Thành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến…
Chương 1395
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Chương 1395Mục Nhiễm Tranh tươi cười chỉnh lại tóc của Lê Thấm Thấm: “Xem em kìa, chưa chải đầu luôn đúng không? Quầng thâm rõ quá chừng, đêm qua không ngủ ngon à?”“Nhớ anh tới mức không ngủ được! Nên mới sáng sớm em đã chạy đến rồi!”Mới sáng sớm đã được nghe những lời âu yếm ngọt ngào nên tâm trạng Mục Nhiễm Tranh rất tốt.“Được rồi, sửa soạn nhanh nào, anh đi nấu bữa sáng.”“Đừng, ôm thêm chút nữa đi.” Lê Thấm Thấm chui vào lòng ngực Mục Nhiễm Tranh không chịu buông tay.Đây là lần đầu tiên cô yêu, lần đầu tiên cảm nhận được vòng tay ấm áp rộng lớn, lần đầu tiên cảm thấy có chỗ để tựa vào.Ôm thêm một lúc, Mục Nhiễm Tranh vỗ đầu Lê Thấm Thấm.“Không phải hôm nay em có tiết à? Anh cũng phải đi học đó.”Lúc này Lê Thấm Thấm mới thả tay ra, ngoan ngoãn đi sửa soạn.Mục Nhiễm Tranh đã nấu bữa sáng xong, hai người ngồi vào bàn.“Tối qua em vào Weibo anh, rốt cuộc nửa năm nay anh xảy ra chuyện gì vậy?”Nụ cười Mục Nhiễm Tranh chợt cứng đờ.“Không có gì, chỉ là vài chuyện lung tung thôi.”Mục Nhiễm Tranh cười khẽ trả lời bâng quơ.“Vậy vết sẹo trên mặt anh là sao?” Lê Thấm Thấm hỏi tiếp.Động tác nhai của Mục Nhiễm Tranh hơi khựng lại: “Lúc đóng phim bất cẩn bị thương.”“Đoàn phim này cũng ẩu thật đấy? Không bảo họ bồi thường được à? Anh là diễn viên mà, kiếm cơm nhờ vẻ bề ngoài!” Lê Thấm Thấm lòng đầy phẫn nộ.“Anh là diễn viên, không kiếm cơm nhờ vẻ bề ngoài mà nhờ vào kỹ năng diễn xuất.”Đây là đạo lý mà nửa năm nay Mục Nhiễm Tranh mới hiểu được.“Cũng đúng!” Lê Thấm Thấm cười híp mắt, vươn tay sờ vào vết sẹo rất nông của Mục Nhiễm Tranh, “Vậy càng đẹp trai hơn! Trông nam tính cực kỳ!”Hai người nhìn nhau cười ha ha.Sau khi ăn sáng xong, Mục Nhiễm Tranh đưa Lê Thấm Thấm về trường, tiện thể anh cũng phải lên lớp.Chiều nay Lê Thấm Thấm không có tiết nên lại chạy sang chỗ Mục Nhiễm Tranh, Mục Nhiễm Tranh đi học về thì thấy cô đang ngồi xổm trước cửa tươi cười rạng rỡ với anh.Lê Thấm Thấm ở nhà trọ của Mục Nhiễm Tranh suốt buổi trưa, ăn nhờ uống nhờ, thời gian hai người ở bên nhau lúc nào cũng ngắn ngủi.Tối đến Mục Nhiễm Tranh ngồi trên sofa xem tivi, Lê Thấm Thấm nằm trên đùi Mục Nhiễm Tranh bấm điện thoại, thỉnh thoảng hai người sẽ nói với nhau vài câu, khung cảnh êm dịu đẹp đẽ.Mục Nhiễm Tranh nhìn đồng hồ thấy đã chín giờ rồi, anh ho khan: “Thấm Thấm, em định chừng nào về trường? Đã chín giờ rồi.”Lê Thấm Thấm cầm điện thoại đảo mắt một vòng, sau đó ngáp một cái.“Em mệt, không muốn nhúc nhích.” Lê Thấm Thấm vờ ra vẻ lười biếng.“Bây giờ anh đưa em về.” Mục Nhiễm Tranh không hiểu tình hình, nhéo mặt cô.Lê Thấm Thấm muốn sụp đổ, anh chàng này có hiểu tình thú không vậy?
Chương 1395
Mục Nhiễm Tranh tươi cười chỉnh lại tóc của Lê Thấm Thấm: “Xem em kìa, chưa chải đầu luôn đúng không? Quầng thâm rõ quá chừng, đêm qua không ngủ ngon à?”
“Nhớ anh tới mức không ngủ được! Nên mới sáng sớm em đã chạy đến rồi!”
Mới sáng sớm đã được nghe những lời âu yếm ngọt ngào nên tâm trạng Mục Nhiễm Tranh rất tốt.
“Được rồi, sửa soạn nhanh nào, anh đi nấu bữa sáng.”
“Đừng, ôm thêm chút nữa đi.” Lê Thấm Thấm chui vào lòng ngực Mục Nhiễm Tranh không chịu buông tay.
Đây là lần đầu tiên cô yêu, lần đầu tiên cảm nhận được vòng tay ấm áp rộng lớn, lần đầu tiên cảm thấy có chỗ để tựa vào.
Ôm thêm một lúc, Mục Nhiễm Tranh vỗ đầu Lê Thấm Thấm.
“Không phải hôm nay em có tiết à? Anh cũng phải đi học đó.”
Lúc này Lê Thấm Thấm mới thả tay ra, ngoan ngoãn đi sửa soạn.
Mục Nhiễm Tranh đã nấu bữa sáng xong, hai người ngồi vào bàn.
“Tối qua em vào Weibo anh, rốt cuộc nửa năm nay anh xảy ra chuyện gì vậy?”
Nụ cười Mục Nhiễm Tranh chợt cứng đờ.
“Không có gì, chỉ là vài chuyện lung tung thôi.”
Mục Nhiễm Tranh cười khẽ trả lời bâng quơ.
“Vậy vết sẹo trên mặt anh là sao?” Lê Thấm Thấm hỏi tiếp.
Động tác nhai của Mục Nhiễm Tranh hơi khựng lại: “Lúc đóng phim bất cẩn bị thương.”
“Đoàn phim này cũng ẩu thật đấy? Không bảo họ bồi thường được à? Anh là diễn viên mà, kiếm cơm nhờ vẻ bề ngoài!” Lê Thấm Thấm lòng đầy phẫn nộ.
“Anh là diễn viên, không kiếm cơm nhờ vẻ bề ngoài mà nhờ vào kỹ năng diễn xuất.”
Đây là đạo lý mà nửa năm nay Mục Nhiễm Tranh mới hiểu được.
“Cũng đúng!” Lê Thấm Thấm cười híp mắt, vươn tay sờ vào vết sẹo rất nông của Mục Nhiễm Tranh, “Vậy càng đẹp trai hơn! Trông nam tính cực kỳ!”
Hai người nhìn nhau cười ha ha.
Sau khi ăn sáng xong, Mục Nhiễm Tranh đưa Lê Thấm Thấm về trường, tiện thể anh cũng phải lên lớp.
Chiều nay Lê Thấm Thấm không có tiết nên lại chạy sang chỗ Mục Nhiễm Tranh, Mục Nhiễm Tranh đi học về thì thấy cô đang ngồi xổm trước cửa tươi cười rạng rỡ với anh.
Lê Thấm Thấm ở nhà trọ của Mục Nhiễm Tranh suốt buổi trưa, ăn nhờ uống nhờ, thời gian hai người ở bên nhau lúc nào cũng ngắn ngủi.
Tối đến Mục Nhiễm Tranh ngồi trên sofa xem tivi, Lê Thấm Thấm nằm trên đùi Mục Nhiễm Tranh bấm điện thoại, thỉnh thoảng hai người sẽ nói với nhau vài câu, khung cảnh êm dịu đẹp đẽ.
Mục Nhiễm Tranh nhìn đồng hồ thấy đã chín giờ rồi, anh ho khan: “Thấm Thấm, em định chừng nào về trường? Đã chín giờ rồi.”
Lê Thấm Thấm cầm điện thoại đảo mắt một vòng, sau đó ngáp một cái.
“Em mệt, không muốn nhúc nhích.” Lê Thấm Thấm vờ ra vẻ lười biếng.
“Bây giờ anh đưa em về.” Mục Nhiễm Tranh không hiểu tình hình, nhéo mặt cô.
Lê Thấm Thấm muốn sụp đổ, anh chàng này có hiểu tình thú không vậy?
Tổng Tài Bá Đạo Thật Trẻ ConTác giả: Tô Lạc LyTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố Z Quán bar Tình Thư: Trong quán bar ồn ào tiếng người, dưới ánh đèn chớp nháy sặc sỡ, từng tốp nam nữ lắc lư thân mình, điên cuồng nhảy múa trêи sàn nhảy. Một bóng người lướt qua đám đông, áo phông trảng, quần bò xanh nhạt, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, có vẻ là một sinh viên đại học. Cô là Tô Lạc Ly, vừa bước vào đây đã suýt ngất đi bởi âm thanh đinh tai nhức óc. Rõ ràng, vẻ non nớt của cô không hề ăn nhập với không khí nơi đây. Lần đầu tiên đến nơi như này, phải mất vài phút cô mới quen được. Tâm này hôm qua, cô đã dùng que thử rụng trứng, dự đoán trong hai tư đến bốn mươi tám giờ tới trứng sẽ rụng, cũng chính là bây giờ. Đúng vậy, hôm nay, cô đến nơi này là vì muốn sinh một đứa con Cô biết “người kia” chắc chắn sẽ không cho. phép cô có thai, hơn nữa, hắn ta bỏ mặc cô ở biệt thự suốt một năm ròng, vì thế, cô nhất định phải tìm người khác mới có thể có con. Mặc dù sinh đứa nhỏ này là do bất đắc dĩ, nhưng ai cũng không muốn con mình xấu đến… Chương 1395Mục Nhiễm Tranh tươi cười chỉnh lại tóc của Lê Thấm Thấm: “Xem em kìa, chưa chải đầu luôn đúng không? Quầng thâm rõ quá chừng, đêm qua không ngủ ngon à?”“Nhớ anh tới mức không ngủ được! Nên mới sáng sớm em đã chạy đến rồi!”Mới sáng sớm đã được nghe những lời âu yếm ngọt ngào nên tâm trạng Mục Nhiễm Tranh rất tốt.“Được rồi, sửa soạn nhanh nào, anh đi nấu bữa sáng.”“Đừng, ôm thêm chút nữa đi.” Lê Thấm Thấm chui vào lòng ngực Mục Nhiễm Tranh không chịu buông tay.Đây là lần đầu tiên cô yêu, lần đầu tiên cảm nhận được vòng tay ấm áp rộng lớn, lần đầu tiên cảm thấy có chỗ để tựa vào.Ôm thêm một lúc, Mục Nhiễm Tranh vỗ đầu Lê Thấm Thấm.“Không phải hôm nay em có tiết à? Anh cũng phải đi học đó.”Lúc này Lê Thấm Thấm mới thả tay ra, ngoan ngoãn đi sửa soạn.Mục Nhiễm Tranh đã nấu bữa sáng xong, hai người ngồi vào bàn.“Tối qua em vào Weibo anh, rốt cuộc nửa năm nay anh xảy ra chuyện gì vậy?”Nụ cười Mục Nhiễm Tranh chợt cứng đờ.“Không có gì, chỉ là vài chuyện lung tung thôi.”Mục Nhiễm Tranh cười khẽ trả lời bâng quơ.“Vậy vết sẹo trên mặt anh là sao?” Lê Thấm Thấm hỏi tiếp.Động tác nhai của Mục Nhiễm Tranh hơi khựng lại: “Lúc đóng phim bất cẩn bị thương.”“Đoàn phim này cũng ẩu thật đấy? Không bảo họ bồi thường được à? Anh là diễn viên mà, kiếm cơm nhờ vẻ bề ngoài!” Lê Thấm Thấm lòng đầy phẫn nộ.“Anh là diễn viên, không kiếm cơm nhờ vẻ bề ngoài mà nhờ vào kỹ năng diễn xuất.”Đây là đạo lý mà nửa năm nay Mục Nhiễm Tranh mới hiểu được.“Cũng đúng!” Lê Thấm Thấm cười híp mắt, vươn tay sờ vào vết sẹo rất nông của Mục Nhiễm Tranh, “Vậy càng đẹp trai hơn! Trông nam tính cực kỳ!”Hai người nhìn nhau cười ha ha.Sau khi ăn sáng xong, Mục Nhiễm Tranh đưa Lê Thấm Thấm về trường, tiện thể anh cũng phải lên lớp.Chiều nay Lê Thấm Thấm không có tiết nên lại chạy sang chỗ Mục Nhiễm Tranh, Mục Nhiễm Tranh đi học về thì thấy cô đang ngồi xổm trước cửa tươi cười rạng rỡ với anh.Lê Thấm Thấm ở nhà trọ của Mục Nhiễm Tranh suốt buổi trưa, ăn nhờ uống nhờ, thời gian hai người ở bên nhau lúc nào cũng ngắn ngủi.Tối đến Mục Nhiễm Tranh ngồi trên sofa xem tivi, Lê Thấm Thấm nằm trên đùi Mục Nhiễm Tranh bấm điện thoại, thỉnh thoảng hai người sẽ nói với nhau vài câu, khung cảnh êm dịu đẹp đẽ.Mục Nhiễm Tranh nhìn đồng hồ thấy đã chín giờ rồi, anh ho khan: “Thấm Thấm, em định chừng nào về trường? Đã chín giờ rồi.”Lê Thấm Thấm cầm điện thoại đảo mắt một vòng, sau đó ngáp một cái.“Em mệt, không muốn nhúc nhích.” Lê Thấm Thấm vờ ra vẻ lười biếng.“Bây giờ anh đưa em về.” Mục Nhiễm Tranh không hiểu tình hình, nhéo mặt cô.Lê Thấm Thấm muốn sụp đổ, anh chàng này có hiểu tình thú không vậy?