Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…
Chương 1309
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Chương 1309Lúc đầu anh còn tưởng lấy danh nghĩa của mình đi tìm mấy nhà xuất bản đó giúp thì chắc sẽ rất dễ dàng, không ngờ những người này nói, nếu anh muốn tự muốn xuất bản thì họ không thành vấn đề, nhưng nếu là người khác thì thôi.Cuối cùng hôm nay anh cũng nhận được điện thoại của một nhà xuất bản, hẹn gặp ở quán cà phê.Mục Nhiễm Tranh còn tiện thể chạy đến nhà họ Lê cầm theo vài bức tranh Lê Thấm Thấm vẽ.Người phụ trách của nhà xuất bản này là do một người bạn giới thiệu cho Mục Nhiễm Tranh.Đến phòng VIP của quán cà phê, đối phương là một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi mặc vest mang giày da, trông rất văn vẻ lịch sự.“Xin chào cậu Mục, tôi là Thành Du, là người phụ trách của nhà xuất bản Xuân Hoa.” Đối phương lịch sự đưa tay ra.Mục Nhiễm Tranh bắt tay với anh ta.Thành Du lập tức kích động: “Không ngờ tôi lại được bắt tay với Ảnh đế tiếng tăm lừng lẫy, chắc là ba ngày ba đêm sẽ không rửa tay mất.”“Anh Thành cứ đùa, chúng ta đã liên lạc qua điện thoại rồi nên cũng không cần phải vòng vo nữa nhỉ, tranh của bạn tôi vẽ thật sự rất đẹp.”Mục Nhiễm Tranh lấy tranh của Lê Thấm Thấm ra rồi đưa cho Thành Du.Thành Du hơi xấu hổ nhưng vẫn lịch sự nhận lấy mấy bức tranh, nhìn vội vài cái.“Cậu Mục, không biết cậu có hứng thú xuất bản một cuốn sách dựa trên kinh nghiệm sự nghiệp diễn xuất của cậu không?”Sắc mặt Mục Nhiễm Tranh bỗng sầm xuống, mấy lời này anh đã nghe không biết bao nhiêu lần rồi.Mỗi lần đối phương nghe nói là anh thì đều sẽ đưa ra đề nghị như vậy, bây giờ có rất nhiều nghệ sĩ xuất bản sách, với hiệu ứng của fan thì những cuốn sách này bán rất chạy.“Xin lỗi, tôi đang giúp bạn của tôi thôi, còn bản thân tôi không muốn xuất bản sách.” Mục Nhiễm Tranh từ chối một cách rất kiên quyết, “Nếu anh có hứng thú với tranh của bạn tôi thì chúng ta có thể bàn tiếp, nếu không thì xin thứ lỗi cho tôi không tiếp.”“Cậu Mục, tôi nghe nói cậu đã tìm mười mấy nhà xuất bản rồi, tôi rất tò mò người bạn này có quan hệ gì với cậu vậy?”“Chuyện này có liên quan gì đến anh? Tất nhiên là bạn rất thân của tôi rồi, nếu anh không có hứng thú thì thôi vậy.” Mục Nhiễm Tranh cất tranh lại.“Cậu Mục, cậu đừng vội, chúng ta vẫn có thể nói chuyện mà.” Thành Du không muốn bỏ qua cơ hội tốt như vậy.“Nếu anh muốn nói đến chuyện bảo tôi viết sách thì thôi đi, nếu anh nói đến tranh của bạn tôi thì tôi đồng ý nói chuyện.”Giọng điệu Mục Nhiễm Tranh rất không tốt.“Cậu Mục, không giấu gì cậu, hiện tại ngành xuất bản đang đình trệ, quả thật tác động của internet đã ảnh hưởng rất lớn đến ngành xuất bản, có rất nhiều nhà xuất bản phải đóng cửa, hiện tại những nhà xuất bản còn lại đều rất thận trọng khi xuất bản một cuốn sách.”Mấy ngày nay, Mục Nhiễm Tranh cũng dần hiểu được qua việc liên hệ với nhà xuất bản.“Hiện nay, truyện tranh trên internet đọc một chương chỉ mất một hào, thậm chí còn có truyện chỉ mất vài xu, đọc xong một quyển thì cũng tốn vài tệ, còn ai muốn mua cuốn truyện tranh để đọc nữa chứ.”
Chương 1309
Lúc đầu anh còn tưởng lấy danh nghĩa của mình đi tìm mấy nhà xuất bản đó giúp thì chắc sẽ rất dễ dàng, không ngờ những người này nói, nếu anh muốn tự muốn xuất bản thì họ không thành vấn đề, nhưng nếu là người khác thì thôi.
Cuối cùng hôm nay anh cũng nhận được điện thoại của một nhà xuất bản, hẹn gặp ở quán cà phê.
Mục Nhiễm Tranh còn tiện thể chạy đến nhà họ Lê cầm theo vài bức tranh Lê Thấm Thấm vẽ.
Người phụ trách của nhà xuất bản này là do một người bạn giới thiệu cho Mục Nhiễm Tranh.
Đến phòng VIP của quán cà phê, đối phương là một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi mặc vest mang giày da, trông rất văn vẻ lịch sự.
“Xin chào cậu Mục, tôi là Thành Du, là người phụ trách của nhà xuất bản Xuân Hoa.” Đối phương lịch sự đưa tay ra.
Mục Nhiễm Tranh bắt tay với anh ta.
Thành Du lập tức kích động: “Không ngờ tôi lại được bắt tay với Ảnh đế tiếng tăm lừng lẫy, chắc là ba ngày ba đêm sẽ không rửa tay mất.”
“Anh Thành cứ đùa, chúng ta đã liên lạc qua điện thoại rồi nên cũng không cần phải vòng vo nữa nhỉ, tranh của bạn tôi vẽ thật sự rất đẹp.”
Mục Nhiễm Tranh lấy tranh của Lê Thấm Thấm ra rồi đưa cho Thành Du.
Thành Du hơi xấu hổ nhưng vẫn lịch sự nhận lấy mấy bức tranh, nhìn vội vài cái.
“Cậu Mục, không biết cậu có hứng thú xuất bản một cuốn sách dựa trên kinh nghiệm sự nghiệp diễn xuất của cậu không?”
Sắc mặt Mục Nhiễm Tranh bỗng sầm xuống, mấy lời này anh đã nghe không biết bao nhiêu lần rồi.
Mỗi lần đối phương nghe nói là anh thì đều sẽ đưa ra đề nghị như vậy, bây giờ có rất nhiều nghệ sĩ xuất bản sách, với hiệu ứng của fan thì những cuốn sách này bán rất chạy.
“Xin lỗi, tôi đang giúp bạn của tôi thôi, còn bản thân tôi không muốn xuất bản sách.” Mục Nhiễm Tranh từ chối một cách rất kiên quyết, “Nếu anh có hứng thú với tranh của bạn tôi thì chúng ta có thể bàn tiếp, nếu không thì xin thứ lỗi cho tôi không tiếp.”
“Cậu Mục, tôi nghe nói cậu đã tìm mười mấy nhà xuất bản rồi, tôi rất tò mò người bạn này có quan hệ gì với cậu vậy?”
“Chuyện này có liên quan gì đến anh? Tất nhiên là bạn rất thân của tôi rồi, nếu anh không có hứng thú thì thôi vậy.” Mục Nhiễm Tranh cất tranh lại.
“Cậu Mục, cậu đừng vội, chúng ta vẫn có thể nói chuyện mà.” Thành Du không muốn bỏ qua cơ hội tốt như vậy.
“Nếu anh muốn nói đến chuyện bảo tôi viết sách thì thôi đi, nếu anh nói đến tranh của bạn tôi thì tôi đồng ý nói chuyện.”
Giọng điệu Mục Nhiễm Tranh rất không tốt.
“Cậu Mục, không giấu gì cậu, hiện tại ngành xuất bản đang đình trệ, quả thật tác động của internet đã ảnh hưởng rất lớn đến ngành xuất bản, có rất nhiều nhà xuất bản phải đóng cửa, hiện tại những nhà xuất bản còn lại đều rất thận trọng khi xuất bản một cuốn sách.”
Mấy ngày nay, Mục Nhiễm Tranh cũng dần hiểu được qua việc liên hệ với nhà xuất bản.
“Hiện nay, truyện tranh trên internet đọc một chương chỉ mất một hào, thậm chí còn có truyện chỉ mất vài xu, đọc xong một quyển thì cũng tốn vài tệ, còn ai muốn mua cuốn truyện tranh để đọc nữa chứ.”
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Chương 1309Lúc đầu anh còn tưởng lấy danh nghĩa của mình đi tìm mấy nhà xuất bản đó giúp thì chắc sẽ rất dễ dàng, không ngờ những người này nói, nếu anh muốn tự muốn xuất bản thì họ không thành vấn đề, nhưng nếu là người khác thì thôi.Cuối cùng hôm nay anh cũng nhận được điện thoại của một nhà xuất bản, hẹn gặp ở quán cà phê.Mục Nhiễm Tranh còn tiện thể chạy đến nhà họ Lê cầm theo vài bức tranh Lê Thấm Thấm vẽ.Người phụ trách của nhà xuất bản này là do một người bạn giới thiệu cho Mục Nhiễm Tranh.Đến phòng VIP của quán cà phê, đối phương là một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi mặc vest mang giày da, trông rất văn vẻ lịch sự.“Xin chào cậu Mục, tôi là Thành Du, là người phụ trách của nhà xuất bản Xuân Hoa.” Đối phương lịch sự đưa tay ra.Mục Nhiễm Tranh bắt tay với anh ta.Thành Du lập tức kích động: “Không ngờ tôi lại được bắt tay với Ảnh đế tiếng tăm lừng lẫy, chắc là ba ngày ba đêm sẽ không rửa tay mất.”“Anh Thành cứ đùa, chúng ta đã liên lạc qua điện thoại rồi nên cũng không cần phải vòng vo nữa nhỉ, tranh của bạn tôi vẽ thật sự rất đẹp.”Mục Nhiễm Tranh lấy tranh của Lê Thấm Thấm ra rồi đưa cho Thành Du.Thành Du hơi xấu hổ nhưng vẫn lịch sự nhận lấy mấy bức tranh, nhìn vội vài cái.“Cậu Mục, không biết cậu có hứng thú xuất bản một cuốn sách dựa trên kinh nghiệm sự nghiệp diễn xuất của cậu không?”Sắc mặt Mục Nhiễm Tranh bỗng sầm xuống, mấy lời này anh đã nghe không biết bao nhiêu lần rồi.Mỗi lần đối phương nghe nói là anh thì đều sẽ đưa ra đề nghị như vậy, bây giờ có rất nhiều nghệ sĩ xuất bản sách, với hiệu ứng của fan thì những cuốn sách này bán rất chạy.“Xin lỗi, tôi đang giúp bạn của tôi thôi, còn bản thân tôi không muốn xuất bản sách.” Mục Nhiễm Tranh từ chối một cách rất kiên quyết, “Nếu anh có hứng thú với tranh của bạn tôi thì chúng ta có thể bàn tiếp, nếu không thì xin thứ lỗi cho tôi không tiếp.”“Cậu Mục, tôi nghe nói cậu đã tìm mười mấy nhà xuất bản rồi, tôi rất tò mò người bạn này có quan hệ gì với cậu vậy?”“Chuyện này có liên quan gì đến anh? Tất nhiên là bạn rất thân của tôi rồi, nếu anh không có hứng thú thì thôi vậy.” Mục Nhiễm Tranh cất tranh lại.“Cậu Mục, cậu đừng vội, chúng ta vẫn có thể nói chuyện mà.” Thành Du không muốn bỏ qua cơ hội tốt như vậy.“Nếu anh muốn nói đến chuyện bảo tôi viết sách thì thôi đi, nếu anh nói đến tranh của bạn tôi thì tôi đồng ý nói chuyện.”Giọng điệu Mục Nhiễm Tranh rất không tốt.“Cậu Mục, không giấu gì cậu, hiện tại ngành xuất bản đang đình trệ, quả thật tác động của internet đã ảnh hưởng rất lớn đến ngành xuất bản, có rất nhiều nhà xuất bản phải đóng cửa, hiện tại những nhà xuất bản còn lại đều rất thận trọng khi xuất bản một cuốn sách.”Mấy ngày nay, Mục Nhiễm Tranh cũng dần hiểu được qua việc liên hệ với nhà xuất bản.“Hiện nay, truyện tranh trên internet đọc một chương chỉ mất một hào, thậm chí còn có truyện chỉ mất vài xu, đọc xong một quyển thì cũng tốn vài tệ, còn ai muốn mua cuốn truyện tranh để đọc nữa chứ.”