Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…
Chương 1287
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Chương 1287Lê Thấm Thấm dẩu môi: “Táo à, mẹ nên làm gì đây? Nụ hôn đầu mất rồi! Không ngờ nụ hôn đầu của mẹ lại trao cho một người đàn ông sắp đính hôn! Bực quá!”Sáng hôm sau hơn mười giờ Lê Thấm Thấm mới dậy, khi cô dậy thì trong nhà vô cùng yên tĩnh, chắc Mục Nhiễm Tranh đã ra ngoài nhỉ?Cô pha cho mình một gói yến mạch, ăn sáng xong lại cảm thấy buồn chán. Khi đi ngang qua phòng Mục Nhiễm Tranh phát hiện cửa mở nên cô bước vào.Trên tủ đầu giường có một chiếc hộp đựng nhẫn, Lê Thấm Thấm bước tới cẩn thận mở hộp ra.“Woa, thật đẹp!”Đó là một chiếc nhẫn kim cương màu hồng, trong suốt, lấp lánh.Lê Thấm Thấm nhìn về phía cửa, Mục Nhiễm Tranh vẫn chưa về.Cô cười thầm rồi đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út, sau đó giơ tay lên hướng về phía cửa sổ.Những ngón tay thon dài trắng nõn, chiếc nhẫn kim cương màu hồng được đeo trên ngón tay như thể nó được thiết kế riêng cho cô vậy.Lê Thấm Thấm rất vui, đây là lần đầu tiên cô đeo nhẫn, lại còn là một chiếc nhẫn đẹp như vậy.Vì xuất thân từ gia đình giàu có nên cô cũng có chút hiểu biết về mấy thứ này, kim cương màu hồng như này chắc chắn rất đắt tiền.Lê Thấm Thấm bĩu môi: “Chắc là nhẫn đính hôn tặng người phụ nữ kia đây mà!”Không hiểu sao cô lại cảm thấy trong lòng rất khó chịu, tối qua Mục Nhiễm Tranh cướp đi nụ hôn đầu của cô, nhưng anh vẫn tỉ mỉ chuẩn bị nhẫn và lễ đính hôn cho người phụ nữ khác!“Hay là ăn trộm chiếc nhẫn này nhỉ?”Lê Thấm Thấm chợt có suy nghĩ này, cô cũng phải giật mình vì nó!Có được nhẫn kim cương hồng không hề dễ, nếu mất thì anh cũng không thể tuỳ tiện tìm một chiếc nhẫn khác thay thế được đúng không?Dù sao nhà họ Mục cũng là gia tộc lớn, Mục Nhiễm Tranh lại còn là con trai trưởng, cháu đích tôn, lễ đính hôn của anh chắc chắn rất được coi trọng!Đúng, quyết định vậy đi!Lê Thấm Thấm cầm chiếc nhẫn chuẩn bị ra ngoài, vừa đi tới cửa thì gặp Mục Nhiễm Tranh đã về.Cô vội giấu tay sau lưng.“Cô làm gì trong phòng tôi đấy?” Mục Nhiễm Tranh thấy Lê Thấm Thấm ở trong phòng mình thì rất ngạc nhiên.“Tôi… tôi không làm gì cả, thấy cửa phòng mở còn tưởng anh ở đây.”“Tôi ra ngoài chạy bộ.”Tối qua Mục Nhiễm Tranh mất ngủ, đến tận sáng anh cũng không không ngủ được, anh rất ít khi ra ngoài chạy bộ, chỉ là anh muốn khiến mình bình tĩnh lại.“Ồ…”Mục Nhiễm Tranh vừa liếc đã thấy chiếc hộp đựng nhẫn trên tủ đầu giường đang mở!Mục Nhiễm Tranh phát hiện Lê Thấm Thấm cứ giấu tay sau lưng mãi, anh cũng đã đại khái đoán được điều gì đó.“Vậy tôi về trước đây!” Lê Thấm Thấm giấu tay sau lưng, chuẩn bị chạy trốn.
Chương 1287
Lê Thấm Thấm dẩu môi: “Táo à, mẹ nên làm gì đây? Nụ hôn đầu mất rồi! Không ngờ nụ hôn đầu của mẹ lại trao cho một người đàn ông sắp đính hôn! Bực quá!”
Sáng hôm sau hơn mười giờ Lê Thấm Thấm mới dậy, khi cô dậy thì trong nhà vô cùng yên tĩnh, chắc Mục Nhiễm Tranh đã ra ngoài nhỉ?
Cô pha cho mình một gói yến mạch, ăn sáng xong lại cảm thấy buồn chán. Khi đi ngang qua phòng Mục Nhiễm Tranh phát hiện cửa mở nên cô bước vào.
Trên tủ đầu giường có một chiếc hộp đựng nhẫn, Lê Thấm Thấm bước tới cẩn thận mở hộp ra.
“Woa, thật đẹp!”
Đó là một chiếc nhẫn kim cương màu hồng, trong suốt, lấp lánh.
Lê Thấm Thấm nhìn về phía cửa, Mục Nhiễm Tranh vẫn chưa về.
Cô cười thầm rồi đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út, sau đó giơ tay lên hướng về phía cửa sổ.
Những ngón tay thon dài trắng nõn, chiếc nhẫn kim cương màu hồng được đeo trên ngón tay như thể nó được thiết kế riêng cho cô vậy.
Lê Thấm Thấm rất vui, đây là lần đầu tiên cô đeo nhẫn, lại còn là một chiếc nhẫn đẹp như vậy.
Vì xuất thân từ gia đình giàu có nên cô cũng có chút hiểu biết về mấy thứ này, kim cương màu hồng như này chắc chắn rất đắt tiền.
Lê Thấm Thấm bĩu môi: “Chắc là nhẫn đính hôn tặng người phụ nữ kia đây mà!”
Không hiểu sao cô lại cảm thấy trong lòng rất khó chịu, tối qua Mục Nhiễm Tranh cướp đi nụ hôn đầu của cô, nhưng anh vẫn tỉ mỉ chuẩn bị nhẫn và lễ đính hôn cho người phụ nữ khác!
“Hay là ăn trộm chiếc nhẫn này nhỉ?”
Lê Thấm Thấm chợt có suy nghĩ này, cô cũng phải giật mình vì nó!
Có được nhẫn kim cương hồng không hề dễ, nếu mất thì anh cũng không thể tuỳ tiện tìm một chiếc nhẫn khác thay thế được đúng không?
Dù sao nhà họ Mục cũng là gia tộc lớn, Mục Nhiễm Tranh lại còn là con trai trưởng, cháu đích tôn, lễ đính hôn của anh chắc chắn rất được coi trọng!
Đúng, quyết định vậy đi!
Lê Thấm Thấm cầm chiếc nhẫn chuẩn bị ra ngoài, vừa đi tới cửa thì gặp Mục Nhiễm Tranh đã về.
Cô vội giấu tay sau lưng.
“Cô làm gì trong phòng tôi đấy?” Mục Nhiễm Tranh thấy Lê Thấm Thấm ở trong phòng mình thì rất ngạc nhiên.
“Tôi… tôi không làm gì cả, thấy cửa phòng mở còn tưởng anh ở đây.”
“Tôi ra ngoài chạy bộ.”
Tối qua Mục Nhiễm Tranh mất ngủ, đến tận sáng anh cũng không không ngủ được, anh rất ít khi ra ngoài chạy bộ, chỉ là anh muốn khiến mình bình tĩnh lại.
“Ồ…”
Mục Nhiễm Tranh vừa liếc đã thấy chiếc hộp đựng nhẫn trên tủ đầu giường đang mở!
Mục Nhiễm Tranh phát hiện Lê Thấm Thấm cứ giấu tay sau lưng mãi, anh cũng đã đại khái đoán được điều gì đó.
“Vậy tôi về trước đây!” Lê Thấm Thấm giấu tay sau lưng, chuẩn bị chạy trốn.
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Chương 1287Lê Thấm Thấm dẩu môi: “Táo à, mẹ nên làm gì đây? Nụ hôn đầu mất rồi! Không ngờ nụ hôn đầu của mẹ lại trao cho một người đàn ông sắp đính hôn! Bực quá!”Sáng hôm sau hơn mười giờ Lê Thấm Thấm mới dậy, khi cô dậy thì trong nhà vô cùng yên tĩnh, chắc Mục Nhiễm Tranh đã ra ngoài nhỉ?Cô pha cho mình một gói yến mạch, ăn sáng xong lại cảm thấy buồn chán. Khi đi ngang qua phòng Mục Nhiễm Tranh phát hiện cửa mở nên cô bước vào.Trên tủ đầu giường có một chiếc hộp đựng nhẫn, Lê Thấm Thấm bước tới cẩn thận mở hộp ra.“Woa, thật đẹp!”Đó là một chiếc nhẫn kim cương màu hồng, trong suốt, lấp lánh.Lê Thấm Thấm nhìn về phía cửa, Mục Nhiễm Tranh vẫn chưa về.Cô cười thầm rồi đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út, sau đó giơ tay lên hướng về phía cửa sổ.Những ngón tay thon dài trắng nõn, chiếc nhẫn kim cương màu hồng được đeo trên ngón tay như thể nó được thiết kế riêng cho cô vậy.Lê Thấm Thấm rất vui, đây là lần đầu tiên cô đeo nhẫn, lại còn là một chiếc nhẫn đẹp như vậy.Vì xuất thân từ gia đình giàu có nên cô cũng có chút hiểu biết về mấy thứ này, kim cương màu hồng như này chắc chắn rất đắt tiền.Lê Thấm Thấm bĩu môi: “Chắc là nhẫn đính hôn tặng người phụ nữ kia đây mà!”Không hiểu sao cô lại cảm thấy trong lòng rất khó chịu, tối qua Mục Nhiễm Tranh cướp đi nụ hôn đầu của cô, nhưng anh vẫn tỉ mỉ chuẩn bị nhẫn và lễ đính hôn cho người phụ nữ khác!“Hay là ăn trộm chiếc nhẫn này nhỉ?”Lê Thấm Thấm chợt có suy nghĩ này, cô cũng phải giật mình vì nó!Có được nhẫn kim cương hồng không hề dễ, nếu mất thì anh cũng không thể tuỳ tiện tìm một chiếc nhẫn khác thay thế được đúng không?Dù sao nhà họ Mục cũng là gia tộc lớn, Mục Nhiễm Tranh lại còn là con trai trưởng, cháu đích tôn, lễ đính hôn của anh chắc chắn rất được coi trọng!Đúng, quyết định vậy đi!Lê Thấm Thấm cầm chiếc nhẫn chuẩn bị ra ngoài, vừa đi tới cửa thì gặp Mục Nhiễm Tranh đã về.Cô vội giấu tay sau lưng.“Cô làm gì trong phòng tôi đấy?” Mục Nhiễm Tranh thấy Lê Thấm Thấm ở trong phòng mình thì rất ngạc nhiên.“Tôi… tôi không làm gì cả, thấy cửa phòng mở còn tưởng anh ở đây.”“Tôi ra ngoài chạy bộ.”Tối qua Mục Nhiễm Tranh mất ngủ, đến tận sáng anh cũng không không ngủ được, anh rất ít khi ra ngoài chạy bộ, chỉ là anh muốn khiến mình bình tĩnh lại.“Ồ…”Mục Nhiễm Tranh vừa liếc đã thấy chiếc hộp đựng nhẫn trên tủ đầu giường đang mở!Mục Nhiễm Tranh phát hiện Lê Thấm Thấm cứ giấu tay sau lưng mãi, anh cũng đã đại khái đoán được điều gì đó.“Vậy tôi về trước đây!” Lê Thấm Thấm giấu tay sau lưng, chuẩn bị chạy trốn.