Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…
Chương 1375
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Chương 1375Bước tiếp theo là công việc hậu kỳ, họ thuê một studio nhỏ và một người biên tập hậu kỳ giỏi.Chế tác hậu kỳ mất một tháng rưỡi, xong họ tiền đưa đi thẩm định.“Nhiễm Tranh, cuối cùng tôi cũng có thể về nhà và thăm chị dâu cậu rồi, chị dâu cậu nhớ tôi đến mức sắp phát điên rồi!” Phùng Khiêm vẫn luôn ở trong đoàn phim, không rời một bước.“Là anh nhớ chị dâu đến mức sắp phát điên rồi chứ gì?” Mục Nhiễm Tranh nói đùa.“Làm sao cậu có thể cảm nhận được nỗi đau của một người đàn ông đã có gia đình chứ? Đợi cậu kết hôn rồi sẽ biết ngay thôi, tôi đã làm hòa thượng ba tháng rưỡi rồi!”Mục Nhiễm Tranh bật cười.“Cậu cười cái gì? Một chàng trai còn zin như cậu không có tư cách cười tôi!” Nụ cười của Phùng Khiêm đột nhiên không mang ý tốt gì, “Này, Lê Thấm Thấm coi như cũng đã sống trong nhà cậu một thời gian rồi, lẽ nào hai người không…” Phùng Khiêm làm một động tác tay.“Cút!” Mục Nhiễm Tranh dùng cùi chỏ huých Phùng Khiêm.“Được rồi, tôi đến rồi, cậu về đi.” Phong Kiêu xuống xe đi thẳng đến cửa nhà mình.Mục Nhiễm Tranh không lập tức lái xe rời đi, anh ta châm một điếu thuốc.Phùng Khiêm có vợ và con ở nhà, đương nhiên anh ta nóng lòng muốn về nhà rồi, nhưng nhà anh ta có gì chứ? Không có gì cả.Tầng hầm đổ nát này yên tĩnh như một ngôi mộ, cũng chỉ có Táo ở bên anh ta thôi.Vừa rồi Phùng Khiêm nhắc đến Lê Thấm Thấm, nháy mắt, Lê Thấm Thấm đã đi nước ngoài hơn nửa năm rồi, không biết cô ta ở nước ngoài có tốt không.Vì không có số điện thoại của cô ta, mà Wechat của cô ta cũng bị xóa rồi, anh ta và cô ta đã hoàn toàn mất liên lạc.Mục Nhiễm Tranh hút một điếu thuốc rồi phóng xe đi, sau khi bộ phim được thông qua thẩm duyệt thì phải bắt đầu xác định thời gian công chiếu rồi, có thể anh ta còn phải bận một khoảng thời gian nữa.Bên phía hoa viên Crystal cũng rất náo nhiệt, nháy mắt mà con gái Điềm Điềm của Giản Ngọc và Lý Như Kiều đã được tám tháng rồi. Trong nhà tổng cộng có ba đứa trẻ, ngày nào cũng rất náo nhiệt.Cái tên Điềm Điềm này là do Giản Ngọc đặt, Giản Ngọc cảm thấy Lý Như Kiều quá nóng nảy, hy vọng con gái của mình có thể ngoan hơn một chút, nên đặt tên là Điềm Điềm.“Đến đây, Điềm Điềm, thím bế.” Tô Lạc Ly bế Điềm Điềm trong tay, trên mặt Điềm Điềm nở nụ cười rạng rỡ, “Con gái ngoan biết bao, không giống như hai đứa nhóc nhà chị, đứa nào cũng nghịch ngợm!”“Mẹ, không muốn!” Tam Tam đứng dưới chân Tô Lạc Ly và đưa tay ra vỗ vào chân Điềm Điềm, “Xuống đi! Đừng bế Điềm Điềm! Bế Tam Tam!”Hành động này của Tam Tam khiến Lý Như Kiều cười không khép được miệng.“Tam Tam ghen tị rồi.”Tiểu Thất cũng đi tới, mặc dù chưa nói rõ câu nhưng cũng chỉ vào Điềm Điềm, “Không!”“Hai đứa thực sự khiến người ta tức chết mất!” Tô Lạc Ly phải trả Điềm Điềm lại cho Lý Như Kiều.Lúc này Tam Tam mới hài lòng, chui vào lòng Tô Lạc Ly, Tiểu Thất cũng vội vàng chiếm chỗ của mình.Tô Lạc Ly trợn mắt nhìn hai đứa con trai này, “Hai đứa nhóc xấu xa!”Nhìn vẻ ngoan ngoãn của Điềm Điềm, Tô Lạc Ly vẫn muốn sinh một cô con gái.“Chị Lạc Ly, chị thích con gái như vậy, sinh thêm một đứa nữa đi.”“Chị dâu nhỏ của tôi ơi, bây giờ vẫn gọi là chị à, em phải gọi chị một tiếng chị dâu mới đúng.”Lý Như Kiều lè lưỡi, “Em không đổi được.”
Chương 1375
Bước tiếp theo là công việc hậu kỳ, họ thuê một studio nhỏ và một người biên tập hậu kỳ giỏi.
Chế tác hậu kỳ mất một tháng rưỡi, xong họ tiền đưa đi thẩm định.
“Nhiễm Tranh, cuối cùng tôi cũng có thể về nhà và thăm chị dâu cậu rồi, chị dâu cậu nhớ tôi đến mức sắp phát điên rồi!” Phùng Khiêm vẫn luôn ở trong đoàn phim, không rời một bước.
“Là anh nhớ chị dâu đến mức sắp phát điên rồi chứ gì?” Mục Nhiễm Tranh nói đùa.
“Làm sao cậu có thể cảm nhận được nỗi đau của một người đàn ông đã có gia đình chứ? Đợi cậu kết hôn rồi sẽ biết ngay thôi, tôi đã làm hòa thượng ba tháng rưỡi rồi!”
Mục Nhiễm Tranh bật cười.
“Cậu cười cái gì? Một chàng trai còn zin như cậu không có tư cách cười tôi!” Nụ cười của Phùng Khiêm đột nhiên không mang ý tốt gì, “Này, Lê Thấm Thấm coi như cũng đã sống trong nhà cậu một thời gian rồi, lẽ nào hai người không…” Phùng Khiêm làm một động tác tay.
“Cút!” Mục Nhiễm Tranh dùng cùi chỏ huých Phùng Khiêm.
“Được rồi, tôi đến rồi, cậu về đi.” Phong Kiêu xuống xe đi thẳng đến cửa nhà mình.
Mục Nhiễm Tranh không lập tức lái xe rời đi, anh ta châm một điếu thuốc.
Phùng Khiêm có vợ và con ở nhà, đương nhiên anh ta nóng lòng muốn về nhà rồi, nhưng nhà anh ta có gì chứ? Không có gì cả.
Tầng hầm đổ nát này yên tĩnh như một ngôi mộ, cũng chỉ có Táo ở bên anh ta thôi.
Vừa rồi Phùng Khiêm nhắc đến Lê Thấm Thấm, nháy mắt, Lê Thấm Thấm đã đi nước ngoài hơn nửa năm rồi, không biết cô ta ở nước ngoài có tốt không.
Vì không có số điện thoại của cô ta, mà Wechat của cô ta cũng bị xóa rồi, anh ta và cô ta đã hoàn toàn mất liên lạc.
Mục Nhiễm Tranh hút một điếu thuốc rồi phóng xe đi, sau khi bộ phim được thông qua thẩm duyệt thì phải bắt đầu xác định thời gian công chiếu rồi, có thể anh ta còn phải bận một khoảng thời gian nữa.
Bên phía hoa viên Crystal cũng rất náo nhiệt, nháy mắt mà con gái Điềm Điềm của Giản Ngọc và Lý Như Kiều đã được tám tháng rồi. Trong nhà tổng cộng có ba đứa trẻ, ngày nào cũng rất náo nhiệt.
Cái tên Điềm Điềm này là do Giản Ngọc đặt, Giản Ngọc cảm thấy Lý Như Kiều quá nóng nảy, hy vọng con gái của mình có thể ngoan hơn một chút, nên đặt tên là Điềm Điềm.
“Đến đây, Điềm Điềm, thím bế.” Tô Lạc Ly bế Điềm Điềm trong tay, trên mặt Điềm Điềm nở nụ cười rạng rỡ, “Con gái ngoan biết bao, không giống như hai đứa nhóc nhà chị, đứa nào cũng nghịch ngợm!”
“Mẹ, không muốn!” Tam Tam đứng dưới chân Tô Lạc Ly và đưa tay ra vỗ vào chân Điềm Điềm, “Xuống đi! Đừng bế Điềm Điềm! Bế Tam Tam!”
Hành động này của Tam Tam khiến Lý Như Kiều cười không khép được miệng.
“Tam Tam ghen tị rồi.”
Tiểu Thất cũng đi tới, mặc dù chưa nói rõ câu nhưng cũng chỉ vào Điềm Điềm, “Không!”
“Hai đứa thực sự khiến người ta tức chết mất!” Tô Lạc Ly phải trả Điềm Điềm lại cho Lý Như Kiều.
Lúc này Tam Tam mới hài lòng, chui vào lòng Tô Lạc Ly, Tiểu Thất cũng vội vàng chiếm chỗ của mình.
Tô Lạc Ly trợn mắt nhìn hai đứa con trai này, “Hai đứa nhóc xấu xa!”
Nhìn vẻ ngoan ngoãn của Điềm Điềm, Tô Lạc Ly vẫn muốn sinh một cô con gái.
“Chị Lạc Ly, chị thích con gái như vậy, sinh thêm một đứa nữa đi.”
“Chị dâu nhỏ của tôi ơi, bây giờ vẫn gọi là chị à, em phải gọi chị một tiếng chị dâu mới đúng.”
Lý Như Kiều lè lưỡi, “Em không đổi được.”
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Chương 1375Bước tiếp theo là công việc hậu kỳ, họ thuê một studio nhỏ và một người biên tập hậu kỳ giỏi.Chế tác hậu kỳ mất một tháng rưỡi, xong họ tiền đưa đi thẩm định.“Nhiễm Tranh, cuối cùng tôi cũng có thể về nhà và thăm chị dâu cậu rồi, chị dâu cậu nhớ tôi đến mức sắp phát điên rồi!” Phùng Khiêm vẫn luôn ở trong đoàn phim, không rời một bước.“Là anh nhớ chị dâu đến mức sắp phát điên rồi chứ gì?” Mục Nhiễm Tranh nói đùa.“Làm sao cậu có thể cảm nhận được nỗi đau của một người đàn ông đã có gia đình chứ? Đợi cậu kết hôn rồi sẽ biết ngay thôi, tôi đã làm hòa thượng ba tháng rưỡi rồi!”Mục Nhiễm Tranh bật cười.“Cậu cười cái gì? Một chàng trai còn zin như cậu không có tư cách cười tôi!” Nụ cười của Phùng Khiêm đột nhiên không mang ý tốt gì, “Này, Lê Thấm Thấm coi như cũng đã sống trong nhà cậu một thời gian rồi, lẽ nào hai người không…” Phùng Khiêm làm một động tác tay.“Cút!” Mục Nhiễm Tranh dùng cùi chỏ huých Phùng Khiêm.“Được rồi, tôi đến rồi, cậu về đi.” Phong Kiêu xuống xe đi thẳng đến cửa nhà mình.Mục Nhiễm Tranh không lập tức lái xe rời đi, anh ta châm một điếu thuốc.Phùng Khiêm có vợ và con ở nhà, đương nhiên anh ta nóng lòng muốn về nhà rồi, nhưng nhà anh ta có gì chứ? Không có gì cả.Tầng hầm đổ nát này yên tĩnh như một ngôi mộ, cũng chỉ có Táo ở bên anh ta thôi.Vừa rồi Phùng Khiêm nhắc đến Lê Thấm Thấm, nháy mắt, Lê Thấm Thấm đã đi nước ngoài hơn nửa năm rồi, không biết cô ta ở nước ngoài có tốt không.Vì không có số điện thoại của cô ta, mà Wechat của cô ta cũng bị xóa rồi, anh ta và cô ta đã hoàn toàn mất liên lạc.Mục Nhiễm Tranh hút một điếu thuốc rồi phóng xe đi, sau khi bộ phim được thông qua thẩm duyệt thì phải bắt đầu xác định thời gian công chiếu rồi, có thể anh ta còn phải bận một khoảng thời gian nữa.Bên phía hoa viên Crystal cũng rất náo nhiệt, nháy mắt mà con gái Điềm Điềm của Giản Ngọc và Lý Như Kiều đã được tám tháng rồi. Trong nhà tổng cộng có ba đứa trẻ, ngày nào cũng rất náo nhiệt.Cái tên Điềm Điềm này là do Giản Ngọc đặt, Giản Ngọc cảm thấy Lý Như Kiều quá nóng nảy, hy vọng con gái của mình có thể ngoan hơn một chút, nên đặt tên là Điềm Điềm.“Đến đây, Điềm Điềm, thím bế.” Tô Lạc Ly bế Điềm Điềm trong tay, trên mặt Điềm Điềm nở nụ cười rạng rỡ, “Con gái ngoan biết bao, không giống như hai đứa nhóc nhà chị, đứa nào cũng nghịch ngợm!”“Mẹ, không muốn!” Tam Tam đứng dưới chân Tô Lạc Ly và đưa tay ra vỗ vào chân Điềm Điềm, “Xuống đi! Đừng bế Điềm Điềm! Bế Tam Tam!”Hành động này của Tam Tam khiến Lý Như Kiều cười không khép được miệng.“Tam Tam ghen tị rồi.”Tiểu Thất cũng đi tới, mặc dù chưa nói rõ câu nhưng cũng chỉ vào Điềm Điềm, “Không!”“Hai đứa thực sự khiến người ta tức chết mất!” Tô Lạc Ly phải trả Điềm Điềm lại cho Lý Như Kiều.Lúc này Tam Tam mới hài lòng, chui vào lòng Tô Lạc Ly, Tiểu Thất cũng vội vàng chiếm chỗ của mình.Tô Lạc Ly trợn mắt nhìn hai đứa con trai này, “Hai đứa nhóc xấu xa!”Nhìn vẻ ngoan ngoãn của Điềm Điềm, Tô Lạc Ly vẫn muốn sinh một cô con gái.“Chị Lạc Ly, chị thích con gái như vậy, sinh thêm một đứa nữa đi.”“Chị dâu nhỏ của tôi ơi, bây giờ vẫn gọi là chị à, em phải gọi chị một tiếng chị dâu mới đúng.”Lý Như Kiều lè lưỡi, “Em không đổi được.”