng làm chuyện thế này nữa, ra ngoài đi.”Lý Như Kiều nghe giọng điệu lạnh lùng của Giản Ngọc, lập tức lòng như tro tàn.Thì ra tất cả mọi chuyện đã nằm trong tầm kiểm soát của Giản Ngọc, anh ta biết hết.Lý Như Kiều nản lòng gục đầu xuống, cô ấy không nói gì, chuẩn bị xoay người ra ngoài.Không biết tại sao khoảnh khắc cô ấy xoay người đi, Giản Ngọc bỗng thấy hơi đau lòng.Giây tiếp theo, Giản Ngọc bỗng thấy hơi thở mình dồn dập, bỗng nhiên tim đập nhanh hơn, cứ cảm giác trên người có một luồng nhiệt đang chuẩn bị trào ra khỏi cơ thể.Anh ta lảo đảo lập tức vịn vào bàn.Tiếng động này đến tai Lý Như Kiều, Lý Như Kiều lập tức xoay người lại nhìn Giản Ngọc: “Đại ca, anh sao vậy?”“Tôi không sao, ra ngoài!”“Đại ca, sao mặt anh đỏ quá vậy?” Lý Như Kiều lập tức bước đến bên cạnh Giản Ngọc: “Có phải anh bệnh rồi không?” Lý Như Kiều sờ đầu Giản Ngọc.“Tránh ra!” Giản Ngọc đẩy Lý Như Kiều.Lý Như Kiều lại bước lên phía trước: “Anh lúc nào cũng vậy hết, lần nào bị bệnh cũng không chịu khám! Nếu anh sốt thật thì nhất định phải khám bác sĩ!”Bàn tay dịu dàng của cô gái vỗ nhẹ lên má anh ta làm ngọn lửa trong lòng anh ta càng hừng hực hơn.

Chương 1130

“Đại ca, em có chút chuyện muốn nói với anh.” Lý Như Kiều gõ cửa phòng Giản Ngọc.

Giản Ngọc quan sát cô ấy từ trên xuống dưới: “Vào đi.”

Lý Như Kiều bước vào phòng Giản Ngọc, nhìn bốn phía xung quanh.

“Có chuyện gì cần tìm tôi?” Giản Ngọc vẫn lạnh nhạt như cũ.

“Chuyện đó… Em, ừ thì…”

Lý Như Kiều vừa xoa đầu vừa ấp úng nói không nên lời.

Cô ấy hoàn toàn không tự chuẩn bị lời thoại cho mình, chẳng phải đã nói thuốc đó lợi hại lắm à? Chỉ cần Giản Ngọc mà ăn vào thì sẽ có phản ứng nhanh thôi hả.

Cho nên Lý Như Kiều cảm thấy hoàn toàn không cần lời thoại gì, chỉ cần chờ Giản Ngọc nhào về phía mình.

“Không có gì thì ra ngoài đi, tôi muốn nghỉ ngơi.” Giản Ngọc thấy Lý Như Kiều không nói gì thì ra lệnh đuổi khách.

“Không, em có việc!” Lý Như Kiều vừa nghe câu này thì lập tức sốt ruột.

“Có việc gì thì nói nhanh lên.” Giản Ngọc đưa mắt nhìn sang như thể đã nhìn thấu từ lâu rồi.

“Em… Đại ca… Thật ra…”

Lý Như Kiều ấp úng không nói được gì.

Lòng cô ấy sốt ruột, sao thuốc còn chưa phát huy tác dụng!

“Ớt Nhỏ, cô đang đợi gì vậy?”

“Em đang đợi anh…” Lý Như Kiều suýt chút buộc miệng nói ra: “Không có gì, em không đợi gì cả…”

“Cô đang đợi thuốc phát huy tác dụng đúng không?”

“Hả?” Lý Như Kiều chớp mắt vài cái.

“Hôm nay từ lúc cô xuống lầu tôi đã thấy lạ rồi, tôi hoàn toàn không ăn canh… Cô đừng làm chuyện thế này nữa, ra ngoài đi.”

Lý Như Kiều nghe giọng điệu lạnh lùng của Giản Ngọc, lập tức lòng như tro tàn.

Thì ra tất cả mọi chuyện đã nằm trong tầm kiểm soát của Giản Ngọc, anh ta biết hết.

Lý Như Kiều nản lòng gục đầu xuống, cô ấy không nói gì, chuẩn bị xoay người ra ngoài.

Không biết tại sao khoảnh khắc cô ấy xoay người đi, Giản Ngọc bỗng thấy hơi đau lòng.

Giây tiếp theo, Giản Ngọc bỗng thấy hơi thở mình dồn dập, bỗng nhiên tim đập nhanh hơn, cứ cảm giác trên người có một luồng nhiệt đang chuẩn bị trào ra khỏi cơ thể.

Anh ta lảo đảo lập tức vịn vào bàn.

Tiếng động này đến tai Lý Như Kiều, Lý Như Kiều lập tức xoay người lại nhìn Giản Ngọc: “Đại ca, anh sao vậy?”

“Tôi không sao, ra ngoài!”

“Đại ca, sao mặt anh đỏ quá vậy?” Lý Như Kiều lập tức bước đến bên cạnh Giản Ngọc: “Có phải anh bệnh rồi không?” Lý Như Kiều sờ đầu Giản Ngọc.

“Tránh ra!” Giản Ngọc đẩy Lý Như Kiều.

Lý Như Kiều lại bước lên phía trước: “Anh lúc nào cũng vậy hết, lần nào bị bệnh cũng không chịu khám! Nếu anh sốt thật thì nhất định phải khám bác sĩ!”

Bàn tay dịu dàng của cô gái vỗ nhẹ lên má anh ta làm ngọn lửa trong lòng anh ta càng hừng hực hơn.

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Chương 1130“Đại ca, em có chút chuyện muốn nói với anh.” Lý Như Kiều gõ cửa phòng Giản Ngọc.Giản Ngọc quan sát cô ấy từ trên xuống dưới: “Vào đi.”Lý Như Kiều bước vào phòng Giản Ngọc, nhìn bốn phía xung quanh.“Có chuyện gì cần tìm tôi?” Giản Ngọc vẫn lạnh nhạt như cũ.“Chuyện đó… Em, ừ thì…”Lý Như Kiều vừa xoa đầu vừa ấp úng nói không nên lời.Cô ấy hoàn toàn không tự chuẩn bị lời thoại cho mình, chẳng phải đã nói thuốc đó lợi hại lắm à? Chỉ cần Giản Ngọc mà ăn vào thì sẽ có phản ứng nhanh thôi hả.Cho nên Lý Như Kiều cảm thấy hoàn toàn không cần lời thoại gì, chỉ cần chờ Giản Ngọc nhào về phía mình.“Không có gì thì ra ngoài đi, tôi muốn nghỉ ngơi.” Giản Ngọc thấy Lý Như Kiều không nói gì thì ra lệnh đuổi khách.“Không, em có việc!” Lý Như Kiều vừa nghe câu này thì lập tức sốt ruột.“Có việc gì thì nói nhanh lên.” Giản Ngọc đưa mắt nhìn sang như thể đã nhìn thấu từ lâu rồi.“Em… Đại ca… Thật ra…”Lý Như Kiều ấp úng không nói được gì.Lòng cô ấy sốt ruột, sao thuốc còn chưa phát huy tác dụng!“Ớt Nhỏ, cô đang đợi gì vậy?”“Em đang đợi anh…” Lý Như Kiều suýt chút buộc miệng nói ra: “Không có gì, em không đợi gì cả…”“Cô đang đợi thuốc phát huy tác dụng đúng không?”“Hả?” Lý Như Kiều chớp mắt vài cái.“Hôm nay từ lúc cô xuống lầu tôi đã thấy lạ rồi, tôi hoàn toàn không ăn canh… Cô đừng làm chuyện thế này nữa, ra ngoài đi.”Lý Như Kiều nghe giọng điệu lạnh lùng của Giản Ngọc, lập tức lòng như tro tàn.Thì ra tất cả mọi chuyện đã nằm trong tầm kiểm soát của Giản Ngọc, anh ta biết hết.Lý Như Kiều nản lòng gục đầu xuống, cô ấy không nói gì, chuẩn bị xoay người ra ngoài.Không biết tại sao khoảnh khắc cô ấy xoay người đi, Giản Ngọc bỗng thấy hơi đau lòng.Giây tiếp theo, Giản Ngọc bỗng thấy hơi thở mình dồn dập, bỗng nhiên tim đập nhanh hơn, cứ cảm giác trên người có một luồng nhiệt đang chuẩn bị trào ra khỏi cơ thể.Anh ta lảo đảo lập tức vịn vào bàn.Tiếng động này đến tai Lý Như Kiều, Lý Như Kiều lập tức xoay người lại nhìn Giản Ngọc: “Đại ca, anh sao vậy?”“Tôi không sao, ra ngoài!”“Đại ca, sao mặt anh đỏ quá vậy?” Lý Như Kiều lập tức bước đến bên cạnh Giản Ngọc: “Có phải anh bệnh rồi không?” Lý Như Kiều sờ đầu Giản Ngọc.“Tránh ra!” Giản Ngọc đẩy Lý Như Kiều.Lý Như Kiều lại bước lên phía trước: “Anh lúc nào cũng vậy hết, lần nào bị bệnh cũng không chịu khám! Nếu anh sốt thật thì nhất định phải khám bác sĩ!”Bàn tay dịu dàng của cô gái vỗ nhẹ lên má anh ta làm ngọn lửa trong lòng anh ta càng hừng hực hơn.

Chương 1130