Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…
Chương 1156
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Chương 1156Cửa mở, Ôn Khanh Mộ và các phù rể ùa vào như ong vỡ tổ.“Mau tìm giày cưới!” Nhóm phù dâu lại bắt đầu ồn ào: “Nếu không tìm được giày thì phải đưa thêm tiền lì xì đấy!”Ôn Khanh Mộ ho khan một tiếng, sau đó đẩy Mục Nhiễm Tranh lên: “Giao cho cháu đấy.”Mục Nhiễm Tranh sờ cằm, nở một nụ cười xấu xa, nhìn một vòng khắp phòng, cuối cùng anh ta dừng mắt ở trên người Bạch Mục – người đang cầm túi.Bạch Mục phát hiện ra Mục Nhiễm Tranh đang nhìn mình thì giật mình, sau đó quay mặt đi chỗ khác.“Ngay trong túi của cô ấy, mau cướp lấy!”Mục Nhiễm Tranh chỉ một ngón tay về phía đó, nhóm phù rể lập tức vây Bạch Mục lại. Mà bình thường Bạch Mục cũng là một cô gái khá thật thà, lần này thấy vậy cô ta cũng đành phải đưa giày ra.“Còn một chiếc nữa. Dù mọi người có tìm được một chiếc rồi thì tôi cũng dám chắc là mọi người sẽ không thấy được chiếc còn lại đâu.” Hùng Cẩm Cẩm ra vẻ như đã đoán trước được chuyện này.Mục Nhiễm Tranh đi dạo quanh phòng một vòng, sau đó nhìn về phía Tô Lạc Ly.“Chú, chiếc giày còn lại này chú tự lấy đi, chắc chắn là trên người Lạc Ly, nếu không phải là ở dưới váy thì là buộc vào đùi.”Vẻ mặt của các phù dâu có vẻ hơi bất ngờ, các cô đã phải nghĩ vắt óc mới ra được chỗ để giấu giày, thế mà Mục Nhiễm Tranh lại có thể đoán ra được nhanh như vậy.Ôn Khanh Mộ xốc váy của Tô Lạc Ly lên thì không thấy, cuối cùng mới phát hiện ra là chiếc giày cưới còn lại được buộc lên đùi cô.Vậy là tìm được giày cưới rồi.Ôn Khanh Mộ bế Tô Lạc Ly lên xe hoa trong tiếng hò reo của mọi người xen lẫn tiếng pháo cưới, sau đó anh đích thân đi giày cưới lên cho cô.Đoàn xe dài đằng đẵng đi về phía khách sạn, chuẩn bị chính thức cử hành hôn lễ.Tô Lạc Ly đã tỉ mỉ lựa chọn đồ đạc và thương lượng với Ôn Khanh Mộ để cùng nhau trang trí nơi tổ chức hôn lễ.Nơi này cực kỳ lãng mạn, những cánh hoa anh đào bay khắp nơi như đang dẫn lối mọi người đến với một thế giới giả tưởng, xung quanh có rất nhiều màn hình lớn, trên màn hình là ảnh cưới của hai người.Ảnh cưới của hai người rất đặc biệt, tất cả đều là các vai diễn mà trước kia Tô Lạc Ly từng diễn, sau đó Ôn Khanh Mộ đã thay đồ đôi với các vai diễn của Tô Lạc Ly rồi quay video, hoặc chụp ảnh lại với Tô Lạc Ly.Một nửa giới giải trí và một nửa giới kinh doanh đã đến tham gia hôn lễ này, đây đúng là một đám cưới thế kỷ.Có thể là vì hai người đã yêu nhau lâu rồi, nên buổi hôn lễ không được cử hành theo quy trình bình thường, mà đã thêm một mục nữa gọi là tỏ tình.Đầu tiên, microphone được đưa cho Tô Lạc Ly.Mấy ngày nay, Tô Lạc Ly luôn cảm thấy khá vui vẻ, dù sao thì cô cũng đã dặn MC ngay từ đầu là đừng làm gì quá xúc động, cô không muốn lễ cưới duy nhất của đời mình lại ngập tràn nước mắt.“Chồng, em nhớ là em đã từng viết một bức thư tỏ tình với anh, khi đó em đã viết rất lâu, nhưng đến cuối cùng thì trên bức thư tỏ tình ấy lại chỉ có mỗi một câu, đó là em yêu anh. Mấy hôm trước MC của ngày hôm nay đã bảo em là hãy nghĩ mấy câu thoại để bày tỏ tình cảm với anh, nhưng em lại không thể nghĩ ra nổi. Vậy nên, hôm nay em chỉ chuẩn bị một câu duy nhất để nói với anh.”Lúc này, những người ngồi dưới đài cũng đã chuẩn bị xong khăn tay rồi.Làm gì có hôn lễ nào mà không có nước mắt chứ?
Chương 1156
Cửa mở, Ôn Khanh Mộ và các phù rể ùa vào như ong vỡ tổ.
“Mau tìm giày cưới!” Nhóm phù dâu lại bắt đầu ồn ào: “Nếu không tìm được giày thì phải đưa thêm tiền lì xì đấy!”
Ôn Khanh Mộ ho khan một tiếng, sau đó đẩy Mục Nhiễm Tranh lên: “Giao cho cháu đấy.”
Mục Nhiễm Tranh sờ cằm, nở một nụ cười xấu xa, nhìn một vòng khắp phòng, cuối cùng anh ta dừng mắt ở trên người Bạch Mục – người đang cầm túi.
Bạch Mục phát hiện ra Mục Nhiễm Tranh đang nhìn mình thì giật mình, sau đó quay mặt đi chỗ khác.
“Ngay trong túi của cô ấy, mau cướp lấy!”
Mục Nhiễm Tranh chỉ một ngón tay về phía đó, nhóm phù rể lập tức vây Bạch Mục lại. Mà bình thường Bạch Mục cũng là một cô gái khá thật thà, lần này thấy vậy cô ta cũng đành phải đưa giày ra.
“Còn một chiếc nữa. Dù mọi người có tìm được một chiếc rồi thì tôi cũng dám chắc là mọi người sẽ không thấy được chiếc còn lại đâu.” Hùng Cẩm Cẩm ra vẻ như đã đoán trước được chuyện này.
Mục Nhiễm Tranh đi dạo quanh phòng một vòng, sau đó nhìn về phía Tô Lạc Ly.
“Chú, chiếc giày còn lại này chú tự lấy đi, chắc chắn là trên người Lạc Ly, nếu không phải là ở dưới váy thì là buộc vào đùi.”
Vẻ mặt của các phù dâu có vẻ hơi bất ngờ, các cô đã phải nghĩ vắt óc mới ra được chỗ để giấu giày, thế mà Mục Nhiễm Tranh lại có thể đoán ra được nhanh như vậy.
Ôn Khanh Mộ xốc váy của Tô Lạc Ly lên thì không thấy, cuối cùng mới phát hiện ra là chiếc giày cưới còn lại được buộc lên đùi cô.
Vậy là tìm được giày cưới rồi.
Ôn Khanh Mộ bế Tô Lạc Ly lên xe hoa trong tiếng hò reo của mọi người xen lẫn tiếng pháo cưới, sau đó anh đích thân đi giày cưới lên cho cô.
Đoàn xe dài đằng đẵng đi về phía khách sạn, chuẩn bị chính thức cử hành hôn lễ.
Tô Lạc Ly đã tỉ mỉ lựa chọn đồ đạc và thương lượng với Ôn Khanh Mộ để cùng nhau trang trí nơi tổ chức hôn lễ.
Nơi này cực kỳ lãng mạn, những cánh hoa anh đào bay khắp nơi như đang dẫn lối mọi người đến với một thế giới giả tưởng, xung quanh có rất nhiều màn hình lớn, trên màn hình là ảnh cưới của hai người.
Ảnh cưới của hai người rất đặc biệt, tất cả đều là các vai diễn mà trước kia Tô Lạc Ly từng diễn, sau đó Ôn Khanh Mộ đã thay đồ đôi với các vai diễn của Tô Lạc Ly rồi quay video, hoặc chụp ảnh lại với Tô Lạc Ly.
Một nửa giới giải trí và một nửa giới kinh doanh đã đến tham gia hôn lễ này, đây đúng là một đám cưới thế kỷ.
Có thể là vì hai người đã yêu nhau lâu rồi, nên buổi hôn lễ không được cử hành theo quy trình bình thường, mà đã thêm một mục nữa gọi là tỏ tình.
Đầu tiên, microphone được đưa cho Tô Lạc Ly.
Mấy ngày nay, Tô Lạc Ly luôn cảm thấy khá vui vẻ, dù sao thì cô cũng đã dặn MC ngay từ đầu là đừng làm gì quá xúc động, cô không muốn lễ cưới duy nhất của đời mình lại ngập tràn nước mắt.
“Chồng, em nhớ là em đã từng viết một bức thư tỏ tình với anh, khi đó em đã viết rất lâu, nhưng đến cuối cùng thì trên bức thư tỏ tình ấy lại chỉ có mỗi một câu, đó là em yêu anh. Mấy hôm trước MC của ngày hôm nay đã bảo em là hãy nghĩ mấy câu thoại để bày tỏ tình cảm với anh, nhưng em lại không thể nghĩ ra nổi. Vậy nên, hôm nay em chỉ chuẩn bị một câu duy nhất để nói với anh.”
Lúc này, những người ngồi dưới đài cũng đã chuẩn bị xong khăn tay rồi.
Làm gì có hôn lễ nào mà không có nước mắt chứ?
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Chương 1156Cửa mở, Ôn Khanh Mộ và các phù rể ùa vào như ong vỡ tổ.“Mau tìm giày cưới!” Nhóm phù dâu lại bắt đầu ồn ào: “Nếu không tìm được giày thì phải đưa thêm tiền lì xì đấy!”Ôn Khanh Mộ ho khan một tiếng, sau đó đẩy Mục Nhiễm Tranh lên: “Giao cho cháu đấy.”Mục Nhiễm Tranh sờ cằm, nở một nụ cười xấu xa, nhìn một vòng khắp phòng, cuối cùng anh ta dừng mắt ở trên người Bạch Mục – người đang cầm túi.Bạch Mục phát hiện ra Mục Nhiễm Tranh đang nhìn mình thì giật mình, sau đó quay mặt đi chỗ khác.“Ngay trong túi của cô ấy, mau cướp lấy!”Mục Nhiễm Tranh chỉ một ngón tay về phía đó, nhóm phù rể lập tức vây Bạch Mục lại. Mà bình thường Bạch Mục cũng là một cô gái khá thật thà, lần này thấy vậy cô ta cũng đành phải đưa giày ra.“Còn một chiếc nữa. Dù mọi người có tìm được một chiếc rồi thì tôi cũng dám chắc là mọi người sẽ không thấy được chiếc còn lại đâu.” Hùng Cẩm Cẩm ra vẻ như đã đoán trước được chuyện này.Mục Nhiễm Tranh đi dạo quanh phòng một vòng, sau đó nhìn về phía Tô Lạc Ly.“Chú, chiếc giày còn lại này chú tự lấy đi, chắc chắn là trên người Lạc Ly, nếu không phải là ở dưới váy thì là buộc vào đùi.”Vẻ mặt của các phù dâu có vẻ hơi bất ngờ, các cô đã phải nghĩ vắt óc mới ra được chỗ để giấu giày, thế mà Mục Nhiễm Tranh lại có thể đoán ra được nhanh như vậy.Ôn Khanh Mộ xốc váy của Tô Lạc Ly lên thì không thấy, cuối cùng mới phát hiện ra là chiếc giày cưới còn lại được buộc lên đùi cô.Vậy là tìm được giày cưới rồi.Ôn Khanh Mộ bế Tô Lạc Ly lên xe hoa trong tiếng hò reo của mọi người xen lẫn tiếng pháo cưới, sau đó anh đích thân đi giày cưới lên cho cô.Đoàn xe dài đằng đẵng đi về phía khách sạn, chuẩn bị chính thức cử hành hôn lễ.Tô Lạc Ly đã tỉ mỉ lựa chọn đồ đạc và thương lượng với Ôn Khanh Mộ để cùng nhau trang trí nơi tổ chức hôn lễ.Nơi này cực kỳ lãng mạn, những cánh hoa anh đào bay khắp nơi như đang dẫn lối mọi người đến với một thế giới giả tưởng, xung quanh có rất nhiều màn hình lớn, trên màn hình là ảnh cưới của hai người.Ảnh cưới của hai người rất đặc biệt, tất cả đều là các vai diễn mà trước kia Tô Lạc Ly từng diễn, sau đó Ôn Khanh Mộ đã thay đồ đôi với các vai diễn của Tô Lạc Ly rồi quay video, hoặc chụp ảnh lại với Tô Lạc Ly.Một nửa giới giải trí và một nửa giới kinh doanh đã đến tham gia hôn lễ này, đây đúng là một đám cưới thế kỷ.Có thể là vì hai người đã yêu nhau lâu rồi, nên buổi hôn lễ không được cử hành theo quy trình bình thường, mà đã thêm một mục nữa gọi là tỏ tình.Đầu tiên, microphone được đưa cho Tô Lạc Ly.Mấy ngày nay, Tô Lạc Ly luôn cảm thấy khá vui vẻ, dù sao thì cô cũng đã dặn MC ngay từ đầu là đừng làm gì quá xúc động, cô không muốn lễ cưới duy nhất của đời mình lại ngập tràn nước mắt.“Chồng, em nhớ là em đã từng viết một bức thư tỏ tình với anh, khi đó em đã viết rất lâu, nhưng đến cuối cùng thì trên bức thư tỏ tình ấy lại chỉ có mỗi một câu, đó là em yêu anh. Mấy hôm trước MC của ngày hôm nay đã bảo em là hãy nghĩ mấy câu thoại để bày tỏ tình cảm với anh, nhưng em lại không thể nghĩ ra nổi. Vậy nên, hôm nay em chỉ chuẩn bị một câu duy nhất để nói với anh.”Lúc này, những người ngồi dưới đài cũng đã chuẩn bị xong khăn tay rồi.Làm gì có hôn lễ nào mà không có nước mắt chứ?