Tác giả:

Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…

Chương 1284

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Chương 1284Lê Thấm Thấm dụi mắt tỉnh lại, ngẩng đầu nhìn Mục Nhiễm Tranh: “Anh về rồi à?”“Những bức tranh này đều do cô vẽ?”“Nếu không thì ai?”“Không ngờ cô còn biết vẽ đấy!”“Tôi rất đa tài đấy, tôi biết nhiều thứ lắm!” Đôi mắt Lê Thấm Thấm còn đang ngái ngủ, khuôn mặt cô đầy vẻ tự hào.“Cô biết chơi piano, khiêu vũ, vẽ tranh, cô còn biết gì nữa?”Mục Nhiễm Tranh chợt phát hiện không phải Lê Thấm Thấm không có ưu điểm, mà chính xác là cô có rất nhiều ưu điểm.“Tôi học khá nhiều loại nhạc cụ, nhưng cũng quên kha khá rồi.”“Tôi có một cô em gái học ở Học viện Mỹ thuật, cô vẽ rất đẹp, sao không phát triển trong lĩnh vực này?”Lê Thấm Thấm dẩu môi: “Trước đây mẹ tôi là dân khiêu vũ nhưng sau này bị thương ở chân nên bà không nhảy nữa, ở nhà làm một người vợ đúng nghĩa. Bà đặt tất cả tâm tư vào tôi, đăng ký cho tôi tham gia rất nhiều lớp học, sau khi mẹ qua đời tôi cũng không còn đến lớp học vẽ nữa.”Mục Nhiễm Tranh đột nhiên nghe thấy tiếng chó sủa dưới lầu: “Thôi chết, quên mất nó rồi!”Mục Nhiễm Tranh vội vội vàng vàng chạy xuống, không biết sao chó con lại chui được vào thùng rác rồi không tự ra được, rác rơi đầy sàn nhà.“Nhóc con à, tự biết mình bị thọt mà vẫn còn nghịch như vậy!”Mục Nhiễm Tranh mau chóng giải cứu chú chó con ra khỏi thùng rác.“Moá! Đây là cái gì?” Lê Thấm Thấm đứng ở bậc thang thứ ba không dám bước xuống.“Chó đó, cô chưa thấy chó Bull bao giờ à?”“Anh mau đưa nó đi đi, tôi ghét thứ có lông!” Lê Thấm Thấm ngồi phịch xuống cầu thang, không dám đi xuống.“Có gì đáng sợ đâu? Nó vui lắm! Cô ở nhà chú tôi mấy ngày mà không phát hiện nhà họ nuôi cả một phòng đầy chó sao?”“Tôi chưa đến phòng đó ở nhà họ bao giờ! Anh mau mang nó đi đi!”Lê Thấm Thấm nổi da gà.“Không sao đâu, cô lại đây sờ nó đi, nó rất nghe lời.”Mục Nhiễm Tranh bế chó con tới trước mặt Lê Thấm Thấm.“Đừng đừng đừng, anh đừng lại đây!”Nhưng Mục Nhiễm Tranh vẫn bế chó con tới trước mặt Lê Thấm Thấm, cô sợ đến mức toát mồ hôi lạnh.“Chạm vào nó thích lắm!”Mục Nhiễm Tranh đưa con chó tới trước mặt Lê Thấm Thấm rồi kéo tay cô lại.“Đừng mà, đừng mà!” Lê Thấm Thấm kháng cự từ tận đáy lòng.Chú chó nhỏ đột nhiên lè lưỡi liếm tay Lê Thấm Thấm, cô sợ hãi giật nảy mình.“Cô xem, không sao đúng không? Nó rất thích cô!”“Thật ấm.” Lê Thấm Thấm hơi kinh ngạc.“Chó là người bạn trung thành nhất của loài người, chúng sẽ không làm hại cô.”

Chương 1284

Lê Thấm Thấm dụi mắt tỉnh lại, ngẩng đầu nhìn Mục Nhiễm Tranh: “Anh về rồi à?”

“Những bức tranh này đều do cô vẽ?”

“Nếu không thì ai?”

“Không ngờ cô còn biết vẽ đấy!”

“Tôi rất đa tài đấy, tôi biết nhiều thứ lắm!” Đôi mắt Lê Thấm Thấm còn đang ngái ngủ, khuôn mặt cô đầy vẻ tự hào.

“Cô biết chơi piano, khiêu vũ, vẽ tranh, cô còn biết gì nữa?”

Mục Nhiễm Tranh chợt phát hiện không phải Lê Thấm Thấm không có ưu điểm, mà chính xác là cô có rất nhiều ưu điểm.

“Tôi học khá nhiều loại nhạc cụ, nhưng cũng quên kha khá rồi.”

“Tôi có một cô em gái học ở Học viện Mỹ thuật, cô vẽ rất đẹp, sao không phát triển trong lĩnh vực này?”

Lê Thấm Thấm dẩu môi: “Trước đây mẹ tôi là dân khiêu vũ nhưng sau này bị thương ở chân nên bà không nhảy nữa, ở nhà làm một người vợ đúng nghĩa. Bà đặt tất cả tâm tư vào tôi, đăng ký cho tôi tham gia rất nhiều lớp học, sau khi mẹ qua đời tôi cũng không còn đến lớp học vẽ nữa.”

Mục Nhiễm Tranh đột nhiên nghe thấy tiếng chó sủa dưới lầu: “Thôi chết, quên mất nó rồi!”

Mục Nhiễm Tranh vội vội vàng vàng chạy xuống, không biết sao chó con lại chui được vào thùng rác rồi không tự ra được, rác rơi đầy sàn nhà.

“Nhóc con à, tự biết mình bị thọt mà vẫn còn nghịch như vậy!”

Mục Nhiễm Tranh mau chóng giải cứu chú chó con ra khỏi thùng rác.

“Moá! Đây là cái gì?” Lê Thấm Thấm đứng ở bậc thang thứ ba không dám bước xuống.

“Chó đó, cô chưa thấy chó Bull bao giờ à?”

“Anh mau đưa nó đi đi, tôi ghét thứ có lông!” Lê Thấm Thấm ngồi phịch xuống cầu thang, không dám đi xuống.

“Có gì đáng sợ đâu? Nó vui lắm! Cô ở nhà chú tôi mấy ngày mà không phát hiện nhà họ nuôi cả một phòng đầy chó sao?”

“Tôi chưa đến phòng đó ở nhà họ bao giờ! Anh mau mang nó đi đi!”

Lê Thấm Thấm nổi da gà.

“Không sao đâu, cô lại đây sờ nó đi, nó rất nghe lời.”

Mục Nhiễm Tranh bế chó con tới trước mặt Lê Thấm Thấm.

“Đừng đừng đừng, anh đừng lại đây!”

Nhưng Mục Nhiễm Tranh vẫn bế chó con tới trước mặt Lê Thấm Thấm, cô sợ đến mức toát mồ hôi lạnh.

“Chạm vào nó thích lắm!”

Mục Nhiễm Tranh đưa con chó tới trước mặt Lê Thấm Thấm rồi kéo tay cô lại.

“Đừng mà, đừng mà!” Lê Thấm Thấm kháng cự từ tận đáy lòng.

Chú chó nhỏ đột nhiên lè lưỡi liếm tay Lê Thấm Thấm, cô sợ hãi giật nảy mình.

“Cô xem, không sao đúng không? Nó rất thích cô!”

“Thật ấm.” Lê Thấm Thấm hơi kinh ngạc.

“Chó là người bạn trung thành nhất của loài người, chúng sẽ không làm hại cô.”

Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Chương 1284Lê Thấm Thấm dụi mắt tỉnh lại, ngẩng đầu nhìn Mục Nhiễm Tranh: “Anh về rồi à?”“Những bức tranh này đều do cô vẽ?”“Nếu không thì ai?”“Không ngờ cô còn biết vẽ đấy!”“Tôi rất đa tài đấy, tôi biết nhiều thứ lắm!” Đôi mắt Lê Thấm Thấm còn đang ngái ngủ, khuôn mặt cô đầy vẻ tự hào.“Cô biết chơi piano, khiêu vũ, vẽ tranh, cô còn biết gì nữa?”Mục Nhiễm Tranh chợt phát hiện không phải Lê Thấm Thấm không có ưu điểm, mà chính xác là cô có rất nhiều ưu điểm.“Tôi học khá nhiều loại nhạc cụ, nhưng cũng quên kha khá rồi.”“Tôi có một cô em gái học ở Học viện Mỹ thuật, cô vẽ rất đẹp, sao không phát triển trong lĩnh vực này?”Lê Thấm Thấm dẩu môi: “Trước đây mẹ tôi là dân khiêu vũ nhưng sau này bị thương ở chân nên bà không nhảy nữa, ở nhà làm một người vợ đúng nghĩa. Bà đặt tất cả tâm tư vào tôi, đăng ký cho tôi tham gia rất nhiều lớp học, sau khi mẹ qua đời tôi cũng không còn đến lớp học vẽ nữa.”Mục Nhiễm Tranh đột nhiên nghe thấy tiếng chó sủa dưới lầu: “Thôi chết, quên mất nó rồi!”Mục Nhiễm Tranh vội vội vàng vàng chạy xuống, không biết sao chó con lại chui được vào thùng rác rồi không tự ra được, rác rơi đầy sàn nhà.“Nhóc con à, tự biết mình bị thọt mà vẫn còn nghịch như vậy!”Mục Nhiễm Tranh mau chóng giải cứu chú chó con ra khỏi thùng rác.“Moá! Đây là cái gì?” Lê Thấm Thấm đứng ở bậc thang thứ ba không dám bước xuống.“Chó đó, cô chưa thấy chó Bull bao giờ à?”“Anh mau đưa nó đi đi, tôi ghét thứ có lông!” Lê Thấm Thấm ngồi phịch xuống cầu thang, không dám đi xuống.“Có gì đáng sợ đâu? Nó vui lắm! Cô ở nhà chú tôi mấy ngày mà không phát hiện nhà họ nuôi cả một phòng đầy chó sao?”“Tôi chưa đến phòng đó ở nhà họ bao giờ! Anh mau mang nó đi đi!”Lê Thấm Thấm nổi da gà.“Không sao đâu, cô lại đây sờ nó đi, nó rất nghe lời.”Mục Nhiễm Tranh bế chó con tới trước mặt Lê Thấm Thấm.“Đừng đừng đừng, anh đừng lại đây!”Nhưng Mục Nhiễm Tranh vẫn bế chó con tới trước mặt Lê Thấm Thấm, cô sợ đến mức toát mồ hôi lạnh.“Chạm vào nó thích lắm!”Mục Nhiễm Tranh đưa con chó tới trước mặt Lê Thấm Thấm rồi kéo tay cô lại.“Đừng mà, đừng mà!” Lê Thấm Thấm kháng cự từ tận đáy lòng.Chú chó nhỏ đột nhiên lè lưỡi liếm tay Lê Thấm Thấm, cô sợ hãi giật nảy mình.“Cô xem, không sao đúng không? Nó rất thích cô!”“Thật ấm.” Lê Thấm Thấm hơi kinh ngạc.“Chó là người bạn trung thành nhất của loài người, chúng sẽ không làm hại cô.”

Chương 1284