Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…
Chương 1315
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Chương 1315Sau khi cúp điện thoại, cuối cùng Mục Nhiễm Tranh cũng thở phào một hơi. Mặc dù anh phải bỏ ra cái giá rất lớn, nhưng nghĩ đến có thể giúp Lê Thấm Thấm thì anh cũng thấy hài lòng rồi.Mục Nhiễm Tranh ngồi trước máy tính gọi điện thoại cho Lê Thấm Thấm.Điện thoại đổ chuông một lúc lâu mới kết nối.“Tôi vừa vào học, sao vậy? Có phải đã lo xong chuyện bên phía nhà xuất bản không?” Giọng Lê Thấm Thấm rất thấp, có vẻ là sợ bị ai đó nghe thấy.“Xong rồi, tôi là Ảnh đế, có chuyện gì mà tôi không làm được chứ? Cô đoán xem tôi thương lượng bao nhiêu tiền nhuận bút cho cô?” Không biết tại sao khi nghe giọng của Lê Thấm Thấm, Mục Nhiễm Tranh rất vui.“Bao nhiêu bao nhiêu? Năm nghìn tệ?”“Đoán lại.”“Mười nghìn? Không thể nào chứ? Tôi tra trên mạng rồi, những họa sĩ mới như tôi nhuận bút rất rẻ, một cuốn sách kiếm được vài nghìn là tốt lắm rồi.” Lúc Lê Thấm Thấm rảnh rỗi đã lên mạng tìm hiểu.“Năm mươi nghìn.”“Năm mươi nghìn? Ôi mẹ ơi, thật hay giỡn thế?” Lê Thấm Thấm la lên.“Cô nhỏ tiếng thôi, đừng để bố cô nghe thấy, tôi còn có thể lừa cô hay sao?” Mục Nhiễm Tranh đắc ý, vừa khéo số tiền năm mươi nghìn mà anh bán tài khoản game có thể đưa cho Lê Thấm Thấm để làm nhuận bút.“Thực sự là tôi vui quá. Mục Nhiễm Tranh, anh là may mắn của tôi! Tranh của tôi mà có thể bán được năm mươi nghìn!” Có đánh chết Lê Thấm Thấm cũng không ngờ cô chủ tiêu tiền như nước như cô lại có một ngày có thể kiếm được tiền, còn là tự tay mình kiếm ra.“Sắp vào quá trình xuất bản rồi, nếu cô tiếp tục cố gắng thì nói không chừng tương lai sẽ có nhiều nhà xuất bản tranh nhau để giành lấy tranh của cô đấy!”“Anh yên tâm đi, tôi nhất định sẽ cố gắng!”Cúp điện thoại, trên mặt Mục Nhiễm Tranh cũng mang theo nụ cười hài lòng.Nếu cuốn truyện tranh thuận lợi xuất bản thì cũng không uổng công sự cố gắng của anh bấy lâu nay.Nhưng bây giờ anh bắt đầu suy nghĩ sách của mình phải viết thế nào đây?Anh lập tức mở máy tính lên đọc xem sách của người khác như thế nào, đọc một hồi lâu thì thấy đau đầu.Đã đến cuối năm rồi, theo kế hoạch của Lê Hán Giang thì qua năm mới sẽ đưa Lê Thấm Thấm ra nước ngoài.Cho nên truyện tranh của Lê Thấm Thấm phải được xuất bản trước năm mới, cũng chỉ còn hai tháng nữa thôi.Mục Nhiễm Tranh đã giao hết tranh của Lê Thấm Thấm cho nhà xuất bản để họ lựa chọn, thậm chí anh còn không ngừng gây sức ép cho nhà xuất bản, cuốn truyện tranh của Lê Thấm Thấm mà không xuất bản thì sách của anh cũng không được xuất bản.Khó khăn lắm nhà xuất bản mới câu được một con cá lớn, hơn nữa còn không cần bỏ ra một đồng nhuận bút nào, họ vui còn không kịp nữa là, tất nhiên sẽ phục vụ cho Mục Nhiễm Tranh như một ông lớn.Đương nhiên Mục Nhiễm Tranh là người giữ chữ tín, thấy nhà xuất bản dốc sức để xuất bản truyện tranh của Lê Thấm Thấm như vậy, anh cũng đẩy nhanh tiến độ viết sách của mình.
Chương 1315
Sau khi cúp điện thoại, cuối cùng Mục Nhiễm Tranh cũng thở phào một hơi. Mặc dù anh phải bỏ ra cái giá rất lớn, nhưng nghĩ đến có thể giúp Lê Thấm Thấm thì anh cũng thấy hài lòng rồi.
Mục Nhiễm Tranh ngồi trước máy tính gọi điện thoại cho Lê Thấm Thấm.
Điện thoại đổ chuông một lúc lâu mới kết nối.
“Tôi vừa vào học, sao vậy? Có phải đã lo xong chuyện bên phía nhà xuất bản không?” Giọng Lê Thấm Thấm rất thấp, có vẻ là sợ bị ai đó nghe thấy.
“Xong rồi, tôi là Ảnh đế, có chuyện gì mà tôi không làm được chứ? Cô đoán xem tôi thương lượng bao nhiêu tiền nhuận bút cho cô?” Không biết tại sao khi nghe giọng của Lê Thấm Thấm, Mục Nhiễm Tranh rất vui.
“Bao nhiêu bao nhiêu? Năm nghìn tệ?”
“Đoán lại.”
“Mười nghìn? Không thể nào chứ? Tôi tra trên mạng rồi, những họa sĩ mới như tôi nhuận bút rất rẻ, một cuốn sách kiếm được vài nghìn là tốt lắm rồi.” Lúc Lê Thấm Thấm rảnh rỗi đã lên mạng tìm hiểu.
“Năm mươi nghìn.”
“Năm mươi nghìn? Ôi mẹ ơi, thật hay giỡn thế?” Lê Thấm Thấm la lên.
“Cô nhỏ tiếng thôi, đừng để bố cô nghe thấy, tôi còn có thể lừa cô hay sao?” Mục Nhiễm Tranh đắc ý, vừa khéo số tiền năm mươi nghìn mà anh bán tài khoản game có thể đưa cho Lê Thấm Thấm để làm nhuận bút.
“Thực sự là tôi vui quá. Mục Nhiễm Tranh, anh là may mắn của tôi! Tranh của tôi mà có thể bán được năm mươi nghìn!” Có đánh chết Lê Thấm Thấm cũng không ngờ cô chủ tiêu tiền như nước như cô lại có một ngày có thể kiếm được tiền, còn là tự tay mình kiếm ra.
“Sắp vào quá trình xuất bản rồi, nếu cô tiếp tục cố gắng thì nói không chừng tương lai sẽ có nhiều nhà xuất bản tranh nhau để giành lấy tranh của cô đấy!”
“Anh yên tâm đi, tôi nhất định sẽ cố gắng!”
Cúp điện thoại, trên mặt Mục Nhiễm Tranh cũng mang theo nụ cười hài lòng.
Nếu cuốn truyện tranh thuận lợi xuất bản thì cũng không uổng công sự cố gắng của anh bấy lâu nay.
Nhưng bây giờ anh bắt đầu suy nghĩ sách của mình phải viết thế nào đây?
Anh lập tức mở máy tính lên đọc xem sách của người khác như thế nào, đọc một hồi lâu thì thấy đau đầu.
Đã đến cuối năm rồi, theo kế hoạch của Lê Hán Giang thì qua năm mới sẽ đưa Lê Thấm Thấm ra nước ngoài.
Cho nên truyện tranh của Lê Thấm Thấm phải được xuất bản trước năm mới, cũng chỉ còn hai tháng nữa thôi.
Mục Nhiễm Tranh đã giao hết tranh của Lê Thấm Thấm cho nhà xuất bản để họ lựa chọn, thậm chí anh còn không ngừng gây sức ép cho nhà xuất bản, cuốn truyện tranh của Lê Thấm Thấm mà không xuất bản thì sách của anh cũng không được xuất bản.
Khó khăn lắm nhà xuất bản mới câu được một con cá lớn, hơn nữa còn không cần bỏ ra một đồng nhuận bút nào, họ vui còn không kịp nữa là, tất nhiên sẽ phục vụ cho Mục Nhiễm Tranh như một ông lớn.
Đương nhiên Mục Nhiễm Tranh là người giữ chữ tín, thấy nhà xuất bản dốc sức để xuất bản truyện tranh của Lê Thấm Thấm như vậy, anh cũng đẩy nhanh tiến độ viết sách của mình.
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Chương 1315Sau khi cúp điện thoại, cuối cùng Mục Nhiễm Tranh cũng thở phào một hơi. Mặc dù anh phải bỏ ra cái giá rất lớn, nhưng nghĩ đến có thể giúp Lê Thấm Thấm thì anh cũng thấy hài lòng rồi.Mục Nhiễm Tranh ngồi trước máy tính gọi điện thoại cho Lê Thấm Thấm.Điện thoại đổ chuông một lúc lâu mới kết nối.“Tôi vừa vào học, sao vậy? Có phải đã lo xong chuyện bên phía nhà xuất bản không?” Giọng Lê Thấm Thấm rất thấp, có vẻ là sợ bị ai đó nghe thấy.“Xong rồi, tôi là Ảnh đế, có chuyện gì mà tôi không làm được chứ? Cô đoán xem tôi thương lượng bao nhiêu tiền nhuận bút cho cô?” Không biết tại sao khi nghe giọng của Lê Thấm Thấm, Mục Nhiễm Tranh rất vui.“Bao nhiêu bao nhiêu? Năm nghìn tệ?”“Đoán lại.”“Mười nghìn? Không thể nào chứ? Tôi tra trên mạng rồi, những họa sĩ mới như tôi nhuận bút rất rẻ, một cuốn sách kiếm được vài nghìn là tốt lắm rồi.” Lúc Lê Thấm Thấm rảnh rỗi đã lên mạng tìm hiểu.“Năm mươi nghìn.”“Năm mươi nghìn? Ôi mẹ ơi, thật hay giỡn thế?” Lê Thấm Thấm la lên.“Cô nhỏ tiếng thôi, đừng để bố cô nghe thấy, tôi còn có thể lừa cô hay sao?” Mục Nhiễm Tranh đắc ý, vừa khéo số tiền năm mươi nghìn mà anh bán tài khoản game có thể đưa cho Lê Thấm Thấm để làm nhuận bút.“Thực sự là tôi vui quá. Mục Nhiễm Tranh, anh là may mắn của tôi! Tranh của tôi mà có thể bán được năm mươi nghìn!” Có đánh chết Lê Thấm Thấm cũng không ngờ cô chủ tiêu tiền như nước như cô lại có một ngày có thể kiếm được tiền, còn là tự tay mình kiếm ra.“Sắp vào quá trình xuất bản rồi, nếu cô tiếp tục cố gắng thì nói không chừng tương lai sẽ có nhiều nhà xuất bản tranh nhau để giành lấy tranh của cô đấy!”“Anh yên tâm đi, tôi nhất định sẽ cố gắng!”Cúp điện thoại, trên mặt Mục Nhiễm Tranh cũng mang theo nụ cười hài lòng.Nếu cuốn truyện tranh thuận lợi xuất bản thì cũng không uổng công sự cố gắng của anh bấy lâu nay.Nhưng bây giờ anh bắt đầu suy nghĩ sách của mình phải viết thế nào đây?Anh lập tức mở máy tính lên đọc xem sách của người khác như thế nào, đọc một hồi lâu thì thấy đau đầu.Đã đến cuối năm rồi, theo kế hoạch của Lê Hán Giang thì qua năm mới sẽ đưa Lê Thấm Thấm ra nước ngoài.Cho nên truyện tranh của Lê Thấm Thấm phải được xuất bản trước năm mới, cũng chỉ còn hai tháng nữa thôi.Mục Nhiễm Tranh đã giao hết tranh của Lê Thấm Thấm cho nhà xuất bản để họ lựa chọn, thậm chí anh còn không ngừng gây sức ép cho nhà xuất bản, cuốn truyện tranh của Lê Thấm Thấm mà không xuất bản thì sách của anh cũng không được xuất bản.Khó khăn lắm nhà xuất bản mới câu được một con cá lớn, hơn nữa còn không cần bỏ ra một đồng nhuận bút nào, họ vui còn không kịp nữa là, tất nhiên sẽ phục vụ cho Mục Nhiễm Tranh như một ông lớn.Đương nhiên Mục Nhiễm Tranh là người giữ chữ tín, thấy nhà xuất bản dốc sức để xuất bản truyện tranh của Lê Thấm Thấm như vậy, anh cũng đẩy nhanh tiến độ viết sách của mình.